TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 233

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:23:01
Lượt xem: 0

Triệu Hưng Thái ho nhẹ một tiếng, không hỏi nữa, nhưng vẻ mặt của hắn rõ ràng chưa hề buông bỏ hy vọng.

Phó Yểu cũng mặc kệ hắn.

Có những suy nghĩ không phải người khác nói một hai câu là có thể thay đổi, cứ để hắn tự mình đ.â.m đầu vào tường là sẽ hiểu ra.

Từ sau ngày mùng một, đạo quan bắt đầu trở nên đông đúc, khách hành hương tới thắp nhang còn nhiều hơn so với năm ngoái.

Đỗ huyện lệnh cũng đi đầu tới thắp nén nhang, những người khác tất nhiên phải theo. Tất thảy đống nhang khói ở Thủy huyện dường như đã dồn hết vào Thanh Tùng Quan, làm các đạo quan khác cực kỳ ngưỡng mộ nhưng cũng không làm được gì cả.

Mãi tới tận khi tết Thượng Nguyên đã qua, lúc Tam Nương tới Trường An mới nghe được tin Dư các lão và Liễu gia đã quyết định vào mười sáu tháng giêng sẽ chính thức tổ chức lễ thành thân.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nhưng khi chính tai nghe được, Tam Nương vẫn thấy hơi quặn lòng.

“Hai gia tộc này đã sớm bàn chuyện thành thân từ năm trước, kéo dài tới tận năm nay, tại sao đột nhiên lại quyết định vội vàng thế chứ?” Tam Nương hỏi vị thương nhân đang buôn bán với mình.

“Có lẽ là vì năm nay trong cung có tổ chức tuyển tú nữ.” Thương nhân hiếm khi thấy nàng ta hứng thú với một đề tài nào đó, vội vàng nói hết những gì mình biết: “Theo lệ thường, tháng hai năm nay sẽ tuyển tú nữ vào hậu cung. Nhưng vì Hoàng hậu nương nương đang có tin mừng, bệ hạ nói rằng để tránh làm Hoàng hậu mệt mỏi nên mới hủy lễ tuyển tú năm nay.”

Tam Nương nghe xong đã hiểu.

Trước đó Dư gia có lẽ định đưa nữ nhi của mình vào cung, cho nên mới kéo dài việc liên hôn này tới tận năm nay.

Có điều bây giờ cuộc tuyển tú đã hủy, lần tuyển tú tiếp theo phải chờ tận ba năm sau, nữ nhi Dư gia không thể đợi được, vậy nên mới vội vàng đính hôn.

“Tại sao lại là nữ nhi Dư gia?” Trong lòng Tam Nương thầm thấy đối phương không xứng với biểu ca.

Khi nàng ta còn sống từng gặp vị Dư cô nương kia, đó chắc chắn không phải là kiểu người yên phận. Nếu là nữ tử hiền lành khác, Tam Nương còn thấy bản thân mình chịu được, nhưng mà người này thì…

Tiếc rằng dù lòng nàng ta có thấy trận lương duyên này không xứng, nhưng với hai gia tộc, việc Liễu gia kết thân với Dư gia không khác nào đang trèo cao. Hơn nữa nàng ta cũng chẳng có tư cách bình luận việc hôn nhân này. Khi nàng ta còn sống, không phải cũng chỉ biết nghe theo sự sắp xếp của gia tộc hay sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-233.html.]

Ngay khi Tam Nương đang đau buồn vì tin tức này, trong hậu viện Dư gia, Dư Thục Nhã đang khóc lóc kể lể với mẫu thân mình: “Con không gả! Mẫu thân, ngài nhất định phải ra mặt cho con!”

Dư phu nhân sinh được ba nhi tử, nữ nhi là có khi tuổi đã lớn, vậy nên cực kỳ nuông chiều nàng ta.

Bây giờ thấy nữ nhi khóc lóc như vậy, bà ta chỉ biết đưa tay lau khóe mắt: “Chuyện hôn nhân này là do gia gia của con quyết định, cho dù là ta hay cha con cũng không thể làm gì khác. Tuy thân phận Liễu gia hơi thấp, nhưng Liễu Ngũ còn trẻ tuổi đã có tên trên bảng vàng, tiền đồ chắc chắn không thể đo lường được, tốt hơn đám ăn chơi lêu lổng trong kinh nhiều lần, con đừng suy nghĩ nhiều.”

“Cho dù hắn có là Thám Hoa thì đã sao chứ?” Dư Thục Nhã khóc nức nở: “Các tỷ tỷ đều được gả cho quý tộc, kém nhất cũng là bá tước, con lại phải gả cho một kẻ người đầy hơi tiền, sau này sao có thể ngẩng cao đầu được chứ. Nương, con dù gì cũng là đích nữ Dư gia, mọi người không thể hạ thấp con như vậy được. Bây giờ còn chưa trao đổi bát tự với nhau, hay là tới khi đó cứ đưa bát tự của một thứ nữ qua đó đi, dù sao cũng là thứ nữ của Dư gia, tôn quý hơn Liễu gia bọn họ nhiều.”

“Càng nói càng chẳng ra gì.” Dư phu nhân thấy nàng ta bắt đầu nói không lựa lời, lòng bắt đầu hối hận, có lẽ trước kia bà ta không nên nuông chiều con như

vậy: “Chuyện này không thể thay đổi được nữa rồi, tháng sáu các con sẽ thành thân, con cứ yên tâm đợi gả đi. Ta biết con không hài lòng với hôn sự này, nhưng tương lai Liễu Ngũ sẽ được gia gia con giúp đỡ, trước sau gì cũng cho con trở thành cáo mệnh phu nhân.”

“Nương thật sự không giúp con sao?” Dư Thục Nữ vẫn chưa chịu từ bỏ.

Dư phu nhân quay mặt đi: “Người đâu, đưa Thất cô nương về phòng, để ý cô nương cho tốt.”

Dư Thục Nhã thấy mẫu thân như vậy thì đã biết nàng ta không thể đòi gì từ bà rồi.

Nàng ta không cam lòng bỏ đi, vừa về phòng đã tát vào má nha hoàn bên cạnh một cái: “Lúc nãy sao các ngươi không mở miệng cầu xin giúp ta hả?”

Nha hoàn kia bị tát tới mức đầu óc choáng váng, chưa kịp hoàn hồn đã vội vàng quỳ xuống nhận sai: “Nô tỳ đáng chết!”

“Ngươi quả đúng là đáng chết!” Dư Thục Nhã giơ chân ra đá nha hoàn đó lăn trên đất, nổi giận bước vào trong phòng.

Thấy nàng ta đã bỏ đi, nha hoàn mới cố gắng đứng dậy, may mà bên cạnh có người đỡ lấy mới không bị ngã xuống lần nữa.

“Trân Châu có sao không?” Một nha hoàn khác mở miệng hỏi thăm. Trân Châu lắc đầu: “Ta không sao, chúng ta mau vào trong hầu hạ đi.”

Trân Châu cố nhịn cơn đau ở ngực, giả vờ như không có việc gì mà tiếp tục làm việc. Mãi tới nửa đêm, khi Trân Châu quay về nơi ở của mình, cởi y phục ra đã thấy một mảnh xanh tím.

Nàng ta cầm thuốc mỡ xoa lên, nằm xuống giường rồi ngủ thiếp đi.

Loading...