TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 224

Cập nhật lúc: 2025-03-28 08:19:14
Lượt xem: 0

Giọng nói của đứa trẻ làm trái tim Vĩnh An Hầu phu nhân run lên, bà ta vội vàng kêu xa phu dừng xe, lúc này đứa trẻ kia cũng xoay người lại, Vĩnh An Hầu phu nhân vừa thấy, lập tức phát hiện đứa trẻ kia giống A Dục của bà ta tới bảy phần.

“A Dục…” Vĩnh An Hầu phu nhân vừa mừng vừa sợ, vội vàng gọi đôi mẫu tử kia tới trước mặt. Nhưng tiểu nha đầu bên cạnh bà ta bây giờ không thông minh như trước, cho nên vẫn chưa rõ bà ta muốn gọi ai.

“Chính là cái người vừa xách bột mì kia kìa!” Vĩnh An Hầu phu nhân hét lên.

Phó quan chủ từng nói, bà ta vốn có thể sống lâu, an hưởng tuổi già. Nhưng khi A Dục rời đi, số phận của bà ta cũng bị thay đổi theo. Đứa trẻ vừa rồi rất giống với A Dục, giọng nói cũng giống, liệu có phải đứa trẻ đó có quan hệ với A Dục hay không? Nếu để đứa trẻ đó ở cạnh bà ta, có phải bà ta sẽ có thể tiếp tục sống lâu như trước?

Vĩnh An Hầu phu nhân nghĩ tới khả năng này, trái tim bất giác đập nhanh hơn, ngay cả m.á.u trong người cũng như chảy ngược.

Nha đầu bên ngoài nhìn trái nhìn phải mãi mà vẫn chưa tìm được người, đành phải sợ hãi quay lại, hỏi người đó mặc y phục như thế nào. Có điều nha đầu đợi một lúc lâu cũng không thấy phu nhân đáp lời.

Nha đầu thấy kỳ lạ, lập tức xốc màn xe lên nhìn vào bên trong, đến khi nhìn thấy phu nhân thì lập tức hét lên một tiếng đầy sợ hãi: “A!”

Phu nhân đã chảy m.á.u thất khiếu*, tắt thở…

*Thất khiếu: Hai mũi, hai mắt, hai tai, một miệng

Lúc Hoàng hậu đang chơi với nhi tử thì nhận được tin Vĩnh An hầu phu nhân qua đời. Nàng nghe tin dữ, nụ cười trên mặt bỗng chốc vụt tắt.

“Nghe nói bọn họ lục soát trong phòng Hầu phu nhân, tìm được không ít thứ.” Cô cô quản lý nói: “Trong đó có cả búp bê nguyền rủa, người bị nguyền rủa là tiểu hầu gia. Ngoài ra hầu phu nhân còn chuẩn bị sắn cả danh sách quà tặng, nói là muốn tặng cho Ngũ điện hạ. Đại Lý Tự đã đưa danh sách lên cho bệ hạ, bệ hạ ra lệnh mang tới đây. Nô tỳ vừa mới nhìn qua, khá nhiều.” Gần như đã chiếm một nửa của cải của hầu phủ.

Hoàng hậu không nhìn danh sách lễ vật kia, đầu óc của nàng bây giờ chỉ còn lại một câu: Nàng đã không còn mẫu thân nữa…

Đạo quan, Tam Nương đang kể chuyện xảy ra ở kinh thành cho Phó Yểu nghe.

“Vĩnh An Hầu phu nhân đã qua đời. Nghe nói là c.h.ế.t rất đột ngột, lúc có người phát hiện ra thì bà ta đã chảy m.á.u thất khiếu rồi, vì thế nên cả Đại Lý Tự cũng cho người đi điều tra nguyên nhân cái chết. Cuối cùng, ngỗ tác* cũng nói hầu phu nhân không phải bị hạ độc, mà là vì quá kích động, làm m.á.u trong người chảy ngược nên mới thành ra như vậy.” Nàng ta từng vì chuyện của tiểu hầu gia nên cực kỳ ghét Vĩnh An Hầu phu nhân, nhưng giờ người cũng đã c.h.ế.t rồi, nàng chỉ biết thở dài một tiếng.

