TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 210

Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:52:58
Lượt xem: 0

Đây là lần đầu tiên hắn chủ động tìm nàng sau lần nàng nhờ Thiên Huyền Tử tìm kiếm tung tích của thần binh lợi khí.

Phó Yểu đẩy cửa phủ quốc sư ra, nhìn hắn hỏi: “Sao rồi? Phát hiện được gì chưa?”

Thiên Huyền tử đáp: “Trấn Nam Vương thế tử tới kinh thành cầu thân với bệ hạ, trong số sính lễ có Thần Quang.”

Thần Quang là thần binh lợi khí nổi tiếng đã lâu, thanh kiếm truyền đời này xưa nay vẫn luôn nằm trong tay những kẻ quyền quý. Trấn Nam Vương có thể mang nó ra làm sính lễ cũng xem như rất coi trọng cuộc hôn nhân này.

“Người Trần Nam Vương thế tử cầu thân là ai?”

Trần Nam Vương trấn thủ vùng Tây Nam, bệ hạ ở Trường An tất nhiên không thể yên tâm hoàn toàn, tuy kiêng ky thì kiêng ky nhưng lại không được biểu lộ ra ngoài, liên hôn trở thành lợi ích chính trị quan trọng nhất.

“Là trưởng công chúa Ninh Khang.” Thiên Huyền Tử đáp.

Ninh Khang trưởng công chúa là muội muội ruột của bệ hạ, hai người hơn kém nhau mười tuổi, năm nay mới mười bốn.

“Bệ hạ đồng ý rồi à?” Đáp án của câu này, thật ra không hỏi cũng biết.

Chuyện này liên quan tới sự thay đổi thế lực của Tây Nam, dù thánh nhân muốn do dự thì kết quả cũng sẽ không có gì thay đổi.

Trấn Nam Vương hy vọng cuộc hôn nhân này có thể giúp thánh nhân an tâm, thánh nhân cũng không muốn vừa mới kế vị mấy năm đã phải xuất binh dẹp yên nội loạn, vậy nên chỉ đành hy sinh Ninh Khang.

“Đúng thế.” Thiên Huyền Tử đáp, hắn không thể chỉ trích điều gì, bệ hạ vô tình với trưởng công chúa, hắn cũng là một trong số những kẻ được lợi.

“Ta biết rồi.”

Tối đó, trong hoàng cung.

Thánh nhân tức giận tới mức đập bể không biết bao nhiêu cái ly, cuối cùng lúc rời khỏi tẩm cung, vẻ mặt của hắn còn không được lộ ra điều gì khác thường.

“Ninh Khang sao rồi?” Thánh nhân hỏi.

Đại thái giám đáp: “Trưởng công chúa điện hạ vẫn chưa hề ra ngoài.” Thánh nhân im lặng một lúc, bình tĩnh nói: “Là ta có lỗi với muội ấy.”

Đại thái giám đã hầu hạ bên cạnh thánh nhân hơn hai mươi năm ròng, bây giờ sao có thể không hiểu tâm trạng của hắn được.

Lúc trước, khi bệ hạ vẫn còn là Ninh Vương, vốn không được tiên đế sủng ái lắm. Ninh Khang trưởng công chúa tuổi còn nhỏ, lại giúp đỡ ca ca khắp nơi, nói nhiều điều hay về ca ca trước mặt tiên đế.

Bây giờ bệ hạ đăng cơ, vẫn luôn cố ý chọn lựa phò mã tốt vì trưởng công chúa, trăm chọn ngàn chọn, cũng chỉ hy vọng về sau trưởng công chúa có một cuộc sống hạnh phúc, ai ngờ lúc này lại bị một Trấn Nam Vương nhảy vào phá hỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-210.html.]

“Trưởng công chúa sẽ hiểu cho ngài thôi.” Đại thái giám chỉ có thể an ủi như vậy. Bây giờ có nói nhiều thêm nữa cũng không còn ý nghĩa. Để tránh làm thánh nhân nghĩ nhiều, đại thái giám cố tình nói: “Hôm nay là mùng một, bên phía Dực Khôn Cung chắc đã chuẩn bị xong, bệ hạ muốn qua đó bây giờ sao?”

Theo luật, mùng một và mười lăm là ngày thánh nhân ở lại Dực Khôn Cung. Thánh nhân nghe đại thái giám nói thế thì khẽ gật đầu: “Bãi giá.”

