TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 213

Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:54:18
Lượt xem: 1

Thẩm Tích mạnh miệng nói vậy, cũng là vì trước kia thanh kiếm Thần Quang này từng là bội kiếm của nàng ta.

Lần này ra ngoài, nàng vốn định mang nó theo, ai ngờ phụ thân lại không cho. Bây giờ nàng ta đã hiểu tại sao phụ thân không đồng ý rồi.

Nàng thay y phục xong xuôi, những người khác cũng không xem việc nàng ta đi cửa sau có gì to tát. Thẩm Tích muốn nghe ngóng thêm chút, đi loanh quanh khắp nơi hóng chuyện, mất nguyên một ngày, cuối cùng nàng ta cũng hiểu được đại khái.

Người ra lệnh tìm Thần Quang là thánh nhân trong cung, việc này cũng có nghĩa rằng, bọn họ phải tìm cho tới khi nào tìm được mới thôi.

Thẩm Tích quay về khách điếm, vội viết một phong thư gửi về nhà. Nhìn qua thì nội dung có vẻ chỉ là đang kể lại chuyện nàng ta được trở thành bộ khoái, vui vẻ khoe với phụ mẫu, nhưng nếu dùng ám hiệu riêng trong nhà thì bức thư này còn có tin tức khác.

Thẩm Tích gửi thư xong, ngoại trừ việc làm nhiệm vụ ra thì ngày nào nàng ta cũng ngồi trong Lục Phiến Môn hỏi thăm về tiến độ vụ tìm kiếm.

Nàng ta vừa làm việc chưa lâu mà đã hết một tháng.

Một tháng sau, sắp tới trung thu, bên trên đột nhiên thông báo rằng nhiệm vụ tìm kiếm Thần Quang chấm dứt.

“Chấm dứt?” Tin tức tới quá đột ngột, cả người Thẩm Tích bỗng chốc trở nên căng thẳng. Kiếm vốn nằm trong tay phụ thân nàng, đừng nói là ông ấy đã xảy ra chuyện rồi chứ.

“Phải. Thanh kiếm này đã có người dâng lên cho bệ hạ rồi, vậy nên chúng ta cũng không cần để ý tới việc này làm gì nữa. Mọi người giải tán đi.”

Người trong phòng dần tản đi, Thẩm Tích hết sức lo lắng, muốn về nhà ngó thử, nhưng rồi lại lo sợ phụ thân tới đây, ít nhất nàng ta phải tới nha môn hỏi thăm chút tin tức trước đã. Nàng bây giờ là người mới được nhận vào bằng cửa sau, nhiệm vụ được giao cho cũng đều là chút lông gà vỏ tỏi.

Thẩm Tích quyết định xong thì nhanh chóng ra ngoài, ai ngờ đang đi trên đường thì đột nhiên bị người nào đó che mắt lại

“Đoán xem ta là ai.”

Thẩm Tích sao có thể không nhận ra giọng điệu quen thuộc này được.

“Cha!” Nàng vui vẻ nắm tay phụ thân, xoay người lại, quả nhiên là phụ thân nàng, trên vai ông còn đang xách theo một túi vải bố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-213.html.]

Nàng ta bây giờ có rất nhiều thứ muốn hỏi, hiện lại đang ở trên đường nên không thể quá rêu rao, lập tức kéo tay dẫn ông vào trà lâu bên cạnh.

Vào trong phòng riêng, Thẩm Tích không kịp thở đã lập tức hỏi: “Cha, vụ Thần Quang là sao vậy ạ? Sao con lại nghe nói thanh kiếm này là vật gia truyền của Trấn Nam Vương gia?”

Thế tử Trấn Nam Vương mang thanh bảo kiếm tới cầu thân là chuyện mà cả kinh thành này đều nghe tới, nàng ta muốn không biết cũng khó. Nhưng mà nàng nhớ rất rõ, Thần Quang là thanh kiếm đã theo nàng từ khi nàng còn nhỏ.

