TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 229
Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:21:31
Lượt xem: 0
Mọi người tìm khắp Chu phủ cũng không tìm được người.
Chu phu nhân lập tức sai người đi gọi quản gia quản lý nội viện và ngoại viện tới, hỏi thử xem từ sáng tới nay có thấy thiếu phu nhân ra ngoài không, nhưng tất cả đều chỉ nhận được đáp án không có.
“Chẳng lẽ một người sống sờ sờ như vậy mà có thể biến mất không để lại dấu vết sao?” Trong lòng Chu phu nhân cũng cảm thấy có chuyện không hay.
“Phúc An, bây giờ ngươi lập tức tới tiệm hoành thánh bên bến tàu Đông Hải.” Chu Thừa Tự nói: “Thôi, để ta tự mình đi.”
“Tiệm hoành thánh? Tiệm hoành thánh nào?” Chu phu nhân không hiểu ý hắn.
Nhưng thấy nhi tử muốn ra ngoài, trong lòng tuy lo lắng, bà vẫn chuẩn bị xe ngựa, cùng đi chung với hắn.
Phó Nhị Lang cũng muốn đi theo, có điều bị Chu phu nhân bắt ở yên trong nhà: “Ta và đại ca đều phải ra ngoài, các con ở nhà giúp cha, có lẽ sẽ có người tới đấy.”
Chu Nhị Lang đành phải ở lại.
Lúc ra ngoài, Chu phu nhân hỏi Chu Thừa Tự: “Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Tại sao lại tới bến tàu Đông Hải?”
Từ chỗ bọn họ tới bến tàu Đôn Hải còn một đoạn đường rất dài, ngồi xe ngựa cũng mất gần nửa ngày.
“Tế Nữ là chủ tiệm hoành thánh đó.” Chu Thừa Tự đáp.
Vì hai mắt của hắn không nhìn thấy gì nên tai rất thính, có nhiều giọng nói, chỉ cần nghe qua một lần là hắn có thể nhớ kỹ. Mỗi tháng hắn gần như đều nghe thấy giọng của Tế Nữ, vậy nên mới quen thuộc, vào ngày thành thân, hắn đã biết nàng ta là ai.
Chu phu nhân cũng nhớ mang máng ở bến tàu có một tiệm hoành thánh, những chuyện khác thì không hề biết gì. Bà ta nhìn dáng vẻ chắc chắn của nhi tử, chỉ đành nối bước theo sau.
Lúc cả hai tới tiệm hoành thánh, cửa tiệm đã đóng.
Bến tàu vào ngày mùng một rất lạnh, nhưng xung quanh vẫn có vài cu li chờ việc.
Bọn họ vừa thấy có đôi mẫu tử đi xuống xe, mở miệng nói: “Trong đó không có ai đâu. Cửa hàng này đã đóng lâu rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-229.html.]
Chu Thừa Tự đã có thể nhìn thấy được, bên ngoài cửa và then cài đã dính một tầng bụi dày, rõ ràng hôm nay không có ai tới đây cả.
“Các ngươi biết nàng đi đâu không?” Chu Thừa Tự hỏi mấy tên cu li.
“Các ngươi hỏi Tế muội hả? Ba bốn tháng trước, nàng đột nhiên treo bảng đóng cửa, sau đó không thấy mở lại nữa.” Có một tên cu li quen Tế Nữ nói: “Có lẽ là đi rồi.”
“Ba bốn tháng trước?” Chu phu nhân hỏi lại.
Tế Nữ bước vào nhà bà ta đúng là vào ba tháng trước, còn khi đôi nam nữ trẻ tuổi kia tìm bà ta thương lượng điều kiện thì sớm hơn vài ngày, cộng vào đúng là hơn ba tháng.
“Rời đi? Nàng còn người thân nào không? Những người đó ở đâu?” Chu Thừa Tự hỏi tiếp.
Đám cu li cuối cùng cũng bắt đầu thấy nghi ngờ, cảnh giác hỏi: “Các ngươi tìm nàng làm cái gì?”
“Các ngươi đừng hiểu lầm.” Chu Thừa Tự đưa tay vào ống tay áo của mình, cuối cùng vẫn là Chu phu nhân để ý đến hành động của hắn, lấy một cây trâm vàng trên đầu xuống, đưa cho đám cu li, hỏi: “Chúng ta tới tìm người, trước đó chúng ta đã được chủ tiệm giúp một việc rất lớn, hôm nay tới đây là để trả ơn. Kết quả vừa tới lại hay tin nàng không còn ở đây, vậy nên ta muốn hỏi thăm nơi ở của nàng, xem có thể tìm được người hay không, cũng coi như là giải quyết một chuyện trong lòng.”
Những điều Chu phu nhân nói không hề quan trọng, thứ quan trọng chính là cây trâm bằng vàng của bà ta.
Đám cu li đâu ngờ còn có chuyện tốt như thế, vội vàng chạy tới cướp cây trâm vàng, đáp: “Vị phu nhân, thiếu gia này, ta thấy hai vị cũng là người có tiền, chắc là sẽ không làm chuyện gì có hại tới Tế muội đâu. Tế muội không có người thân, suốt nhiều năm qua, nàng vẫn cô đơn một mình.”
“Nàng không có người thân sao? Cha nương nàng đâu?” Chu phu nhân rõ ràng hiền hòa hơn nhi tử nhiều, cũng dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác.
“Nữ tử đó rất tội nghiệp.” Một tên cu li nói: “Mười mấy năm trước nàng đã mất nương, sau đó cả phụ thân lẫn đệ đệ đều c.h.ế.t trong cơn gió lốc. Cụ thể sự việc thì chúng ta không biết, nếu các ngươi muốn biết ta có thể dẫn các người tới Cao gia thôn, nơi đó có lẽ có người sẽ biết rõ mọi việc.”
Chu phu nhân nhìn nhi tử của mình một cái, đáp: “Được, làm phiền các ngươi dẫn đường.”
Cao gia thôn cách bến tàu Đông Hải rất xa, khoảng chừng hai dặm. Ấn tượng đầu tiên mà Cao gia thôn mang lại là sự nghèo nàn, lạc hậu, dù lúc này đang là năm mới thì không khí thảm hại vẫn bao trùm khắp thôn làng.
Chu phu nhân thấy nơi này thì đột nhiên nhớ lại một việc: “Trước kia ta đã từng tới đây.” Bà ta nói với nhi tử: “Lúc đó con vẫn còn nhỏ, cỡ tám tuổi, ta dẫn con tới đây mua ít hải sản.”
Hải sản vào mùa đông không béo mập như mùa thu, nhưng vì trời lạnh nên dễ bảo quản hơn, có thể gói lại rồi chuyển tới phương bắc. Khi đó Chu gia rất bận rộn, chỉ dựa vào một mình Chu lão gia thì quá vất vả, bà ta sợ nếu trễ việc dâng quà sẽ làm mấy vị đại quan kia không vui, vậy nên mới tự mình ra ngoài làm chuyện này.
“Lúc ở bờ biển, ta thấy một tiểu nữ hài cõng một sọt hải sản đi bán, thấy tuổi tác nàng còn nhỏ, y phục lại mỏng manh, vậy nên ta mới bảo con cầm một cái áo bông qua cho nàng.”