TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 237
Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:24:19
Lượt xem: 0
Dù trong lòng Thúy Kiều có khó chịu tới cỡ nào, nàng ta cũng phải dành ra chút thời gian dọn dẹp di vật của Trân Châu.
Sau khi dọn dẹp mọi thứ, Thúy Kiều đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh người mình bỗng trở nên lạnh lẽo. Tối hôm đó, nàng ta đã phát sốt. Các nha
hoàn trong phòng không dám để lộ ra ngoài, chỉ biết sợ hãi mà lén giúp nàng ta chườm lạnh.
Lúc này, ngoài cửa Thanh Tùng Quan, Trân Châu nhìn tòa đạo quan không hề giống với đạo quan trước mặt, do dự một lúc mới bước vào bên trong.
Dáng vẻ của nàng ta cực kỳ thê thảm, khắp lưng và m.ô.n.g đều dính đầy máu, nhỏ từng giọt xuống nền gạch trắng tinh theo từng bước đi.
Sau khi đi vòng qua bình phong lớn, nàng ta nghe thấy có người nói chuyện ở trong, lần theo âm thanh, nàng nhanh chóng thấy có một nhóm người ngồi quanh chiếc bàn, đang nói về chuyện gì đó.
Bọn họ dường như đã nhận ra nàng ta, tất cả đều quay mặt lại nhìn.
“Các ngươi thấy được ta sao?” Sắc mặt Trân Châu trắng bệch, mở miệng hỏi.
“Hai mắt của chúng ta còn tốt.” Nam nhân gầy trong đám người vẫy tay: “Còn chưa tới mức một người sống… à không, là người c.h.ế.t lớn tới vậy cũng không nhìn thấy được.”
“Đây là đâu?” Trân Châu hỏi. “Thanh Tùng Quan.”
“Không phải là điện Diêm La sao?” Trân Châu nói tiếp: “Không phải người khác bảo rằng c.h.ế.t rồi sẽ vào luân hồi sao?”
“Là phải vào luân hồi, có điều bây giờ ta có vài câu muốn hỏi ngươi.” Phó Yểu ngồi ở giữa quan sát nàng ta: “Ngươi c.h.ế.t thảm thật đấy, sao ngay cả báo thù cũng không nghĩ tới?”
“Báo thù?” Trân Châu tỏ vẻ mờ mịt: “Tại sao ta lại phải báo thù?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-237.html.]
“Không phải ngươi bị người ta đánh tới c.h.ế.t luôn sao?” Nam nhân gầy hỏi tiếp: “Chủ tử của ngươi tàn bạo đến vậy, chẳng lẽ ngươi thật sự không hận kẻ đó chút nào à?”
“Sao lại phải hận?” Trân Châu hỏi lại khiến nam nhân gầy nghẹn lời: “Nàng là chủ tử, ta là nô tỳ, nàng muốn đánh muốn chửi gì ta cũng phải chịu, sao dám có nửa câu oán hận.”
Nam nhân gầy thấy thật khó hiểu: “Nàng ta đánh c.h.ế.t ngươi, ngươi lại không hề hận thù?”
“Vốn là do ta làm sai trước.” Trân Châu đáp: “Nếu như ta không lấy trộm đồ của cô nương, cô nương cũng sẽ không tức giận tới vậy. Đây vốn là luật lệ trong phủ, ta bị như thế cũng xứng đáng.”
Câu này của nàng ta khiến toàn bộ người trong phòng phải trợn tròn mắt, không còn lời nào để nói.
Phó Yểu lạnh nhạt gõ mặt bàn, nói: “Vậy ngươi có biết Thúy Kiều cũng sắp mất mạng luôn rồi không?”
Trân Châu tỏ vẻ khó hiểu, một lúc sau mới thở dài, đáp: “Đây là số mệnh của chúng ta rồi.”
“Vậy à.” Phó Yểu gật đầu: “Nếu có kẻ muốn cho, người muốn nhận thì ngươi cứ đi đầu thai tiếp đi.” Nàng nói xong, vung tay áo lên, Trân Châu biến mất khỏi đạo quan.
Trân Châu đi rồi nhưng những người ở đây vẫn chưa kịp hoàn hồn lại. Phó Yểu thấy hơi đáng tiếc: “Còn tưởng rằng nhờ vào nàng ta thì có thể đỡ tốn sức hơn chút, xem ra vẫn phải tự mình ra tay rồi. Các ngươi cứ nói chuyện tiếp đi, ta ra ngoài một chuyến.”
Phó Yểu nói đi là đi, những người khác nhìn nhau, nam nhân gầy lên tiếng: “Sao cái đám nhà cao cửa rộng này còn phức tạp hơn cả Ma giáo vậy?” Đã bị đánh c.h.ế.t mà còn cảm thấy do mình làm sai, bị vậy là xứng đáng?
Kiến thức của hắn quả nhiên vẫn còn quá hạn hẹp.
“Gia đình giàu có đều như thế cả.” Tam Nương chỉ biết thở dài: “Không phải bọn họ không thể đứng lên, mà là vì cũng đã quen rồi. Thậm chí có nhiều gia nô, chỉ cần ngươi trả khế ước bán thân lại cho bọn họ, bọn họ sẽ nghĩ rằng bản thân đã làm sai điều gì đó, thế nên chủ nhân mới muốn đuổi bọn họ đi.”
Đối với bọn họ, tự do đồng nghĩa với xua đuổi, người nào được ở lại hầu hạ cả đời mới là vinh quang.