TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 235

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:23:41
Lượt xem: 0

Kỳ Sương Bạch vươn tay xoa đầu nàng ta, trong niềm vui lại để lộ sự u buồn: “Toàn bộ Định Quốc Công phủ này có lẽ cũng chỉ có một mình nàng là hy vọng ta bình an vô sự.”

“Cô gia đừng buồn.” Liên Diệp nhìn chăm chú vào hai mắt của gã, trái tim mềm nhũn: “Ta hiểu ngài mà. Hiện giờ ngài đã tìm được con đường của mình, tương lai chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều.”

“Vậy thì đành mượn lời hay của nàng.” Kỳ Sương Bạch rút tay lại: “Ta đi trước đây, chỗ nương tử giao hết cho nàng.”

“Ta biết rồi.” Liên Diệp hứa hẹn.

Kỳ Sương Bạch rời khỏi Định Quốc Công phủ, cũng không nán lại Trường An lâu, chẳng mấy chốc đã dẫn thương đội của mình lên đường lần nữa.

Dư gia.

Dư Thục Nhã đã đập hết những thứ có thể đập trong phòng, Thúy Kiều sai các nha hoàn khác làm việc bên ngoài, để mình ở lại vào trong dọn dẹp.

“Đúng là ngu xuẩn, ngay cả một cái phòng cũng không dọn nhanh được.” Dư Thục Nhã bực bội mắng một câu, tiếp tục hất sách trên kệ xuống.

Đám nha hoàn bên ngoài nghe tiếng chửi rủa thì lo sợ không yên, ai cũng không dám bước vào trong.

Khoảng hai khắc sau, các nàng thấy Thúy Kiều ra ngoài, vội vàng chạy tới hỏi thăm: “Thúy Kiều, ngươi có sao không?”

“Ta không sao.” Thúy Kiều lắc đầu, tay nàng ta chỉ bị một mảnh sứ cắt trúng, hôm nay không bị đánh đập: “Các ngươi đi làm việc hết đi, sắp tới giữa trưa rồi, tâm trạng cô nương không tốt, tới lúc đó các ngươi nhớ làm việc nhẹ nhàng chút.”

“Được.” Đám nha hoàn thấy nàng ta không sao thật thì vội vàng đi làm việc của mình.

Đợi tới khi cô nương ăn xong cơm trưa, đi nghỉ ngơi, Thúy Kiều mới rảnh rỗi ăn miếng cơm.

Nàng ta bưng một chén cháo trắng tới chỗ Trân Châu, tự mình đút cho nàng xong mới nói: “Ta đã nhờ người đi mua thuốc rồi, ngươi cố gắng thêm chút nữa, uống thuốc xong sẽ tốt lên thôi.”

Trân Châu thấy nàng ta quan tâm mình, lòng cũng ấm áp vô cùng: “Thúy Kiều, cảm ơn ngươi.” Nếu không nhờ có Thúy Kiều thì nàng ta đã không thể sống tới tận bây giờ. Hai nha hoàn được phân công làm việc chung với nàng ta đã không còn, chỉ sót lại một mình nàng ta mà thôi.

“Nếu ngươi muốn cảm ơn ta thì mau khỏe lại đi.” Thúy Kiều nói: “Không còn sớm nữa, ta phải quay lại rồi, ngươi cứ nghỉ ngơi tiếp đi.”

Tối đó, Thúy Kiều quả thực đã mang thuốc tới cho Trân Châu như đã nói.

Thuốc này là thuốc chữa cảm lạnh, ngoài ra Thúy Kiều còn lén bôi chút thuốc mỡ cho Trân Châu.

“Thúy Kiều, cái này là…” Nàng ta nhớ thứ này là của cô nương.

“Suyt.” Thúy Kiều ra hiệu cho nàng ta im lặng: “Thứ này giúp làm tan m.á.u bầm rất tốt, ngươi còn nhỏ, cố gắng đừng để lại di chứng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-235.html.]

Hai mắt Trân Châu ướt đẫm: “Thúy Kiều…”

“Được rồi, uống thuốc xong thì đi ngủ sớm đi, phải nhanh chóng khỏe lên đó.” Thúy Kiều nói.

