TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 45
Cập nhật lúc: 2025-01-30 16:00:16
Lượt xem: 11
“Hắn thật sự rất giỏi, văn chương phong phú mà mạnh mẽ, khiến người nghe thấy cũng nhiệt huyết sôi trào. Sơn trưởng từng nói, trong số các học sinh khoá bọn ta, hắn là người có tương lai sáng lạn nhất. Một người tiền đồ vô lượng như thế, sao ta có thể làm ra việc ngáng chân hắn chứ.”
“Tuy phụ thân ta bị bãi quan, nhưng sau này ông vẫn có thể làm một vị lão gia giàu có. Ta bảo phụ thân đến nói với sơn trưởng là đến nơi khác để cầu học. Sơn trưởng cũng đồng ý, còn tiến cử ta với Nam Ninh thư viện. Ngày rời đi, ta chỉ lặng lẽ xuống núi, nghĩ từ này về sau ta với hắn người Nam kẻ Bắc, không còn liên quan gì tới nhau nữa.”
“Ai ngờ trên đường tới Nam Ninh, ta bị dính ôn dịch. Ngay khi ta cho rằng mình sẽ phải c.h.ế.t vì bệnh tật, hắn lại đuổi theo ta.” Bạch Quả nhớ lại cảnh tượng trước kia, trong lòng vẫn cảm thấy quá đỗi ngọt ngào.
“Hắn dốc sức chăm sóc cho ta, kéo ta khỏi tay của Diêm Vương. Sau khi ta tỉnh lại, hắn hỏi ta rằng sao lại phải rời đi. Khi đó trong đầu ta hiện lên rất nhiều lý do, nhưng khi đối diện với đôi mắt hắn, ta lại không cách nào nói ra những lời trái với lương tâm được.”
“Ta hỏi hắn sao lại tới tìm ta, hắn đã nói một câu mà tới tận bây giờ ta vẫn không quên được. Hắn nói “Ta tới tìm ngươi là vì ta có cùng lý do khi ngươi quyết định rời khỏi thư viện”. Ta không biết người khác nghĩ thế nào, nhưng khi ta nghe những lời hắn nó, lòng ta hết sức sung sướng.”
“Sau đó ta quay về thư viện cùng với hắn. Nhưng giấy vốn không gói được lửa, ta lại còn bị kẻ khác để ý tới, thế nên chuyện giữa ta và hắn chẳng mấy chốc đã bị phát hiện. Chúng ta bắt đầu nảy ra tranh chấp lớn nhỏ với những kẻ nói lời mỉa mai châm chọc kia, kết quả là vô tình hại c.h.ế.t một người.”
“Giết người thì phải đền mạng là chuyện đương nhiên. Hơn nữa phụ thân của kẻ này vốn không ưa phụ thân của ta lúc ông còn trong triều, giờ lại xảy ra chuyện này nữa, ông ta tất nhiên không chịu ngồi im, hơn nữa thư viện cũng vì chuyện lần này mà bị nói ra nói vào, sơn trưởng đối xử tốt với ta như vậy, ta cũng không muốn ông vì bảo vệ ta mà phải hủy hoại danh dự tuổi già.”
“Lúc ta thắt cổ tự tử, Phùng Niên đã tới cứu ta, nói rằng chuyện này là do cả hai người cùng gây ra, vậy thì nhất định phải cùng nhau gánh vác. Hắn đi mua thuốc, hẹn nhau cùng uống thuốc tự tử, xem như không làm liên lụy tới người khác nữa.”
“Cho tới khi ta chết, ta mới biết rằng đám bạn cùng trường kia đều cho rằng ta là người đã quyến rũ Phùng Niên, gây tổn hại tới thư viện. Ta c.h.ế.t cũng không hết tội, nhưng Phùng Niên không nên c.h.ế.t như vậy, thế nên bọn họ đã đánh tráo thuốc của Phùng Niên, mang t.h.i t.h.ể của ta giao cho quan phủ. Chuyện còn lại thì các ngươi đều biết rồi đấy.”
Bạch Quả kể xong, Phó Yểu không nói gì, nhưng Tam Nương không uống rượu ở bên cạnh thì do dự nói: “Lê Phùng Niên, cái tên này nghe khá quen tai.”
“Hắn rất giỏi, có lẽ đã nổi danh khắp nơi rồi.” Bạch Quả nói hết sức đương nhiên, sau đó còn cười khổ: “Ta thật sự không trách việc hắn còn sống, cái tên khốn kiếp kia không xứng để cả hai người chúng ta cùng tìm đường chết. Ta chỉ thấy thật khó có thể chấp nhận được, người mà trước kia ta để ý, bây giờ lại rung động với người khác.”
