TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 217
Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:55:27
Lượt xem: 0
“Được rồi được rồi.” Phó Yểu thấy y không chịu cứng cũng chẳng chịu mềm, đành phải nói: “Đợi ta kiếm đủ rồi sẽ nói cho ngươi biết. Có một số việc giờ vẫn khó mà nói được, cũng không thể nói ra.”
Lý do này làm Chung Ly thoáng liếc nhìn Phó Yểu. Y nhìn lên bầu trời, mặt trời sắp lên tới đỉnh rồi. “Đi thôi.” Y dẫn đường đi trước.
Phó Yểu bước theo sau.
Hai người đi xuyên qua rừng trúc nơi sườn núi, trước mắt không còn là thôn trang yên bình ở Thủy huyện nữa, nơi đó đã biến thành biển cả mênh m.ô.n.g cuồn cuộn.
Hôm nay thời tiết rất sáng sủa, gió thổi nhẹ nhàng trên mặt biển, gợn sóng hiện lên lấp lánh. Phía bến cảng là cảnh tượng tàu thuyền tấp nập, hai bên bến tàu đầy những cửa hàng mọc san sát nhau. Trong đó có người mua bán trao đổi, còn có các cửa hàng chuyên bán thức ăn, vật dụng hàng ngày…
Chung Ly dẫn Phó Yểu tới cạnh bến tàu, ngồi xuống quán bán đồ ăn gần nhất.
Cửa hàng này không lớn, chỉ là một căn phòng xây từ ván gỗ, bên ngoài là sân đất trống vắng, đặt bốn năm cái bàn gỗ. Bây giờ chưa phải là lúc ăn cơm, nên gần đó chỉ có vài tên cu li đang nói chuyện phiếm.
Bọn họ thấy Chung Ly và Phó Yểu thì gọi với vào trong phòng: “Tế muội, có khách.”
Sau đó một nữ tử khoảng 17, 18 tuổi bước ra ngoài. Vẻ ngoài của nàng ta cũng giống như tên, dung mạo bình thường nhưng dáng người lại hết sức nhỏ xinh. Có điều thứ khiến Phó Yểu phải chú ý chính là đôi mắt màu lam kia.
Mặc dù đôi mắt bị giấu dưới mái tóc dài, nhưng khi nàng ta nâng mí mắt lên, ánh sáng xinh đẹp rạng ngời đó vẫn dễ dàng tỏa khắp xung quanh.
“Thật là một đôi mắt xinh đẹp.” Phó Yểu khen.
Chủ tiệm nghe nàng khen thì không có biểu cảm gì lắm, giọng điệu cũng không quá nhiệt tình: “Hai vị muốn ăn gì?”
Lần này thì Phó Yểu chỉ nghe theo Chung Ly.
“Hai chén hoành thánh là được.” Chung Ly tùy tiện ngồi xuống, Phó Yểu cũng ngồi theo.
Chủ tiệm đáp lời, không nói thêm câu nào, xoay người vào phòng làm hoành thánh. Từ đầu tới cuối, nàng ta dường như chưa từng nhìn thấy nhóm cu li ngồi bên cạnh, hai mắt gần như chỉ đặt trên người Chung Ly và Phó Yểu.
Bên bến tàu có thuyền ghé vào, nhóm cu li thấy có việc làm thì vội chạy tới, trong tiệm bây giờ còn lại mỗi Chung Ly và Phó Yểu.
“Đây đúng là một nơi ở lý tưởng.” Phó Yểu thích gió biển ấm áp. Sống ở đây vào mùa thu, sự nóng bức gần như đều bị bỏ lại phía sau, vẻ bận rộn nơi bến cảng lại mang tới cảm giác nhộp nhịp, sống động mới lạ.
Không phải đợi lâu, chỉ lát sau chủ tiệm đã mang hoành thánh ra cho bọn họ. Phó Yểu nếm thử một ngụm, mùi hương thật sự không tệ chút nào.
