TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 227
Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:20:48
Lượt xem: 0
Sau giờ trưa là thời gian nghỉ ngơi, hai người từ từ trò chuyện với nhau, đề tài cũng càng lúc càng riêng tư hơn.
Tế Nữ hỏi Chu Thừa Tự: “Lúc chàng biết mình bị mù, chàng có từng oán hận không?”
Hai mắt của Chu Thừa Tự không phải là bẩm sinh đã mù, mà do bị kẻ khác hạ độc. Vụ việc lần đó cũng có chút quan hệ sâu xa, nói tóm lại, hắn chỉ là người vô tội bị liên lụy.
Chuyện này trước giờ đều bị cấm nhắc tới trong Chu gia, về cơ bản không ai dám hỏi, chứ đừng nói tới việc hỏi trước mặt Chu Thừa Tự.
“Không ngờ nàng lại hỏi ta chuyện này.” Chu Thừa Tự nói.
“Bởi vì ta rất tò mò, làm một người vô tội bị liên lụy, chàng có từng hận thù những đau khổ mình gặp phải hay không.” Nếu đôi mắt của Chu Thừa Tự vẫn sáng, tương lai của hắn chắc chắn rất rạng rỡ. Nhưng vì bị mù, đừng nói tới tương lai, ở một khía cạnh nào đó hắn còn là tảng đá kéo chân của Chu gia.
“Tất nhiên ta đã từng oán hận.” Chu Thừa Tự cũng không giấu giếm: “Ngay khi biết có khả năng mình sẽ mãi mãi không nhìn thấy được nữa, ta đã hận không thể c.h.ế.t chung với bọn chúng. Sau khi nghe mọi người khuyên nhủ suốt nhiều ngày đêm, ta đã nghĩ, sao chuyện không may này lại xảy ra với ta chứ, rõ ràng ta chưa từng làm gì sai cả.
Nhưng mà trên thế giới này vốn làm gì có chuyện công bằng tuyệt đối, đúng không? Ta sống trong giàu sang, có người lại phải sống nghèo hèn, đây cũng được xem như là một loại bất bình đẳng rồi. Nếu người khác có thể chấp nhận được sự khác biệt này thì sao ta lại chắc chắn mọi chuyện sẽ thuận lợi theo ý mình?
Trên đời này có rất nhiều kẻ mù lòa, bọn họ đều có thể sống tốt, vậy thì sao ta lại không chịu nổi? Mỗi khi tưởng tượng tới đó, ta dường như lại thấy cuộc sống này không đến mức khó khăn tới vậy.”
Tế Nữ nhìn gương mặt được ánh mặt trời ấm áp bao phủ sau giờ trưa, làn da của hắn trắng nõn như trong suốt, gương mặt khi nói chuyện của mình bình tĩnh và thản nhiên, cho dù đôi mắt có sáng lại hay không, hắn dường như cũng đều có thể chấp nhận.
“Ta biết rồi.” Tế Nữ nói: “Đêm giao thừa, ta sẽ tặng chàng một món quà, xin chàng đừng từ chối ta.”
“Không đâu.” Chu Thừa Tự nói: “Ta cũng đã chuẩn bị quà cho nàng, tới lúc đó chúng ta đưa cùng lúc.”
Tế Nữ cười, không đáp lại.
…
Giao thừa tới chỉ như cái chớp mắt.
Đây là lần thứ ba đạo quan đón giao thừa, từ sáng sớm, Triệu Hưng Thái và Dương đầu bếp đã bận rộn trong bếp, Giang chưởng quầy với đôi phu thê béo gầy thì đi theo giúp đỡ, Tam Nương đón tiếp khách hành hương lên núi thắp nhang, Phó Yểu và Chung Ly thì chịu trách nhiệm viết câu đối xuân dán tường.
Trước kia chỉ có Phó Yểu viết câu đối xuân, năm nay đổi cho Chung Ly cầm bút. Thư pháp của y như du long uốn lượn, lại vững chắc có lực, khí thế hào hùng, Phó Yểu cảm thấy chữ viết này quá là sắc bén, sợ rằng sẽ dọa vận may, vậy nên cưỡng chế bắt y phải đổi sang kiểu chữ khác.
