TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 228
Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:20:50
Lượt xem: 0
Bầu không khí trong bữa cơm tất niên của Chu gia rất ấm áp, Tế Nữ là người vừa mới tới, Chu phu nhân rất để tâm, còn cố ý dặn đầu bếp làm món mà Tế Nữ thích, đặt trước mắt nàng, để nàng khỏi phải vươn tay ra xa.
Sau khi ăn xong, các trưởng bối mới phát lì xì, Tế Nữ cũng nhận được lì xì giống các nữ nhi Chu gia, Chu phu nhân không hề vì để ý nàng ta mà bất công với ai.
Tế Nữ cũng thấy được sự quan tâm và chăm sóc từng chút một, mỉm cười ngồi bên cạnh, nghe cả nhà quây quần bên nhau nói chuyện, cảm nhận không khí ấm áp đêm giao thừa này.
Ngay khi tiếng chuông đại diện cho năm mới vang lên, Chu lão gia và Chu phu nhân tặng cho mỗi người trong nhà một lá bùa bình an, sau đó mới đuổi mọi người về phòng ngủ.
“Cả hai cũng về phòng đi.” Chu phu nhân nói: “Mùng một không cần dậy sớm chúc tết, tới mùng hai các con sẽ bận rộn lắm đấy.”
“Vâng, chúng con về trước.” Tế Nữ nói, vươn tay nắm tay Chu phu nhân, chân thành nói: “Nương, cảm ơn ngài. Đây là một năm mới mà ta thấy vui vẻ nhất.”
Chu phu nhân cũng nắm lấy tay nàng ta, nói: “Về sau năm nào con cũng sẽ vui vẻ như này.”
“Vâng.” Tế Nữ gật đầu: “Chắc chắn là vậy.”
Nàng ta nói xong thì buông tay Chu phu nhân xuống, đỡ Chu Thừa Tự về phòng mình.
Lúc bọn họ đi được một nửa đường, bầu trời rơi tuyết, bông tuyết như những lông ngỗng lớn nhỏ, theo gió lạnh đáp xuống gương mặt họ.
Chu Thừa Tự đổi sang đi bên trái Tế Nữ, chặn gió lạnh cho nàng, đồng thời còn cầm tay nàng ta nhét vào túi sưởi ấm bằng lông thỏ của mình.
“Tuyết rơi rồi.” Tế Nữ nhìn những bông tuyết lả tả trên bầu trời: “Đẹp quá.” “Nếu nàng thích, chúng ta có thể ở đây ngắm một lúc.” Chu Thừa Tự nói.
“Không cần.” Tế Nữ dẫn hắn về phòng: “Có rất nhiều thứ nhìn lần đầu tiên thì thấy đẹp, nhìn lâu lại thấy nó bình thường. Hôm nay còn chưa bôi thuốc, đi về bôi trước đã.”
Chu Thừa Tự tất nhiên là nghe theo nàng ta.
Về phòng, Tế Nữ cầm thuốc mỡ bôi lên hai mắt Chu Thừa Tự. Lúc nãy thời tiết bên ngoài lạnh lẽo, bây giờ vào phòng, có chậu than sưởi ấm, Chu Thừa Tự dần thấy buồn ngủ.
Sau khi rửa mặt xong, Chu Thừa Tự nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tế Nữ chắc chắn hắn đã hôn mê sâu, lúc này mới lấy một con hạc giấy từ trong lòng mình ra, đó là con hạc giấy được Phó Yểu cho khi nàng ta thành thân.
Nàng ta đặt hạc giấy vào ánh nến, chẳng mấy chốc đã có người đẩy cửa đi vào.
“Quyết định nhanh thế à? Còn tưởng rằng ngươi muốn nán lại Chu gia tới hừng đông chứ.” Phó Yểu quét tuyết trên người xuống, nhìn Tế Nữ: “Mặt có thêm chút thịt rồi kìa, xem ra ngươi sống ở Chu gia cũng không tệ.”
“Cả nhà bọn họ đều là người tốt, chăm sóc ta rất chu đáo.” Tế Nữ nói: “Rõ ràng ta đã đưa ra điều kiện để ép bọn họ phải chấp nhận ta vào Chu gia, vậy mà họ lại không hề vì thế mà xa lánh hay sỉ nhục ta, còn luôn để ý tới cảm xúc của ta,
đặt ta lên trước. Nếu không phải ta đã tự cảm nhận được những điều này, ta thật sự không tin nổi trên đời lại có người tốt như vậy.”
