TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 218

Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:55:29
Lượt xem: 0

Ngày hôm sau, Chung Ly vẫn đi cùng Phó Yểu tới tiệm hoành thánh, có điều lần này còn thêm cả Triệu Hưng Thái đi theo.

“Vị hoành thánh ở tiệm này còn ngon hơn tay nghề của ngươi.” Phó Yểu nói.

Triệu Hưng Thái nếm thử, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Mùi vị này…” Đã không thua gì rất nhiều đầu bếp rồi: “Theo những gì ta từng nếm qua, chỉ có ngự trù trong cung mới hơn được nàng.”

“Không ngon thì sao ta dẫn ngươi tới đây được?” Phó Yểu nói.

Tên tiểu tử này dạo gần đây suốt ngày đi theo Tam Nương, Tam Nương đi đâu hắn chạy theo đó. Tam Nương buôn đi bán lại, hắn cũng nhân cơ hội học tập trù nghệ khắp nơi. Phó Yểu không có thời gian dẫn hắn đi, giao cho Tam Nương cũng tốt.

“Cảm ơn quan chủ.” Triệu Hưng Thái nở nụ cười đầy thỏa mãn.

“Nếu muốn cảm ơn thì kiếm nhiều tiền hơn cho ta đi, đừng quên là ngươi vẫn còn thiếu ta bốn vạn lượng.

“Không phải chỉ còn hơn ba vạn lượng một chút à?” Triệu Hưng Thái che túi tiền.

Phó Yểu cười lạnh: “Năm nay giá hàng không tốt, tiền lãi tăng gấp đôi.” Triệu Hưng Thái: “…”

Chung Ly ngồi giữa bọn họ, thong thả uống canh hoành thánh, đến khi chén canh gần thấy đáy, hắn mới thả muỗng xuống, nói: “Khoản nợ của hắn sẽ được trừ vào tiền lãi ngươi nợ ta, về sau hắn không còn nợ tiền ngươi nữa.”

“Ồ?” Phó Yểu không ngờ Chung Ly sẽ ra mặt cho Triệu Hưng Thái: “Không phải ngươi nói ngươi chỉ lấy tiền mặt thôi à?”

“Hôm nay tâm trạng của ta khá tốt, muốn thay đổi nguyên tắc một chút.” Chung Ly đáp.

Phó Yểu tỏ vẻ không sao cả: “Vậy được thôi.” Nàng hơi tiếc nuối: “Sau này không thể cảm nhận niềm vui khi đòi nợ nữa rồi.”

Triệu Hưng Thái không kịp thích ứng, chỉ cười, uyển chuyển từ chối: “Cảm ơn Chung Ly công tử, có điều nếu ta đã thiếu quan chủ, ta vẫn nên trả cho nàng thì hơn, mất công tới lúc đó lại không tính rõ được.”

“Không có việc gì là không thể tính rõ.” Chung Ly nói: “Tiền nợ của ngươi ta sẽ trả thay ngươi, sau này ngươi chỉ cần làm cho ta một bữa tiệc có quy cách cao nhất là được.”

“Chung Ly, ngươi điên rồi đấy à?” Phó Yểu kinh ngạc: “Đó là ba vạn lượng đấy! Hay là ngươi làm người tốt thì làm cho chót, xóa luôn số nợ ba mươi vạn của ta đi, ta sẽ biết ơn ngươi cả đời.”

Chung Ly nhìn về phía nàng, nở nụ cười, lạnh lùng nói: “Ngươi, tưởng, bở.”

“Sao lại thế chứ!” Phó Yểu không vui: “Triệu Hưng Thái trừ việc có trù nghệ cao hơn ta, vẻ ngoài chỉ bình thường, còn không đẹp bằng ta, dựa vào cái gì mà ngươi lại xóa nợ cho hắn chứ không chịu xóa nợ cho ta? Rõ ràng quan hệ giữa chúng ta tốt hơn nhiều, nói không chừng phải mấy chục năm, thậm chí là mấy trăm năm sau đều có thể làm bạn với nhau, ngươi không thể phân biệt đối xử như thế được.”

“Mấy chục, mấy trăm năm?” Chung Ly xua tay: “Thôi đi, ta thấy nhà kho của mình không chịu được lâu thế đâu.”

“Phụt!” Triệu Hưng Thái nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Có điều cười xong, hắn nghe lời nói của hai người lại kinh ngạc nhân ra, đây là lần đầu tiên hắn thấy quan chủ dùng giọng điệu như thế để nói chuyện phiếm với người khác.

