TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 238

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:24:21
Lượt xem: 0

Thúy Kiều ngủ tới tận nửa đêm, cảm giác bên cạnh có ai đó đang đút thuốc cho mình. Nàng ta mơ màng uống hết, sáng hôm sau đã khỏe hơn rất nhiều.

“Thúy Kiều tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh rồi.” Nha hoàn chung phòng thấy nàng ta tỉnh lại thì rất vui mừng: “Tối qua cô nương đã ban thuốc cho tỷ, tỷ nhớ phải đi cảm ơn đó.”

Thúy Kiều nghe xong chỉ im lặng gật đầu.

Nàng ta biết đây là thủ đoạn ban ân của cô nương. Cô nương cho một cái tát, lại cho một quả táo, nô tỳ bên dưới chắc chắn sẽ trung thành hơn nhiều.

Nếu nàng ta đã tỉnh lại rồi thì không thể nằm tiếp được. Thúy Kiều thay y phục, nhanh chân chuẩn bị nước ấm cho cô nương rửa mặt.

Trời bây giờ mới chỉ tờ mờ sáng, Thúy Kiều đi ngang qua miệng giếng, đột nhiên nhìn thấy có một nha hoàn đang ngồi xổm ở đó.

Thúy Kiều cứ nghĩ nàng ta nghĩ không thông, đang định tới gần thì đột nhiên nhớ ra một việc, nàng ta còn nhớ rõ miệng giếng này đã bị chặn lại từ lâu rồi. Năm đó có một nha hoàn không cẩn thận mà ngã xuống giếng, sau khi phát hiện

thì miệng giếng cũng bị chặn kín. Vậy thì sao giờ lại xuất hiện một người ngồi bên cạnh giếng được cơ chứ?

Thúy Kiều nghĩ tới đây, sau lưng đột nhiên toát ra vô số mồ hôi lạnh.

Nha hoàn ngồi cạnh miệng giếng lúc này cũng quay người lại, gương mặt của nàng ta đã phồng cả lên, mặt mũi trắng bệch chẳng khác nào bôi phấn, cực kỳ đáng sợ.

“A!” Thúy Kiều sợ tới mức lùi về phía sau, xém chút nữa đã té ngã. May mà cách đó không xa có nha hoàn nghe thấy tiếng kêu đã vội vàng chạy tới hỏi thăm.

Thúy Kiều đâu dám nói ra những gì mình vừa nhìn thấy, chỉ biết nói dối để che đi gương mặt tái nhợt của mình: “Lúc nãy ta nhìn thấy một con rắn.”

“Nói bậy bạ gì vậy hả? Mùa đông sao lại có rắn được? Chắc chỉ là sợi dây thừng thôi.” Một nha hoàn đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-238.html.]

Thúy Kiều vỗ ngực: “Có lẽ là ta nhìn nhầm rồi. Đi thôi, chúng ta nhanh đi lấy nước ấm đi.”

Lúc rời đi, Thúy Kiều còn quay đầu lại nhìn miệng giếng, nha hoàn kia vẫn còn ngồi ở đó, thậm chí còn nở nụ cười đáng sợ với nàng ta.

Nhưng nha hoàn bên cạnh lại không hề thấy cảnh tượng đáng sợ này.

Thúy Kiều nghĩ lần đó chỉ là tình cờ, nhưng chẳng bao lâu sau, nàng ta phát hiện ra không phải như vậy.

Lúc nàng ta đi theo sau lưng cô nương, có thể nhìn thấy đằng sau Dư phu nhân có một nha hoàn bị móc hai mắt. Thúy Kiều có biết nha hoàn kia, nghe nói ả từng bò lên giường công tử, bị phu nhân bắt được, sau khi móc mắt thì đuổi ra ngoài.

Lúc tới chỗ lão phu nhân, nàng ta còn trông thấy nhiều “người” hơn nữa sau lưng bà ta. Có thai phụ ôm cái bụng to, tiểu hài tử c.h.ế.t non, thậm chí còn có một nữ nhân ôm hài tử chưa thành hình trong lòng.

Thúy Kiều càng xem, lòng càng thấy lạnh lẽo.

Nàng ta không biết tại sao chỉ sau một đêm mà nàng ta lại có được khả năng nhìn thấy quỷ quái như vậy, điều duy nhất nàng ta có thể làm bây giờ là cố gắng không để ý tới những thứ đang hiện hữu trước mắt mình.

Phủ đệ của các lão là một tòa phủ cũ, so với đám quý tộc kia thì có vẻ nghèo nàn hơn nhiều, nhưng đây lại là nhà tổ trăm năm của Dư gia. Nơi này đã từng xảy ra rất nhiều chuyện, Thúy Kiều có cảm giác mình vừa biết tới vô số bí mật của chủ nhân. Nô tỳ biết quá nhiều chuyện, dùng ngón chân để nghĩ cũng biết sẽ phải chịu kết cục như thế nào.

“Ngươi biết sai rồi chứ?” Dư Thục Nhã thấy sắc mặt nàng ta không tốt lắm, cho rằng nàng đã bị dọa sợ, trong lòng khinh thường nàng ta quá nhát gan, rồi lại cảm thấy vui vẻ trước khả năng vừa ban ân lại vừa trừng phạt của mình.

“Nô tỳ biết sai rồi.” Thúy Kiều khom lưng.

“Biết là tốt. Hộp thuốc mỡ đó ta tặng cho ngươi.” Dư Thục Nhã nói. Hiện giờ hôn sự của nàng ta vẫn còn đó, nàng ta cần có người có thể giúp mình làm việc. Đám nha hoàn ngoài kia đều ngu như heo, chỉ có mỗi Thúy Kiều là dễ dùng hơn chút.

“Cảm ơn cô nương.” Thúy Kiều quỳ xuống đất.

Nàng ta không dám ngẩng đầu, bởi vì vừa ngẩng đầu sẽ nhìn thấy mấy “người quen” sau lưng cô nương…

Loading...