Hắn nói xong thì cầm vò rượu lên uống tiếp.
Tác dụng của rượu gạo rất chậm, tất nhiên cũng có thể là do người uống rượu chỉ muốn được say, cho nên Bạch Quả chẳng mấy chốc đã gục xuống.
Có lẽ là vì lòng còn khúc mắc nên Bạch Quả mới không muốn đi đầu thai, những ngày sau đó, hắn vẫn đọc sách cho Phó Yểu nghe như trước.
Mãi cho tới một ngày, hắn đột nhiên nghĩ thông, tuyên bố: “Ta đã quyết định rồi, lần này là do ta tới chậm, ta sẽ tiếp tục đợi hắn già đi, sau đó cùng hắn bước vào luân hồi.”
“Ngươi thích hắn vậy à? Không phải hắn thì không được?” Phó Yểu hỏi. “Phải!” Bạch Quả trả lời rất chắc chắn.
Phó Yểu gật đầu: “Được.”
Suốt đêm đó, Phó Yểu không hề rời khỏi chùa Đại Từ Ân.
Đợi đến khi trời hửng sáng, khách hành hương tới chùa Đại Từ Ân mỗi lúc một đông hơn, Bạch Quả mới được gặp lại Lê Phùng Niên tới đây dâng hương.
Trong lòng hắn vốn đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi thật sự nhìn chứng kiến hắn đi cùng một nữ tử khác tới dâng hương, Bạch Quả vẫn thấy lòng n.g.ự.c mình đau nhói.
“Ta về trước đây.” Hắn buồn bã nói, lòng thầm nghĩ mấy chục năm tới quyết sẽ không hiện thân nữa, chỉ cần không nhìn thấy, trong lòng hắn sẽ không đau buồn.
“Đừng vội.” Phó Yểu nói.
Hai người bọn họ đang đứng dưới tán cây Bạch Quả trong hậu viện, cực kỳ hấp dẫn sự chú ý của người khác. Khi Lê Phùng Niên và nữ tử kia đi cùng tới gần, chỉ thoáng nhìn đã thấy Phó Yểu cả người đen như mực ngồi trong cỗ kiệu và cả Bạch Quả đứng cạnh nàng.
Lê Phùng Niên nhận ra Bạch Quả, đi về phía Bạch Quả, nói: “Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Đúng thế.” Bạch Quả miễn cưỡng nở nụ cười, xoay người sang một bên.
Lê Phùng Niên đương nhiên nhận ra sự xa cách của thiếu niên, hắn cũng không định mặt dày tới bắt chuyện. Ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, đột nhiên một ông lão xuất hiện ngay cạnh hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-45.html.]
Ông lão kia đứng chặn đường hắn và nữ tử bên cạnh, nhìn bọn họ một lúc rồi nói: “Tướng mạo của hai vị rất tốt, lão phu đoán mệnh cho người ta nhiều năm, chưa từng nhìn thấy mệnh cách nào lại xứng đôi như vậy.”
Lê Phùng Niên không tin vào mấy chuyện quỷ thần, nghe ông lão này nói thế thì nhíu mày, không muốn nghe tiếp nữa. Nhưng nữ tử bên cạnh hắn lại vui vẻ ra mặt, hỏi: “Thật sao? Sao mà ông thấy được vậy?”
“Có điều hai vị không biết, mệnh cách của hai người là duyên định tam sinh. Đời trước, các ngươi vốn là một đôi phu thê, c.h.ế.t trong yên bình. Đời này cũng chỉ gặp nhau để nối lại tiền duyên thôi.” Ông lão nói: “Nên hái hóa vào lúc hoa nở, đừng để hoa tàn chỉ phải bẻ cành, nếu hai vị đây có thể ở cùng nhau, tất nhiên sau này sẽ nhiều phúc nhiều thọ, con cháu đầy đàn.”
Sắc mặt nữ tử chuyển sang đỏ bừng, dùng khăn tay che mặt.
“Ngươi nói, hai người bọn họ duyên định tam sinh sao?” Bạch Quả bước tới, đôi mắt chăm chú nhìn Lê Phùng Niên.
“Tất nhiên, lão phu xem tướng nhiều năm, chưa từng đoán sai.” Ông lão vuốt râu cười đáp.
Bạch Quả nở nụ cười: “Bây giờ bọn họ… nối tiếp tiền duyên?”
