TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 209

Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:52:56
Lượt xem: 0

Ngọn núi bốc cháy, Liễu Phú Vân cũng không thể xem như không thấy. Có điều đến khi hắn dẫn mấy chục người trở lại, rõ ràng ngọn lửa chỉ cách đó vài chục bước, bọn họ lại hoàn toàn không cảm giác được chút nóng bức nào.

Ngay lúc còn đang thấy thật quá kỳ lạ, Liễu Phú Vân lại phát hiện Phó quan chủ đứng bên cạnh mình tử lúc nào chẳng hay.

“Phó quan chủ?” Hắn thoáng kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy nàng, trong lòng cũng đã hiểu vụ cháy này không hề bình thường. Hắn cưỡi ngựa tới trước mặt Phó Yểu, hỏi: “Có chuyện gì ta giúp được không?”

Phó Yểu nhìn đỉnh núi, nói: “Nếu ngươi có thể thì sai người chặt ít củi ném vào đống lửa đi.”

Mặc dù đây không phải chuyện gì to tát, nhưng có còn hơn không.

Liễu Phú Vân lập tức sai người đi làm, bản thân hắn cũng nhảy xuống khỏi ngựa, đi chặt cây chung với thuộc hạ.

Vụ cháy này cũng không phải không có tác dụng gì, ít nhất thì thanh kiếm bay lơ lửng trên đỉnh núi kia đã bắt đầu hòa tan. Tàn hồn đứng bên cạnh dùng hết sức lực của mình để dồn lửa về phía thanh kiếm, hắn tin rằng chỉ cần kéo dài một chút, thanh kiếm này sẽ có thể hòa tan rồi đúc lại.

Lửa lớn cháy khoảng chừng hai khắc, thôn dân xung quanh cũng bị đánh thức, đèn dầu sáng lên từ nơi này tới nơi khác, đồng thời còn có người bắt tay nhau muốn lên núi nhìn xem.

Liễu Phú Vân cũng không muốn vì chuyện này mà gây ra náo loạn quá lớn, lập tức sai vài binh lính canh gác đường lên núi, không cho thôn dân tới gần.

May mắn là cổ kiếm lúc này đã hòa tan.

Khi dòng nước thép loang sang xung quanh, tàn hồn mới nhận ra ở giữa thanh cổ kiếm còn có một thanh kiếm nhỏ hơn, mà nên gọi nó là d.a.o găm thì đúng hơn, có điều so với d.a.o găm, thân kiếm có vẻ hẹp hơn rất nhiều.

Cổ kiếm đã hoàn toàn biến thành nước thép, vậy mà thanh kiếm nhỏ này chỉ hơi đỏ lên. Tàn hồn lại dồn thêm chút sức lực, bên cạnh hắn cũng đột ngột xuất hiện một bóng người, không thèm để tâm tới nhiệt độ của nước thép, tùy tiện xoa tròn bóp dẹp thanh kiếm nhỏ.

“Quả nhiên là kiếm trong kiếm.” Phó Yểu vuốt ve thanh kiếm nhỏ, sát ý nồng nặc lập tức tỏa ra, nếu là quỷ hồn nhỏ yếu chút thậm chí còn không dám tới gần nó, ngay cả tàn hồn cũng phải lùi về sau mười bước.

“Đây là kiếm gì vậy?” Tàn hồn hoảng sợ. Hắn không ngờ trong thân kiếm này còn giấu giếm một bí mật kinh khủng như thế, nếu lúc nãy hắn không tránh đi thì có lẽ đã bị thương rồi. Chỉ mới là sát ý thôi mà đã mạnh tới vậy, thanh kiếm này hẳn đã vượt qua rất nhiều cổ kiếm.

Phó Yểu nhìn hoa văn gập ghềnh trên thân kiếm nhỏ, nói: “Ai mà biết, chỉ cần nó là một thanh thần binh lợi khí là được rồi.” Nàng nói xong lập tức cất kiếm, xoay người muốn bỏ đi.