Nếu đó là đồ của Trấn Nam Vương thì sao lại nằm trong tay của phụ thân chứ.

“Khụ khụ.” Cha Thẩm ra vẻ hoài niệm: “Đó đều là những chuyện từ tận lúc còn trẻ tuổi mà. Chúng ta vừa ăn vừa nói ha.” Ông ta nói dứt câu, nhanh tay sờ vào tay nải, đột nhiên lấy ra một đĩa gà nướng, một đĩa vịt nướng, cộng thêm vô số điểm tâm khác loại như đang làm ảo thuật vậy: “Đầu bếp của Ngự Thiện Phòng quả nhiên là tay nghề không tệ, con nếm thử đi.”

Vẻ mặt Thẩm Tích bỗng chốc đã chuyển thành suy sụp: “Cha, người đã đồng ý với con là không đi trộm đồ nữa rồi mà? Không lẽ Thần Quang kia cũng là do người trộm về ạ?”

“Chuyện này con không nói, ta không nói, nương con chắc chắn cũng sẽ không biết.” Cha Thẩm mắng nữ nhi một câu: “Còn Thần Quang là do khi đó ta thấy tiếc cho thanh bảo kiếm lại bị phủ bụi trần, dù sao thì trong phủ Trấn Nam Vương cũng chẳng thiếu kỳ trân dị bảo, ta mượn chơi một chút thì có sao đâu?”

“…” Thẩm Tích không biết phải đáp lại như thế nào: “Nhưng mà mang nó về để ở trong nhà chúng ta không phải cũng bị phủ bụi trần ạ? Trước kia thì thôi không nói, giờ người xử lý nó thế nào đây chứ?”

“Tối qua ta đã đưa nó tới phủ Phùng thượng thư, tiện thể khai luôn lai lịch của chúng ta ra, còn chuyện xử lý thanh kiếm đó như nào thì cứ để mặc ông ta nghĩ cách. Bây giờ con đã là bộ khoái rồi, lại còn là nhờ vả ông ta, chuyện này cũng chỉ đành giao cho ông ta làm thôi.” Lúc ông ta mới nhận được thư từ con gái, nghĩ tới nghĩ lui mất mấy ngày, cuối cùng vẫn quyết định mang kiếm đến. Dù sao thì mạng sống của ông cũng đang làm việc dưới tay người ta: “Không ngờ ta làm chuột cả đời, nữ nhi của mình nay lại biến thành mèo. Hơn nữa cứ mỗi lần nhìn con mặc bộ quan phục này, ta lại theo bản năng mà muốn bỏ chạy.”

Thẩm Tích không ngờ rằng cuối cùng mọi chuyện lại thành ra phiền tới Phùng đại nhân, nếu ông chịu ra mặt, phụ thân có lẽ cũng chỉ mang danh trộm vặt, cũng chẳng có vấn đề gì to tát.

Nàng ta thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng thấy hơi có lỗi với Phùng Bằng, không ngờ nhà nàng ta lại mang lắm phiền phức cho hắn như vậy.

“Hay là con về nhà với cha nhé?” Thẩm Tích hỏi. Có lẽ người trong giang hồ như bọn họ không thích hợp làm việc cho triều đình.

“Về làm gì?” Cha Thẩm không vui: “Chuyện con làm bộ khoái ta đã viết thư khoe khoang hết đám bạn già rồi, kết quả mới làm có mấy ngày mà con đã đòi không làm nữa, mặt ta biết để ở đâu đây? Giờ Thần Quang thì đã trả rồi, con lại còn từ chức bộ khoái, chúng ta làm vậy được cái gì cơ chứ.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà.” Cha Thẩm cắt lời nàng, giọng điệu vừa vui đùa vừa nghiêm túc: “Nếu con thật sự thương ta, muốn bảo vệ ta cả đời thì cố làm quan lớn thêm chút nữa đi. Ta trốn đông trốn tây cả đời cũng mệt mỏi lắm rồi, có thể an hưởng lúc tuổi già hay không đều nhờ hết vào con.”

Loading...