TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 222
Cập nhật lúc: 2025-03-28 01:18:05
Lượt xem: 0
Hậu viện Chu gia, Chu Thừa Tự được người khác dẫn vào tân phòng. Trong phòng, Tế Nữ đã tự mình kéo khăn voan đỏ xuống.
Nàng ta nhìn người đang bước vào, ra lệnh cho người khác trong phòng rời đi. “Nhưng mà…” Nha đầu trong phòng hơi do dự.
“Còn lại cứ giao cho ta.” Tế Nữ không quen nở nụ cười, chỉ biết dùng giọng điệu cứng rắn để nói chuyện.
“Các ngươi ra ngoài đi.” Chu Thừa Tự lên tiếng, đám nha hoàn trong phòng đành phải nghe theo.
Tế Nữ rót ly trà cho Chu Thừa Tự: “Uống ly trà giải rượu trước đi.” “Cảm ơn.” Chu Thừa Tự đáp.
Tế Nữ nhìn gương mặt anh tuấn của hắn, nói: “Có phải ngươi rất ghét ta không?”
“Tại sao lại nói thế?” Chu Thừa Tự hỏi.
“Bởi vì ta đã ép ngươi phải cưới ta.” Tế Nữ nói: “Trừ việc đôi mắt bị mù kia ra, cái gì ngươi cũng tốt hết. Muốn cưới cũng có thể cưới người tốt hơn ta, người mà ngươi thích hơn ta. Xin lỗi, ta đã tự ý chen vào cuộc sống của ngươi.”
Chu Thừa Tự không ngờ vị thê tử này của mìnhlại nói như vậy, hắn mím môi, đáp: “Phụ mẫu lúc nào cũng lo lắng cho ta vì đôi mắt mù lòa này. Để ta không phải nghe những lời nói mỉa mai đàm tiếu của người ngoài, bọn họ thậm chí còn không ra ngoài vào lễ Tết Trùng Dương. Nếu ngươi có thể giúp ta chữa khỏi hai mắt, cho dù ngươi có là loại người gì, ta cũng sẽ cưới.”
Tế Nữ cười khẽ một tiếng: “Ta rất vui vì ngươi không gạt ta. Yên tâm đi, ta chỉ ở đây ba tháng thôi, tới lúc cần thiết, ta sẽ đi, sẽ không làm phiền ngươi nữa.”
“Tại sao phải đi?” Chu Thừa Tự nhíu mày: “Nếu ngươi đã gả cho ta rồi, sau này sẽ là thê tử của ta. Cho dù ngươi gả cho ta vì lý do gì đi chăng nữa, từ giờ nơi này vẫn là nhà của ngươi.”
Nhà của nàng ta sao?
Tế Nữ chớp mắt, nói: “Cảm ơn các ngươi đã cho ta một mái nhà. Ngươi đi rửa mặt đi, về sau ngươi ngủ trên giường, ta ngủ giường khác. Trước khi hai mắt ngươi khỏi hẳn, tốt nhất là chúng ta nên tách nhau ra.”
Chu Thừa Tự không phải người háo sắc, mặt hắn hơi đỏ, đáp: “Được.”
Ngày hôm sau, Chu Thừa Tự dẫn thê tử mới vào cửa qua gặp mặt người nhà.
Trước khi phu thê hai người tới, Chu phu nhân đã nghiêm túc dặn dò mọi người, cho dù nương tử của lão đại có là người như thế nào, bọn họ cũng phải tỏ ra cung kính một chút.
“Nương, chúng ta biết rồi, đó là ân nhân của chúng ta. Ta chỉ cần nghĩ tới việc đại ca có thể sáng mắt nhờ nàng, đừng nói là bảo ta kính trọng nàng, bảo ta cung phụng nàng luôn cũng được.” Chu Nhị Lang nói.
Thái độ của hắn cũng chính là thái độ của các đệ đệ, muội muội còn lại.
Đại ca là người tốt, bọn họ đều muốn đại ca có thể sống thật khỏe mạnh, vậy nên đối mặt với vị đại tẩu xa lạ này, trong lòng bọn họ ít nhiều vẫn thấy biết ơn.
Thế là Tế Nữ nhận được rất nhiều sự ưu ái lớn nhỏ của Chu gia.
Từ khi vào cửa, nhi tử nhi nữ Chu gia đã gọi nàng ta là đại tẩu, khi ngồi xuống ghế, Chu Nhị Lang tự mình giúp nàng ta đẩy ghế. Sau đó dù Tế Nữ có nói gì, Chu gia đều sẽ hùa theo, cho dù chỉ là một câu nói bình thường, bọn họ đều có thể khen tới mức nở hoa, không cho Tế Nữ thấy chút cảm giác xa lạ nào.
Chu phu nhân vốn còn lo rằng tính tình con dâu trưởng không tốt, ai ngờ vừa gặp đã phát hiện nàng ta không những xinh đẹp lại còn khiêm tốn, cực kỳ hiểu lễ nghĩa, chỉ là không hay nói chuyện. Nhưng bà ta có thể nhận ra, con dâu trưởng không nói nhiều không phải do tính tình vốn đã vậy, mà là do nàng ta không giỏi trò chuyện với mọi người.