“Ngươi không được đi!” Tàn hồn chạy tới cản nàng lại: “Không được mang thanh kiếm nhỏ này đi!” Nếu nàng mang nó đi, thanh kiếm vốn đã tàn kia chắc chắn không thể đúc lại được nữa.

Phó Yểu nhẹ nhàng đẩy hắn sang một bên: “Ngươi đừng quên thanh kiếm này giờ đang là của ta, sẽ không đổi chủ sở hữu chỉ vì bị ngươi trộm mất. Hơn nữa, con người luân hồi để bắt đầu một cuộc sống mới, cây khô sống lại cũng để đón nhận một cuộc sống mới, ngươi nghĩ là chỉ cần cầm thanh kiếm đi đúc lại thì sẽ là thanh kiếm trước kia của ngươi đấy à? Muốn có cuộc sống mới thì phải trả một cái giá đắt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-209.html.]

Phó Yểu nói xong, lậo tức biến mất tại chỗ. Tàn hồn thấy thanh kiếm đã tan thành một bãi thép nung chảy, vội vàng gọi ý thức của kiếm nhưng lần này hắn không nhận được bất kỳ lời đáp lại nào nữa.

Vũ khí sắc bén dùng để g.i.ế.c người mới được gọi là kiếm, một đống thép chảy thì nào phải là kiếm đâu?

“Ta không đúc lại nữa, ta không đúc!” Tàn hồn vội vàng gom chỗ thép chảy đó lại, bay về nơi xa như đang bỏ trốn.

Gió thổi qua, nhiệt độ của chỗ thép chảy đó giảm xuống, lúc tàn hồn mở ra vải bố lần nữa thì bên trong chỉ còn lại một cục sắt.

Trên núi, sau khi tàn hồn rời đi thì ngọn lửa cũng nhỏ dần.

Liễu Phú Vân thấy Phó quan chủ xuất hiện lại lần nữa, tay còn cầm một thanh kiếm nhỏ, hắn không tò mò hỏi đây là cái gì, chỉ hỏi nàng có cần ngọn lửa này nữa hay không.

“Không cần, dập đi.” Phó Yểu đáp. Chuyện này nàng có thể dùng một cái phất tay là giải quyết, nhưng xem tình cảnh này thì có thể giúp Liễu Phú Vân có được dân tâm.

Liễu Phú Vân lập tức sai huyện úy đi làm, ngày bên cạnh có một cái hồ, chỉ cần lửa không lan quá lớn thì bọn họ có thể dập lửa quanh đám cháy, còn chỗ ở giữa cứ để tự tắt là được.

Ra lệnh xong, Liễu Phú Vân hỏi Phó Yểu: “Trời gần sáng rồi, hay là quan chủ tới Tu Thủy huyện một chút, ăn bữa cơm sáng?”

Phó Yểu cất kiếm đi, hơi ngừng lại một chút rồi từ chối: “Không cần. Ngoài ra…”

Liễu Phú Vân đợi một lúc, không nghe được câu sau thì hỏi lại: “Ngài còn muốn dặn dò điều gì sao?”

“Không có việc gì.” Phó Yểu đáp: “Ngươi cứ làm chuyện của mình đi, ta đi đây.”

Hiện giờ chỉ có phương đông là hửng sáng, ngoại trừ phía chân trời, nơi khác vẫn còn chìm trong bóng đêm.

Phó Yểu đi về phía đêm tối, chỉ mấy chục bước sau đã hoàn toàn hòa vào màn đen sâu thẳm.

Ngay lúc nhóm binh lính cho rằng nàng vẫn còn ở quanh đó thì Phó Yểu đã xuất hiện ở kinh thành.

Nàng biết Phó Thị Lang đang ở Tu Thủy, nàng định nhờ Liễu Phú Vân báo rằng Thanh Tùng Quan đang xây lại, dặn ông đừng tới Thủy huyện, có điều bây giờ không cần nữa.

Thiên Huyền Tử đang chủ động tìm nàng.

Loading...