TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 79
Cập nhật lúc: 2025-02-01 17:03:41
Lượt xem: 5
Triệu Hưng Thái chỉ thuận miệng hỏi chứ cũng không muốn biết điều Hồng Châu đang muốn là gì. Hắn chỉ là một đầu bếp, thế nên lòng hiếu kỳ cũng không cao, dù sao thì thời gian cũng sẽ khiến mọi chuyện được sáng tỏ.
Những ngày sau đó, cuộc so đấu giữa hai vị ca kỹ trong Tiểu Nguyệt Lâu trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất của mọi người. Triệu Hưng Thái cũng nhờ mấy lời bàn tán của những người đó mà biết được Hồng Châu bị Kim Thu chèn ép tới mức không ngẩng đầu lên nổi. Thế nhưng, đêm nào Hồng Châu cũng xuất hiện trước quán của hắn, uống một chén cháo tía tô nóng ấm rồi mới đi.
Xiêm y trên người Hồng Châu từ hoa phục lộng lẫy dần biến thành bình thường, ngay cả trâm vàng cài trên tóc cũng biến thành trâm bạc, ngay cả Triệu Hưng Thái cũng hiểu rõ cuộc sống của nàng lúc này đang rất tệ.
Nhưng điều duy nhất hắn có thể làm cho nàng là không lấy tiền mỗi khi nàng tới uống cháo.
Tới tận tháng sau, tía tô đã hết mùa, không còn lá tươi nữa nên Hồng Châu cũng ít tới hẳn.
Khoảng giữa tháng sáu, Hồng Châu đột nhiên nhờ một bài hát mới mà nhảy vọt lên tận mây xanh, khiến mọi người ai cũng phải biết tới.
Ngay lúc Hồng Châu hát bài đó, Phó Yểu với Chung Ly đã biến mất nhiều ngày kia cũng xuất hiện trong lâu lần nữa, cả Triệu Hưng Thái bày quán ven đường đang bán cho hàng dài người tới mua cũng không nhịn được mà nhìn về phía Tiểu Nguyệt Lâu.
“Giọng hát của nàng ta đã hay hơn tháng trước nhiều.” Phó Yểu nhìn Kim Thu rồi nói: “Mới chỉ một tháng ngắn ngủi thôi mà đã tiến bộ nhanh như vậy, có lẽ vì bị ngươi chèn ép nên nàng ta lại càng quyết tâm cố gắng hơn.”
Vẻ mặt của Kim Thu cũng không ổn chút nào: “Hay thì có sao, cũng chỉ là hạng tầm thường mà thôi.”
Phó Yểu chỉ cười không đáp.
Sau ngày hôm nay, Hồng Châu lại nổi danh thêm lần nữa.
Nàng nhờ vào bài hát mới mà dần củng cố địa vị, rồi ngay khi người khác học được bài hát đó thì nàng lại đổi thành bài mới, đợi đến khi mọi người theo được thì nàng lại tiếp tục hát bài thứ ba…
Mỗi bài hát đều là tuyệt phẩm, hay tới mức văn nhân ở thành Kim Lăng cũng chẳng mấy ai có thể viết ra được. Vậy nên khi ba bài hát này được lưu truyền rộng rãi khắp nơi thì cả thái thú cũng nghe tiếng mà đến, điểm tên Hồng Châu đàn hát trước mặt ông.
Phó Yểu nghe ba bài hát này xong thì nhìn lên bầu trời sao: “Cuối cùng cũng đợi được ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-79.html.]
Dù Triệu Hưng Thái và Tam Nương không biết sao quan chủ lại than thở như vậy, nhưng dường như cả hai đều cảm nhận được sát ý trong giọng nói của nàng.
Trong mắt bọn họ, tuy rằng bình thường quan chủ không được đứng đắn đàng hoàng cho lắm, vừa nghèo vừa keo kiệt, không có lòng thương người, nhưng tính cách nàng chắc chắn không phải kiểu thích g.i.ế.c chóc. Đây là lần đầu tiên quan chủ bày tỏ suy nghĩ muốn g.i.ế.c một người nào đó ở ngay trước mặt bọn họ.
“Ngài không sao chứ?” Tam Nương cẩn thận hỏi.
“Ta thì có chuyện gì được cơ chứ?” Phó Yểu cười: “Chỉ là ta đang mong chờ cuộc gặp mặt sắp tới mà thôi. Nhưng mà trước đó, ta cần phải tìm được một thanh đao sắc bén đã.”
“Ngài muốn tìm loại nào?” Triệu Hưng Thái cảnh giác hỏi: “Cây d.a.o kia của ta là để nấu ăn, không thể cho ngài.”
“Hừ, xem bộ dạng keo kiệt của ngươi kìa.” Phó Yểu ghét bỏ nói: “Ta qua nhà hàng xóm một chút, các ngươi muốn làm gì thì làm đi.”
Nàng nói xong thì lập tức biến mất.
Chỉ còn lại Tam Nương và Triệu Hưng Thái tròn mắt nhìn nhau. “Tỷ có từng qua nhà vị hàng xóm đó chưa?” Triệu Hưng Thái hỏi.
Dù hắn không có tính hiếu kỳ quá lớn, nhưng vẫn rất muốn biết nhà hàng xóm trông như thế nào.
Tam Nương lắc đầu: “Ta muốn đi nhưng không đi được.”
“Tỷ không đi được? Không phải ma quỷ đều xuyên tường được à?” Triệu Hưng Thái hỏi.
“Chung Ly công tử có bày pháp trận, người bình thường không có sự đồng ý của y thì không vào được.”
Triệu Hưng Thái im lặng một hồi rồi nói: “Nhưng y lại cho quan chủ của chúng ta vào, này có khác nào việc thả chuột vào hũ gạo đâu?”
Tam Nương: “…”
Nàng ta lùi về sau một bước, nói với Triệu Hưng Thái: “Sau này tốt nhất là ngươi tránh xa ta ra chút, nếu lỡ quan chủ có làm thịt ngươi thì m.á.u cũng không văng vào người ta.”