Canh hoành thánh đậm vị hải sản, nhân hoành thánh lại chỉ là đồ ăn bình thường, cắn vào vừa thơm vừa ngọt lại không làm người ta thấy ngấy.
Chỉ với một chén hoành thánh này, có thể biết được tay nghề của nàng ta quả thực không kém gì Triệu Hưng Thái, có khi còn nhỉnh hơn một chút.
Một chén hoành thánh có hơn hai mươi cái, Phó Yểu ăn xong thì ra hiệu cho Chung Ly lấy tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-217.html.]
Chung Ly đưa cả túi tiền cho nàng.
“Cảm ơn ông chủ đã mời khách.” Phó Yểu cầm túi tiền, bước vào căn nhà gỗ.
Chủ tiệm đang nấu canh ở bên trong, ngay cạnh còn đặt tôm hùm tươi rói và xác cua.
“Chủ quán, trả tiền.” Phó Yểu nói.
Chủ tiệm nghe xong, nhanh tay bỏ hải sản vào nồi canh, vừa đi vừa lau tay, nói: “Mười văn tiền.”
“Rẻ vậy à?” Phó Yểu đưa tiền cho nàng ta: “Tài nghệ của chủ quán thật sự không tệ, ta rất thích. Số tiền này ngươi cứ nhận hết đi, mai chúng ta sẽ lại tới, khi đó hy vọng có thể được ăn hoành thánh nhân thịt tôm gạch cua.”
Chủ tiệm nhìn thỏi vàng trước mặt, đôi mắt luôn bình tĩnh cuối cùng cũng hơi d.a.o động.
Nàng ta nhận lấy vàng, nói: “Ngày mai khi nào các ngươi tới?”
“Cũng khoảng thời gian này.” Phó Yểu đáp. Vừa kịp giờ cơm trưa, có thể ngồi xuống ăn luôn.
“Được.” Chủ tiệm đồng ý.
“Đôi mắt của ngươi rất đẹp.” Phó Yểu nói tiếp: “Ngươi phải bảo vệ nó cho tốt, không ít người nổi lòng thèm muốn trước sắc đẹp tuyệt trần như vậy đâu.”
Chủ tiệm ngơ ngác.
Rất nhiều người thèm muốn nó à?
Phó Yểu quay lại thì thấy Chung Ly đang đợi mình, cả hai sóng vai nhau đi dọc theo bờ biển. Lúc này Phó Yểu cũng đã nhận ra vị trí của Thiên Nhất Kiếm, tiếc rằng trên thân kiếm lại dính nhân quả.
“Nhân quả trên người nó chính là vị chủ tiệm hoành thánh vừa rồi à?” Phó Yểu hỏi.
“Ừ.” Chung Ly đáp, nhìn về phía mặt biển rộng lớn đằng xa: “Lần đầu tiên ta thấy nàng ta là vào mười năm trước.”
Khi đó y đi ngang qua Đông Hải, cảm nhận được hơi thở của Thiên Nhất Kiếm, có điều tới nơi lại thấy một tiểu nữ hài đang ôm chặt thanh kiếm trong tay.
“Lần thứ hai là sáu năm trước, nàng ta mở một cửa tiệm hoành thánh ở đây.” Khi đó cửa hàng mới mở, y chỉ đi ngang qua chứ không hề ghé lại.
Giờ là lần thứ ba, y dẫn Phó Yểu tới.
Nhìn theo một góc độ nào đó, ngay khoảnh khắc cả hai gặp nhau thì cũng đã dính nhân quả rồi.
“May mắn ngươi là người gặp được.” Phó Yểu nói: “Nếu không cả đời này có lẽ ta cũng không thể biết được vị trí của thanh kiếm này. Để báo đáp ngươi, từ ngày mai trở đi, toàn bộ ăn uống đi lại của ngươi ta bao hết.”
Chung Ly nhìn nàng tự nhiên đặt túi tiền của mình bên hông, im lặng không nói gì.