*Ngỗ tác: pháp y

Người c.h.ế.t đi chẳng khác nào ngọn đèn đã tắt, dù sao cũng không còn nữa rồi.

Phó Yểu lại cười lạnh, nói: “Trước tiên đừng nói tới người khác, tin tức ngươi nghe được ở kinh thành không chỉ có mỗi cái này đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-224.html.]

Sắc mặt Tam Nương lại càng thêm u buồn.

Mấy tháng qua, nàng ta tuy đi khắp nơi để làm ăn buôn bán, nhưng điểm đến thường xuyên nhất vẫn là Trường An. Sau nhiều lần qua lại với đám thương nhân ở Trường An, nàng ta không thể tránh việc nghe được vài lời đồn.

Chuyện Liễu gia ở Dương Châu muốn kết thân với Dư các lão không còn là bí mật nữa, nghe nói Dư các lão cực kỳ để ý tới Liễu Phú Vân – người mới được điều ra ngoài không lâu đã đạt thành tích, muốn hắn trở thành tôn nữ tế* của mình. Sau này nếu Liễu Phú Vân mà được Dư các lão giúp đỡ, tương lai chắc chắn cực kỳ sáng lạng.

*Tôn nữ tế: Cháu rể

Tất cả mọi người đều thấy đây là một cuộc hôn nhân rất có lợi.

Chuyện liên quan tới lợi ích của cả hai gia tộc, vậy thì không phải một người muốn thay đổi là có thể thay đổi được.

Tam Nương hiểu điều này, vậy nên có vài việc, nàng ta chỉ biết làm hết sức, còn lại đành nghe theo trời định.

“Giờ ta đang cố gắng kiếm tiền.” Nàng ta nói: “Chuyện lần này, nếu biểu ca không muốn thì ắt vẫn còn có cơ hội. Nếu ngay cả việc sống lại mà ta cũng không làm được, dựa vào cái gì bắt huynh ấy phải đợi ta chứ.”

Phó Yểu nhìn đạo quan dần hoàn thành, nói: “Ngày đạo quan xây xong, cũng chính là ngày ngươi có được tự do.”

Tam Nương cắn môi, nói: “Nếu ta sống lại, ngài có thể đừng xóa ký ức của ta được không?”

“Đừng quá tham lam.” Phó Yểu nói: “Người tham lam cuối cùng sẽ chẳng thể có được gì cả.”

Tam Nương im lặng.

Từ sau hôm đó, Tam Nương rất ít khi ở lại đạo quan. Nàng ta phải tận dụng tất cả thời gian để đổi thành tiền bạc.

Mặc dù tiền lời chảy về đạo quan rất nhiều, nhưng Tam Nương cũng ngày một tiều tụy hơn trước. Việc trao đổi buôn bán vốn rất mệt mỏi, nàng ta lúc nào cũng phải hao tổn hết tinh thần để đối phó với những người kia.

Có điều sau mỗi lần trao đổi, nàng lại cảm giác bản thân mình đang tiến bộ từng ngày.

Khi thời tiết dần trở lạnh, Trường An bắt đầu tiêu thụ mạnh các loại hàng da. Từ hai tháng trước, Tam Nương đã dẫn Triệu Hưng Thái đi tới thảo nguyên, mua không ít da lông động vật, bây giờ là lúc nên bán.

Đúng lúc này, một thương nhân hợp tác lâu ngày với Tam Nương nói rằng có quý nhân muốn gặp nàng ta.

Quý nhân?

Tam Nương cười hỏi: “Ai vậy?”

Thương nhân nói: “Phó thế tử của Định Quốc Công phủ, chắc là ngươi cũng biết.”

Loading...