Với mấy người bọn họ, quan chủ tuy cũng xem như sớm chiều ở chung nhưng trước sau vẫn luôn duy trì sự xa cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-218.html.]

Nhưng khi ở cùng Chung Ly công tử lại khác, nàng có thể thoải mái đòi tiền, còn nghĩ đủ cách để quyt nợ. Không khí khi hai người ở chung với nhau hoàn toàn khác với những người khác.

Khi hiểu ra điều này, Triệu Hưng Thái vừa thấy vui mừng lại hơi ủ rũ.

Vui mừng vì quan chủ có lẽ đã tìm được bằng hữu thật sự cho mình, ủ rũ là do đối với quan chủ, hắn cũng chỉ là một người khách qua đường.

Triệu Hưng Thái chỉ ăn hoành thánh một lần, về sau không ghé tới nữa.

Phó Yểu với Chung Ly vẫn tới thường xuyên, tất cả hải sản tiệm bên cạnh cũng bị tai bay vạ gió, gần như đều bị Phó Yểu nếm qua một lần.

Tôm lớn, cua nhỏ, ngày nào Phó Yểu cũng đều thấy kinh ngạc, theo đó mà tiền bạc của Chung Ly cứ ào ạt chảy ra ngoài.

Có điều chủ tiệm hoành thánh cũng nhận được rất nhiều tiền, thế mà ngày qua ngày vẫn giữ nguyên dáng vẻ u ám như lần đầu gặp, không hề tươi tắn. Ngay cả đôi mắt cũng khiến người ta vô ý bỏ qua.

Hôm nay, Phó Yểu cũng tới như thường lệ.

Buổi sáng ở bến tàu, khách hàng trong tiệm chỉ có rải rác vài người. Phó Yểu bảo chủ tiệm làm cho nàng một chén hoành thánh bạch tuộc, lúc này bên ngoài có hai vị khách bước vào.

Hai người này có vẻ như là một đôi chủ tớ.

Người đi đằng trước là một thanh niên, đôi mắt hắn cũng bị mù như Phó Yểu, trông dáng vẻ rất không tệ, tiếc rằng lại không nhìn thấy gì, người còn lại là một lão nô bộc, lúc này đang đỡ thanh niên đi về phía trước: “Công tử cẩn thận dưới chân, đằng trước là ghế.”

Hai người ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh Phó Yểu, lúc này chủ tiệm cũng bưng hoành thánh bạch tuộc ra, vừa thấy hai người kia thì hơi khựng lại.

Dù rằng nàng ta nhanh chóng bước tiếp nhưng vẫn không thoát khỏi mắt Phó Yểu.

“Tiểu cô nương, chúng ta tới rồi đây. Lần này vẫn là hai chén hoành thánh.” Lão nô bộc kia lên tiếng.

“Được, không cho dấm đúng không?” Thái độ của nàng ta với hai người khách này rất nhiệt tình, khác hẳn với vẻ lạnh nhạt khi nói chuyện với Phó Yểu. Nhưng có lẽ vì không giỏi trò chuyện nên lời nói hơi lắp bắp.

“Phải.” Người đáp lời là công tử trẻ tuổi kia.

Đợi Phó Yểu ăn gần hết bạch tuộc trong chén, nàng mới thoáng nhìn chủ tiệm bưng ra một ấm trà, hiển nhiên ấm trà này không phải chuẩn bị cho các nàng.

“Nàng đã đổi y phục.” Phó Yểu nhìn dáng người mang một màu xám của nàng ta, khẽ nói với Chung Ly.

Mặc dù màu sắc xám xịt này không khác lắm với lúc bình thường, cũng không khiến người ta thấy tỏa sáng, nhưng nàng ta vẫn cố ý đổi y phục khác, điều này có thể chứng minh rất nhiều điều.

Tiếp đó, Phó Yểu liền thấy chủ tiệm lại tặng thêm hai chén hoành thánh lớn cho bàn bên cạnh, thậm chí còn thêm một đĩa điểm tâm nhỏ. Người bên cạnh ăn xong cũng không nán lại lâu, vừa trả tiền xong đã leo lên xe ngựa đi mất.

Chủ tiệm nhìn theo xe ngựa rồi mới đi vào nhà gỗ.

Lúc Phó Yểu trả tiền, thấy chủ tiệm đã đổi lại bộ y phục xám xịt trước đó, đang đứng bên bệ bếp im lặng nấu canh.

“Ngươi thích người vừa rồi.” Phó Yểu trả tiền cho nàng ta: “Thế nhưng giao nhân lại không thể rời nước, nếu ngươi bị phát hiện thì bọn họ sẽ g.i.ế.c ngươi.”

Loading...