“Phải.”
“Là như vậy sao…” Bạch Quả gật đầu, xoay người muốn bỏ chạy. Lê Phùng Niên phát hiện sắc mặt của hắn trở nên kỳ lạ, vội gọi một tiếng: “Ngươi…” Nhưng hắn còn chưa kịp nói xong, Bạch Quả lại đột nhiên xoay người, giơ tay ra bóp lấy cổ hắn.
“Vậy mà ngươi lại dám định tam sinh với người khác?” Móng tay màu đen mọc dài trên tay Bạch Quả, ánh mắt hắn lạnh như băng, nhìn về phía người mà hắn yêu thương sâu đậm, lòng cố kiềm nén thứ cảm xúc đang dâng trào: “Ngươi sống tốt với người khác, hưởng phúc cùng người khác… Ta thì sao, ta thì là cái gì đây hả?”
Tình huống bất ngờ này làm nữ tử và ông già ở bên cạnh phải giật mình, ông già vội vàng chui vào đám người, nữ tử muốn tới cứu người nhưng lại phát hiện không thể nào lại gần bọn họ được.
Bầu trời ngay trên chùa Đại Từ Ân, mây đen bắt đầu ngưng tụ, xung quanh cũng bỗng chốc tối sầm lại, trong chùa nổi lên từng đợt gió cuốn, thổi mạnh tới mức cửa sổ không ngừng va đập vào nhau, tiếng chuông vang lên khắp nơi.
Trụ trì trong chùa thấy cảnh tượng này, thầm nói “không ổn” rồi lập tức lao tới hậu viện, ông còn chưa đến gần thì đã bị người khác cản lại.
“Vị thí chủ này, ta thấy lũ oan hồn kia có phật tính nên mới cho hắn ở lại tới tận bây giờ. Nhưng hiện giờ người hắn muốn g.i.ế.c là người có khí vận cực tốt, nếu lần này mắc sai lầm, hắn chắc chắn sẽ bị thiên lôi đánh tới độ hồn phi phách tán!”
“Ta biết.” Phó Yểu nhìn hai người đứng dưới tán cây bên kia, nàng không những biết chuyện này mà còn từng tận mắt nhìn thấy cảnh hắn bị đánh tan: “Đây đều là do Lê Phùng Niên kia nợ hắn.”
Trụ trì thấy nàng chẳng hề d.a.o động, bản thân ông cũng không thể cứu người thì chỉ biết thở dài, đứng bên cạnh nhắm hai mắt lại, niệm một tiếng a di đà phật.
Có điều tiếng than thở này cũng không lọt được vào tai Bạch Quả, hắn nhìn thấy sắc mặt của người bị mình bóp cổ dần trở nên tái xanh, đôi mắt hắn biến thành hai màu đỏ lử.
Một tiếng “ầm” vang lên, sấm sét nổ tung trên đầu họ, Bạch Quả vẫn nhất quyết không chịu buông tay.
“Chúng ta nên cùng nhau c.h.ế.t đi thì hơn.” Bạch Quả lạnh lùng nói: “Như lời hứa trước kia của ngươi vậy.”
Lê Phùng Niên cố gắng mở mắt nhìn hắn, đôi mắt không chút hận thù, cũng chẳng có sợ hãi, chỉ mang đầy sự khó hiểu: “Ngươi là ai?”
Bạch Quả không đáp, móng tay hắn chui vào cổ Lê Phùng Niên, m.á.u tươi chảy ra ngoài, vết m.á.u đỏ thẫm chảy dọc theo ngón tay vào giữa khe hở, mùi m.á.u tươi càng lúc càng nồng nặc.
Ánh sét trên bầu trời cũng liên tục lóe lên, dường như có thể đánh xuống bất cứ lúc nào.
“Ngươi… là ai?” Lê Phùng Niên vẫn tiếp tục hỏi.
Lần này, Bạch Quả bắt gặp ánh mắt của hắn, đột nhiên nhớ lại lúc còn ở thư viện, hắn từng chui vào ổ chăn của Lê Phùng Niên rồi bị phát hiện, người này cũng từng nhíu mày lạnh mặt nói: “Là ngươi.”
Trái tim Bạch Quả như bị bỏng, vội buông tay ra theo bản năng.
Đợi đến khi hắn lấy lại tinh thần, lý trí cũng quay trở lại. Hắn lùi về sau một bước, ánh mắt ngơ ngác: “Ta không tin… ngươi không phải là hắn, hắn sao có thể không nhận ra ta được cơ chứ…”