“Đại tẩu, nhà tẩu làm gì vậy?” Chu Nhị Lang tới giờ vẫn còn nhớ rõ Chung Ly và Phó Yểu: “Ta thấy tỷ phu Chung Ly không phải là dạng người tầm thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-222.html.]
Tế Nữ không muốn mượn danh Phó Yểu để nâng cao bản thân mình, thẳng thắn lắc đầu nói: “Ta chỉ là nghĩa muội thôi, cũng không rõ về gia cảnh của họ lắm. Bởi trước kia ta từng giúp đỡ bọn họ, vậy nên bọn họ mới giúp ta tìm một hôn sự coi như báo đáp mà thôi.”
Vốn dĩ Chu gia còn cảm thấy hơi kỳ lạ, chuyện hôn nhân đại sự đâu phải trò đùa, bọn họ nói làm là làm, ngay cả người đại diện dòng họ cũng là hai người trẻ tuổi. Giờ nghe được nàng ta nói, trong lòng bọn họ cũng dần hiểu ra.
“Vậy thông gia ở đâu?” Chu phu nhân hỏi.
Tế Nữ cúi đầu, đáp: “Bọn họ đều đã qua đời cả rồi.” “Vậy đại tẩu còn huynh đệ tỷ muội nào khác không?” Tế Nữ lắc đầu: “Không có.”
Chu gia không ngờ một nữ hài như vậy lại chỉ sống một mình, tuy có hơi kỳ lạ nhưng bọn họ lại thấy đau lòng cho nàng hơn.
“Về sau tẩu sẽ là người một nhà với chúng ta.” Nữ nhi Chu gia an ủi: “Chúng ta chính là người thân của tẩu.”
Tế nữ hơi vụng về đáp: “Ừm.”
Sau bữa cơm, Chu Thừa Tự và Tế Nữ quay về phòng mình.
Bọn họ vừa đi, các cô nương Chu gia lập tức tụm lại bàn tán: “Đôi mắt của đại tẩu có màu xanh lam.”
“Cặp mắt đó thật là xinh đẹp. Lần đầu tiên ta gặp được người có đôi mắt xanh như vậy đấy.”
Khi đại tẩu vừa bước vào cửa, bọn họ đã phát hiện ra điểm này, có điều cứ cố nhịn không nói ra.
Sự khác biệt với mọi người xung quanh đa phần đều sẽ bị bài xích. Nếu bọn họ tùy tiện nói ra, ai biết liệu có vô tình đụng phải nỗi lòng của đối phương hay không.
“Mắt xanh thì có gì mà lạ, ta và cha của các con trước kia còn từng thấy người tóc đỏ, tóc vàng, mắt xanh nữa kìa.” Chu phu nhân cuối cùng cũng biết tại sao con dâu trưởng lúc nào cũng im lặng ít nói: “Về sau các con cố gắng đừng nhìn nhiều vào hai mắt của đại tẩu, cứ xem nàng là người bình thường giống chúng ta, biết chưa?”
“Biết rồi!” Các cô nương đồng thanh đáp.
Từ nay về sau, Chu gia cũng làm theo những gì đã nói, xem Tế Nữ như người thân trong nhà.
Toàn bộ chi phí ăn mặc, Chu phu nhân đều dặn dò kẻ hầu người hạ chuẩn bị trước. Lúc rảnh rỗi, các cô nương Chu gia sẽ kéo Tế Nữ đi thêu thùa. Chu lão gia là công công, không tiện nói nhiều, chỉ thường xuyên cho nhi tử tiền, dặn hắn mua chút trang sức, y phục mới cho nương tử của mình.
Từng ngày trôi qua, bầu không khí xa cách xung quanh Tế Nữ dần được kẻ lớn người nhỏ trong Chu gia phá vỡ.
Giữa tháng mười, cả nhà đang quây quần bên nhau ăn bữa cơm chiều.
Luật lệ trong Chu gia không nhiều lắm, lúc ăn cơm có nói chuyện với nhau cũng đều là việc thường.
Bởi vì đại ca không thể ra ngoài, Chu Nhị Lang vẫn thường xuyên kể vài chuyện bên ngoài cho đại ca nghe trên bàn cơm.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
“Hôm nay, lúc đệ ra ngoài có nghe được một câu chuyện xưa, nói rằng ở bờ biển nào đó có một thôn nhỏ, trong thôn có một người đánh cá ra khơi gặp được mỹ nhân ngư, nhân ngư muốn ăn thịt người đánh ca kia nên đã quyến rũ hắn. Có điều người đánh cá kia rất thông minh, giả vờ bị mê hoặc, nhân lúc mỹ nhân ngư lơ là cảnh giác, trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t mỹ nhân ngư ấy, sau đó tìm được đường sống trong chỗ chết.” Chu Nhị Lang nói: “Trong biển có rất nhiều thứ kỳ lạ, không ngờ ngay cả nhân ngư cũng có, tính ra ta vẫn chưa gặp được lần nào cả.”
“Ta đã từng nhìn thấy nhân ngư trong câu chuyện này rồi.” Chu lão gia đáp: “Có điều đó là chuyện từ rất lâu trước kia.”