“Con người tốt hay xấu, không nên chứng minh chỉ bằng một đống người vô tội.” Phó Yểu nói: “Nếu ngươi đã quyết định thì bắt đầu đi.”
Tế Nữ vén màn giường, nhìn ngắm nam tử đang nằm ngủ trên đó: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-228.html.]
…
Một đêm không mộng mị, khi Chu Thừa Tự tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả người mình vô cùng khỏe khoắn.
Hắn linh hoạt xuống giường, chuẩn bị ngồi dậy, sau đó đột ngột nhận ra, hắn dường như đã có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Chu Thừa Tự cố nén cảm giác mừng như điên vào lòng, ra sức chớp mắt, tới khi mở ra lần nữa, mọi thứ đã hiển hiện rõ ràng.
Màn giường, cột nhà, thậm chí là hoa văn điêu khắc trên cột cũng có thể nhìn thấy hết.
“Ta nhìn được rồi.” Hắn lẩm bẩm một tiếng, sau đó vui vẻ kêu lên: “Hai mắt của ta khỏi rồi. Phó Tế, ta nhìn thấy rồi!”
Hắn nhanh chóng vén giường lên, nhưng ở đó chẳng có bóng người nào cả.
Hắn cho rằng Tế Nữ đã thức dậy trước và đi ra ngoài, lập tức gọi nha hoàn vào thay y phục giúp hắn.
Nha đầu vừa đi vào đã thấy đôi mắt của hắn, đối phương “A!” một tiếng: “Đại thiếu gia, mắt của ngài…”
“Hai mắt của ta khỏi rồi.” Chu Thừa Tự cười nói.
“Không phải, đôi mắt của ngài… tại sao lại có màu xanh lam?”
Chuyện đôi mắt của đại thiếu gia khôi phục hoàn toàn và biến thành màu xanh lam như thiếu phu nhân đã truyền đi khắp Chu phủ, Chu phu nhân nhận được tin thì tới ngay, nhìn thấy nhi tử đang không ngừng tìm kiếm ai đó.
“Thừa Tự?” Chu phu nhân nhìn vào đôi mắt của nhi tử, quả nhiên nó giống hệt với con dâu bà ta, bà vươn tay vẫy trước mặt nhi tử, nói như không thể tin được: “Con thật sự nhìn thấy rồi sao?”
Chu Thừa Tự nhìn mẫu thân đã già đi nhiều của mình, hai tay ôm lấy vai bà ta: “Nương đẹp hơn trước rất nhiều, cây trâm vàng này cũng hợp với ngài.”
Câu trả lời của nhi tử làm Chu phu nhân có thể chắc chắn hắn đã sáng mắt rồi.
Chu phu nhân không ngờ hy vọng bà ta chờ đợi suốt nhiều năm cuối cùng cũng thành sự thật, vui tới mức bật khóc: “Tên tiểu tử khốn khiếp nhà ngươi, làm nương lo muốn chết.”
Chu Thừa Tự mặc cho Chu phu nhân đ.ấ.m từng quyền mềm như bông lên người mình, liên tục mở miệng an ủi.
Một lúc sau, những người khác cũng đồng loạt chạy tới, mọi người vui vẻ mãi mới bình tĩnh trở lại.
Đúng lúc này, Chu Nhị Lang hỏi: “Sao đại tẩu lại không ở đây?” Bình thường đại tẩu và đại ca luôn như hình với bóng.
“Nàng không tới chỗ mọi người sao?” Chu Thừa Tự hỏi.
“Không.” Chu phu nhân đáp: “Giờ vẫn còn sớm, chưa tới thời gian các con tới chào hỏi. Có lẽ nàng đã đi chỗ khác, các ngươi mau đi tìm thiếu phu nhân đi, nói cho nàng biết tin tốt này.”
Nha hoàn lập tức chạy ra ngoài, trong đầu Chu Thừa Tự lại nhớ tới lời nói đêm tân hôn.
Nàng ta nói rằng nàng ta chỉ ở lại ba tháng. Tính tới bây giờ, vừa tròn ba tháng.
Trong lòng Chu Thừa Tự nổi lên một dự cảm không lành, lập tức cho gọi toàn bộ nha hoàn trong phủ đi tìm người.