Có lẽ là nhờ uống thuốc, sáng hôm sau, sắc mặt Trân Châu đã tốt hơn không ít. Nàng ta muốn ngồi dậy làm việc nhưng bị Thúy Kiều cản lại: “Cơ thể của ngươi còn yếu, đợi mặt trời lên cao, nắng ấm hơn rồi hắng dậy, lộ mặt một chút là được rồi. Chỉ cần ngươi nghỉ ngơi đủ, có lẽ ngày mai sẽ khỏi bệnh được thôi.”

Trân Châu nghe vậy thì chui lại vào ổ chăn, chỉ để lộ ra nửa gương mặt nhìn Thúy Kiều rời đi.

Kết thúc một buổi sáng bận rộn, đợi Thúy Kiều bưng cơm tới cho cô nương thì lại nghe cô nương nói: “Ta muốn tuyệt thực.”

Thúy Kiều đã quen với chuyện này, trước đây cứ mỗi khi cô nương thấy không vui với việc gì đó đều dùng việc tuyệt thực để uy h.i.ế.p phu nhân và lão gia.

Nha hoàn đặt thức ăn lên bàn, cũng không khuyên nhủ nhiều, chỉ nói: “Chút nữa nô tỳ sẽ bưng đồ ăn còn nguyên về lại phòng bếp.”

Phòng bếp là nơi không thể giữ được bí mật, cũng vì nơi này có quá nhiều người, nha hoàn vừa rời đi, không tới nửa ngày, toàn bộ người trong phủ đều biết Thát cô nương muốn tuyệt thực.

Dư Thục Nhã hài lòng gật đầu: “Trong số các nha hoàn, chỉ có ngươi là ta thấy thông minh nhất. Nếu như ta có thể thoát khỏi mối hôn sự này, tương lai chắc chắn sẽ dẫn ngươi theo làm nha hoàn hồi môn.”

Thúy Kiều cúi đầu cảm ơn: “Nô tỳ là người của cô nương, tất nhiên mọi chuyện đều nghe lời cô nương rồi.”

Dư Thục Nhã cười: “Ngươi biết thế là được.”

Hai khắc sau, Thúy Kiều bưng mâm đồ ăn còn nguyên về phòng bếp, “thuận miệng” nói chuyện Thất cô nương tuyệt thực cho mọi người nghe.

Sáng hôm sau, Dư phu nhân đã tới.

Thúy Kiều nghe hai mẫu tử nói chuyện với nhau, đứng ở bên ngoài nhớ tới phụ mẫu đã bán mình vào đây.

Nàng ta không trách phụ mẫu, ít nhất hiện giờ nàng ta vẫn được ấm no. “Thúy Kiều.” Bên cạnh có người gọi nàng.

Thúy Kiều vừa quay đầu đã thấy Trân Châu. Sắc mặt của nàng ta vẫn còn rất khó coi, nhưng bây giờ xuống giường được rồi, có vẻ tốt hơn hôm qua khá nhiều.

“Ngươi bưng trà vào rồi ra ngoài là được.” Chủ yếu chỉ cần để lộ mặt, tránh bị cô nương nghi ngờ: “Nếu có thể không nói gì thì đừng nói gì cả.”

“Được.” Trân Châu nhỏ giọng đáp. Nàng ta vừa mở miệng đã cảm giác được lồng n.g.ự.c mình đau nhói, lúc nói chuyện cũng đưa tay lên ôm n.g.ự.c theo bản năng.

Thúy Kiều thấy tất cả nhưng lại chẳng thể làm gì được, chỉ hy vọng thuốc mỡ của cô nương có chút tác dụng.

Trân Châu không muốn làm liên lụy tới mọi người, cắn răng vào phòng hầu hạ suốt một ngày, đợi tới sau buổi chiều, sắc mặt nàng ta càng lúc càng khó coi, bị Thúy Kiều ép về phòng nghỉ ngơi.

Thúy Kiều biết nếu cứ kéo dài như vậy thì không phải là cách, tối đó sau khi hầu hạ cô nương đi ngủ, nàng ta bắt đầu dọn dẹp trong phòng.

Loading...