Hắn nói bãi giá, tiểu thái giám bên cạnh sẽ tự động đi chuẩn bị.

Hoàng hậu vốn cũng đang nôn nóng vì chuyện của trưởng công chúa. Mấy năm nàng gả cho bệ hạ, quan hệ của Ninh Khang với nàng rất tốt, mà giờ hoàng muội bị tứ hôn tới Tây Nam, không biết đến khi nào mới có thể gặp lại được.

Hơn nữa, thánh nhân rất yêu thương Ninh Khang, chỉ vì giữ vững giang sơn mà phải ban thánh chỉ tứ hôn, về sau nếu nàng có nữ nhi, cũng không tránh khỏi số mệnh như vậy.

Hoàng hậu nghĩ tới đây, lòng bỗng thấy nặng nề thêm rất nhiều.

Có điều khi thánh nhân tới, nàng vẫn gắng vực dậy tinh thần để an ủi hắn. Nàng biết lúc này, người khó chịu nhất chính là thánh nhân.

Việc Trấn Nam Vương cầu hôn, nhìn theo phương diện nào đó thì không khác một cái tát đánh thẳng vào mặt thánh nhân. Nếu đế vị vững vàng, thánh nhân cần gì phải liên hôn cơ chứ.

“Ngày mai nàng tới gặp Ninh Khang một lần đi.” Thánh nhân thả lỏng người theo từng đường xoa bóp của Hoàng hậu, nhắm mắt nói: “Chuyện hôn sự của muội ấy cũng phải nhờ nàng xử lý rồi.”

“Đây là chuyện mà thần thiếp nên làm.” Hoàng hậu dịu dàng đáp.

Tuy rằng giao hôn sự của muội muội cho Hoàng hậu, nhưng thánh nhân vẫn nói sơ qua về lưu trình, còn sai một vài quản sự đáng tin cậy tới, còn để tâm hơn cả lúc hắn thành thân.

Lúc đế hậu đang định giảm bớt sự áy náy trong lòng bằng của hồi môn kếch sù thì trưởng công chúa Ninh Khang đang ngẩn người, ngồi bên cửa sổ trong tẩm điện.

Buổi sáng, khi nhận được ý chỉ của thánh nhân, nàng không hề bày ra dáng vẻ khiến người khác phải lo lắng, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên thẹn thùng vẫn cứ thẹn thùng. Cũng chỉ có vào đêm tối, không ai nhìn thấy vẻ mặt của mình, nàng mới dám để lộ cảm xúc thật sự.

Gả đi Tây Nam nơi xa là chuyện ngoài ý muốn của tất cả mọi người. Tới tận bây giờ, nàng vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật này.

Nếu nàng theo người mình thích tới Tây Nam thì không nói, nhưng thực tế lại là tới đó để làm con tin. Nếu may mắn thì sẽ được bình an cả đời, nếu không may, có lẽ chỉ còn lại là cỗ t.h.i t.h.ể lạnh băng. Nàng tưởng tượng tới kết cục của mình trong tương lai, cả người sợ hãi tới mức run rẩy, có điều nàng chỉ dám thể hiện sự sợ hãi của mình ở nơi không có ai.

“Xoẹt!”

Trong màn đêm, đột nhiên có tiếng rút kiếm vang lên.

Ninh Khang hoảng sợ, vội vàng lau sạch nước mắt trên khuôn mặt, nàng nhìn lại thì thấy bên cạnh xuất hiện một nữ nhân đang đứng dưới ánh trăng, tay cầm bảo kiếm mà thế tử Tây Nam Vương đưa tới.

Ninh Khang vốn định gọi người hầu tới, thế nhưng khi nhìn thấy đôi mắt nữ nhân này bị che khuất, nàng ta đột nhiên biết người đó là ai.

“Ngươi là Phó quan chủ?”

Trong cung, danh tiếng của Phó quan chủ đã vang khắp nơi, không hề tầm thường. Những nữ nhân bị nhốt cả đời ở đây vẫn thường xuyên nhắc tới mấy tin đồn hết lần này tới lần khác, chuyện xảy ra trong Dực Khôn Cung từ lâu đã bị người ngoài bàn ra tán vào không biết bao nhiêu lần.

Loading...