TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:23:43
Lượt xem: 0

Mấy thứ như thuốc mỡ đều được cất ở phòng trong, nàng ta vừa cố gắng nhẹ nhàng dọn dẹp vừa nhanh chóng nhét hộp thuốc mỡ vào lòng, chỉ cần mang về trước khi cô nương tỉnh là được.

Không biết có phải do được bôi thuốc mỡ hay không, cơn đau ở n.g.ự.c Trân Châu đã giảm đi nhiều, nhờ uống thêm thuốc nên cũng không còn sốt cao nữa.

Thấy Trân Châu ngày càng khỏe mạnh, các nha hoàn cùng phòng đều cảm thấy may mắn thay cho nàng ta.

Trong thời gian đó, Dư Thục Nhã vẫn tiếp tục tuyệt thực, Thúy Kiều cũng bưng đồ ăn còn nguyên về phòng bếp, có điều nàng ta luôn im lặng giấu đi một đĩa bánh mứt táo giúp cô nương đỡ đói.

Dư Thục Nhã không định thật sự đói chết, nàng ta chỉ muốn dùng cách này để uy h.i.ế.p gia gia mình mà thôi. Cũng vì không ăn cơm, ngày nào cũng chỉ dùng điểm tâm lấp bụng, cho nên mới được hai ngày mà nàng ta đã mệt mỏi không còn sức, chỉ biết nằm liệt trên giường, chẳng thể đứng dậy.

Ngay khi nàng ta đang bực bội trong người, bên ngoài đã có nha hoàn đi vào, bưng đồ tới cạnh giường, nhỏ giọng nói: “Cô nương, Thúy Kiều tỷ tỷ bảo ta đưa đồ ăn tới cho ngài.”

Dư Thục Nhã vừa nghe đã thấy khó chịu, nàng ta cười lạnh nói: “Sao nào? Các ngươi bưng đồ ăn tới cho ta còn muốn ta phải ba quỳ chín lạy, dập đầu cảm ơn Thúy Kiều đúng không?”

Nha hoàn vừa nghe vậy thì lập tức quỳ xuống: “Nô tỳ không có ý đó. Thúy Kiều tỷ tỷ sợ ngài đói bụng nên mới cố ý bảo đầu bếp nấu một chén canh trứng.”

“Hừ.” Dư Thục Nhã ngồi dậy uống xong canh trứng, bắt đầu để ý tới Thúy Kiều.

Từ khi Thúy Kiều quay về, ngày nào nàng ta cũng nghe được các nha hoàn khác tỏ vẻ cung kính khi nói chuyện với Thúy Kiều.

Sự cung kính đó khác hẳn thái độ khi đám nha hoàn nói chuyện với nàng ta. Trước mặt nàng ta, đám nha hoàn chỉ biết sợ hãi, nhưng khi đối mặt với Thúy Kiều thì lại giống như nhìn thấy chủ nhân.

Chỉ là một nô tỳ, dựa vào việc được ở cạnh nàng ta lâu ngày nên muốn vượt mặt nàng ta luôn sao?

Dư Thục Nhã cười lạnh.

Giữa trưa, cơm được bưng tới.

Dư Thục Nhã nhìn đồ ăn nóng hổi trên bàn, ngửi mùi một chút, nhìn về phía nha hoàn đứng bên cạnh: “Trân Châu, ngươi lại đây.”

Trân Châu không hiểu tại sao, vẫn bước tới gần một bước.

“Gần thêm chút nữa.”

Trân Châu nghe lời lại gần thêm chút nữa.

Dư Thục Nhã ngửi mùi trên người nha hoàn, nói: “Mùi này rất quen đấy.” Thúy Kiều nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Y phục mùa đông ít khi được giặt giũ, không thể tránh khỏi việc vẫn còn chút mùi hương lưu lại trên người…

Ngay sau đó, Dư Thục Nhã không hề cho nàng ta có cơ hội tiếp tục suy nghĩ: “Thúy Kiều, cầm hộp thuốc mỡ của ta lại đây.”

Thúy Kiều nhìn Trân Châu một cái, đành phải nghe lệnh làm theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-236.html.]