“Ngươi viết cho nó mượt mà có hậu chút đi.” Phó Yểu ở cạnh chỉ trỏ: “Tết mà, phải vui vẻ hào phóng chút chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-227.html.]
Chung Ly viết xong cũng thấy không được phù hợp lắm, lập tức đổi sang thể chữ Khải. Ai ngờ Phó Yểu ở cạnh đã cầm câu đối bị bỏ trước đó giao cho Tam Nương, sai nàng ta xuống núi hỏi Lục An tiên sinh rằng cái này bán được bao tiền.
Tam Nương không nỡ nhìn quan chủ nhà mình, Chung Ly thì viết bốn chữ “ngũ cốc được mùa”* rồi dán thẳng lên trán Phó Yểu: “Nếu ngươi trông mong câu đối xuân này bán được tiền thì không bằng ngồi mong cho rương công đức của ngươi có thêm chút tiền đi.”
Phó Yểu mang cái trán bị dán “ngũ cốc được mùa”* mà nói: “Cho ta thêm một cái “lục súc tranh công”* đi, ta muốn cầm đi dán kín quanh rương công đức luôn.”
*Ngũ cốc bao gồm 5 loại hạt: Mè, gạo nếp, gạo tẻ, lúa mì và các loại đậu.
*Lục súc gồm sáu loại động vật: Ngựa, trâu, dê, chó, lợn, gà.
Cả hai câu đều có ngụ ý là mong cho năm mới có thu hoạch tốt, gia súc khỏe mạnh.
Chung Ly cũng thỏa mãn mong muốn của nàng.
Sau khi dán câu đối xong, đợi thêm tầm nửa buổi chiều, cơm giao thừa đã chuẩn bị xong, bọn họ có thể bắt đầu đón giao thừa rồi.
Triệu Hưng Thái làm cơm tất niên rất phong phú, chân dê nướng mang từ thảo nguyên về, còn có sốt thịt bò và cơm chiên hải sản lấy từ Đông Hải, có điều đối với hải sản, Triệu Hưng Thái vẫn thấy không hài lòng lắm: “Vốn dĩ ta định làm một nồi canh sủi cảo hải sản cơ, nhưng không biết tại sao ta có làm thế nào cũng không nấu ra được mùi vị thơm ngọt như lần ăn ở bờ biển kia.”
Hắn vốn cho rằng với bản lĩnh của mình thì chỉ cần nghiên cứu thêm một chút là có thể làm được, dù không đạt tới trình độ đó thì cũng sẽ nếm được ra chút mùi vị mới đúng. Nhưng hắn vẫn không làm được, dù cố gắng cỡ nào cũng không được.
“Ngươi muốn nấu được mùi vị giống lần đó ấy hả?” Phó Yểu cười: “Vậy thì cả đời này ngươi cũng không làm được đâu.”
“Tại sao?” Triệu Hưng Thái không hề thấy quan chủ đang khinh thường mình, trong đó chắc chắn có lý do riêng.
“Vì nó còn liên quan tới nguyên liệu nấu ăn.”
“Nguyên liệu nấu ăn?” Triệu Hưng Thái cũng không nghĩ tới điều này, nhưng sau đó hắn lại hưng phấn, nguyên liệu nấu ăn trên mặt đất đa số hắn đều đã từng nghe qua, nhưng nguyên liệu dưới biển sâu, đối với hắn, thậm chí là đối với tất cả những đầu bếp trên đời này đều rất mù mịt: “Ta hiểu rồi.”
Hắn dường như đã thấy được một con đường khác.
Phó Yểu không thèm để ý tới tên đầu bếp si mê nấu nướng này, bảo mọi người cùng ăn cơm, ăn xong nàng còn có việc phải làm.
Trong không khí vui vẻ của đạo quan, Chu gia cũng đang chuẩn bị cơm tất niên.
Người phương nam không quen ăn sủi cảo đêm giao thừa, sau khi bái lễ, cả nhà cùng nhau ngồi xuống ăn cơm tất niên.