TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 231

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:22:22
Lượt xem: 0

“RÀO!”

Một cơn sóng vỗ tới dưới chân Chu Thừa Tự, bóng dáng kia cũng càng lúc càng gần, đứng cách hắn chỉ khoảng hai bước, để lộ gương mặt của mình lên mặt nước, đuối cá bên dưới thì chìm trong mặt biển.

“Không phải chàng muốn thấy dáng vẻ của ta sao?” Chu Thừa Tự nghe thấy giọng của nàng ta: “Hiện tại chàng thấy rồi đấy.”

Cho dù trước đó Chu Thừa Tự đã nghĩ tới điều này, nhưng khi thật sự nhìn thấy hình dáng thật của nàng, trong lòng hắn vẫn đau khổ: “Tế Nữ.”

Hắn thà rằng người trước mặt không phải là nàng, vậy thì nàng sẽ chẳng cần chịu nhiều đau thương đến thế.

“Chàng không sợ ta sao?” Tế Nữ cong đuôi cá lên, để hắn nhìn thấy rõ hơn một chút.

“Đuôi của nàng rất đẹp.” Chu Thừa Tự cố nhịn không rơi nước mắt: “Bọn họ nói, đôi mắt của nàng có màu xanh lam. Vậy nên việc mà nàng nói rằng có thể chữa cho ta, chính là dùng đôi mắt của nàng để đổi sao?”

“Đúng thế, chàng thích món quà này không?” Tế Nữ hỏi: “Đây là thứ duy nhất ta có thể trả ơn cho Chu phu nhân. On nghĩa năm đó, ta vẫn luôn nhớ rõ.”

“Xin lỗi.” Chu Thừa Tự nói: “Nếu năm đó ta dẫn nàng đi thì tốt rồi.”

Tế Nữ mỉm cười: “Người lương thiện sẽ luôn thấy mình làm chuyện tốt chưa đủ, người ác độc thì lại thấy mọi chuyện mình làm không hề tàn nhẫn. Chàng không cần phải tự trách, thù của ta, ta đã tự mình báo. Tên cầm thú kia và nhi tử của ông ta không phải c.h.ế.t trong gió lốc, mà là bị ta cố ý lật thuyền, khiến bọn họ c.h.ế.t đuối dưới biển.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-231.html.]

“Chàng không biết khi đó bọn họ nhìn ta sợ hãi tới mức nào đâu, trong lòng ta cũng rất thoải mái. Buồn cười nhất là, tên cầm thú kia trước khi c.h.ế.t còn cầu xin ta cứu nhi tử của mình. Nói rằng tội của ông ta tuy không thể tha, nhưng hài tử là vô tội.”

Nói tới đây, Tế Nữ cười lạnh: “Ông ta cũng dám nhắc tới hai chữ “vô tội” sao? Thế là ta cho ông ta một thanh gỗ, để ông ta tận mắt chứng kiến cảnh con mình c.h.ế.t như thế nào, giống như lúc ông ta g.i.ế.c nương ta trước mặt ta vậy. Chu Thừa Tự, ta không đáng thương như chàng nghĩ đâu, tay của ta đã dính m.á.u người rồi.”

“Bọn họ c.h.ế.t là đáng tội.” Chu Thừa Tự nói: “Bọn họ không nên đối xử với nàng như thế.”

“Ta đáng sợ như vậy, chàng còn bênh vực ta sao?” Tế Nữ hỏi. “Nàng chỉ đáng sợ với kẻ ác mà thôi.”

“Chàng sống với ta chỉ mới ba tháng mà đã tin tưởng ta là người tốt rồi. Chu Thừa Tự, ta chấp nhận tặng đôi mắt cho chàng là vì ta từng chịu ơn nhà chàng, nhưng chuyện này không có nghĩa ta là người tốt.” Tế Nữ nói: “Có biết tại sao ta làm hoành thánh ngon tới vậy không? Khi mà người khác có bắt chước cỡ nào cũng không làm ra được.”

“Là vì nó được bỏ thêm nọc độc của giao nhân. Cũng giống như nọc độc của cá nóc, bỏ vào một chút sẽ không có cảm giác gì kì lạ, chỉ làm mùi vị của món ăn thơm ngon hơn mà thôi. Nhưng ngày qua ngày, chất độc càng ngấm càng sâu, cuối cùng người trúng độc sẽ chết.”

“Điều đáng sợ của giao độc không phải chỉ làm một người c.h.ế.t đi, mà là nó sẽ lan ra ngoài như ôn dịch vậy. Các chàng nên cảm tạ Chu lão thái gia mới đúng, lúc đó nếu ông ấy không ngăn cản mấy người kia ăn thịt nương của ta thì Lâm Hải phủ thành đã biến thành địa ngục lâu rồi. Hiện giờ, bọn họ cũng nên cảm ơn Chu phu nhân đi.”

Chu Thừa Tự không ngờ sau lưng còn che giấu nhiều chuyện tới vậy, hai mắt hắn mở to như không thể tin nổi.

Tế Nữ thấy hắn không nói gì, cười giễu hỏi: “Sợ rồi sao?”

Chu Thừa Tự lắc đầu: “Xin lỗi.” Hắn lại nói thêm lần nữa: “Nhưng ta vẫn tin rằng nếu không gặp những chuyện này, nàng chắc chắn sẽ không thành ra như thế.”

Lần này, tới phiên Tế Nữ im lặng.

Loading...