Dư Thục Nhã mở hộp thuốc ra, sau khi ngửi một lát thì nhìn về phía Trân Châu: “Hộp thuốc mỡ này là do đại ca sai người dùng rất nhiều loại thảo dược quý giá chế ra cho ta, giá trị không hề nhỏ. Tại sao trên người của ngươi lại có mùi thuốc mỡ này?”

Đối mặt với câu hỏi của cô nương, hai chân Trân Châu mềm nhũn, quỳ thẳng xuống: “Cô nương, nô tỳ không có…”

“Chát!” một tiếng, Dư Thục Nhã cho nàng ta một bạt tai: “Còn dám ngụy biện?”

“Cô nương, nô tỳ thật sự không làm!” Trân Châu ôm mặt nói.

Dư Thục Nhã nói đầy vẻ ghét bỏ: “Đám nha hoàn hèn hạ các ngươi, đừng cho rằng ở bên cạnh ta một thời gian là có thể tự xưng chủ nhân, ngay cả đồ của ta mà cũng dám chạm vào. Nếu ngươi nói ngươi không phải, vậy thì ngươi nói xem ai là người lấy?”

Hai mắt Trân Châu ướt át, nhìn vẻ mặt trắng bệch của Thúy Kiều, không phủ nhận nữa: “Xin cô nương tha mạng.”

“Đừng đụng một chút là cầu xin tha mạng, nói cứ như ta là kẻ ác độc lắm vậy, một hai phải lấy mạng của các ngươi.” Dư Thục Nhã nói: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nô tỳ dám lấy trộm đồ của chủ nhân là tội gì, ngươi tự mình đi nhận phạt đi.”

Không những Trân Châu mà toàn bộ nha hoàn trong phòng đều biến sắc.

Lấy trộm đồ không những phải chịu ba mươi gậy, còn bị áp giải lên quan phủ…

Không tính áp giải lên quan phủ, chỉ ba mươi gậy thôi cũng có không ít người chịu không nổi, chứ đừng nói tới Trân Châu còn đang mang bệnh trong mình.

“Xin cô nương tha mạng!” Trân Châu bò tới cầu xin nhưng lại bị Dư Thục Nhã đá ra: “Rút cái tay dơ bẩn của ngươi lại, những kẻ như ngươi mà cũng xứng chạm vào người ta à? Các ngươi đứng đó làm gì, còn không mau dẫn người đi đi.”

Chẳng ai dám làm trái ý của nàng ta, cho dù là không nỡ cũng chỉ đành đưa Trân Châu xuống.

Sau khi mọi người lui ra, Dư Thục Nhã sai Thúy Kiều dọn đồ ăn đi.

Lúc Thúy Kiều cúi đầu dọn dẹp, Dư Thục Nhã bâng quơ nói: “Ta biết hộp thuốc mỡ đó do ngươi lấy.”

Cả người Thúy Kiều bỗng chốc cứng đờ.

“Thật ra ta không để ý chút đồ như vậy, chỉ là một hộp thuốc mỡ mà thôi, lúc nào ta muốn là sẽ có lại. Nhưng mà thứ ta để ý chính là một con nô tỳ cũng dám dùng đồ của ta để tạo ân tình.” Dư Thục Nhã nói.

Thúy Kiều lập tức quỳ gối dưới đất: “Nô tỳ biết sai.”

“Ngươi tất nhiên là sai, còn sai hoàn toàn.” Dư Thục Nhã đưa tay ra bóp cằm nàng ta: “Ngươi chỉ là một con nô tỳ, nếu là nô tỳ thì phải mang đúng dáng vẻ của nô tỳ, chứ không phải đi khắp nơi làm việc thiện. Ngươi phải nhớ cho kỹ, cho dù là làm việc thiện thì cũng nên để chủ nhân là ta đi làm. Cái mạng này của Trân Châu cũng chính là do ngươi làm hại.”

Nàng ta nói xong, hất cằm Thúy Kiều một cái: “Lui xuống đi.” Thúy Kiều vội vàng dọn dẹp, lui ra ngoài.

Trên đường tới nhà bếp, nàng ta dường như nghe được tiếng kêu thảm thiết của Trân Châu.

Đợi tới khi nàng ta quay lại, đã có quản sự tới báo với nàng ta rằng hãy dọn dẹp di vật Trân Châu rồi mang đốt hết đi.

Di vật…

Hai chân Thúy Kiều mềm nhũn, quỳ rạp trên mặt đất.

Loading...