TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 201

Cập nhật lúc: 2025-03-27 09:50:02
Lượt xem: 0

“Ngươi muốn giao dịch gì với ta?” Phó Yểu tìm một cái ghế, ngồi xuống: “Trên người của ngươi cũng chẳng có nhiều thứ ta cần. Ngươi như thế, muốn ta giúp thì hơi khó.”

“Vậy ngài nhìn trúng thứ gì?” Hầu phu nhân nhận thấy cả người nhẹ nhàng chưa từng có, cơ thể cũng không còn cứng đờ như trước nữa, bàn tay bị liệt đã cử động được, ngay cả khi mở miệng nói chuyện cũng lưu loát hơn hẳn.

Chỉ ai từng trải qua cảm giác bị tê liệt mới có thể biết một cơ thể khỏe mạnh quý giá tới chừng nào.

Bà ta không muốn nằm liệt thêm lần nào nữa.

“Chỉ cần ngài đồng ý giúp ta khỏi bệnh, ngài muốn gì ta cũng sẽ đồng ý!” Trên khuôn mặt Hầu phu nhân đã lộ ra vẻ điên cuồng.

Phó Yểu cũng không lòng vòng: “Thứ duy nhất của ngươi mà ta nhìn trúng là chỗ tuổi thọ còn lại.”

Lời hứa ba năm thọ mệnh đã đồng ý với thánh nhân còn chưa hoàn thành, hơn nữa Phó Thị Lang cũng cần thêm tuổi thọ.

“Tuổi thọ…” Hầu phu nhân cứng đờ cả người, nếu không còn tuổi thọ nữa thì bà ta có khỏe lên để làm gì cơ chứ?

“Sao nào? Có muốn không?” Móng tay Phó Yểu nhẹ nhàng miết qua chiếc quạt xếp, phát ra âm thanh khiến người ta phải rùng mình: “Ta chỉ tới một lần này thôi, tốt nhất là ngươi nên suy nghĩ cho kỹ.”

Hầu phu nhân hỏi: “Ta còn sống được bao nhiêu năm nữa?” “Mười năm ba tháng.”

“Ngắn tới vậy sao?” Sắc mặt Hầu phu nhân trắng bệch, khó có thể tin được.

“Vốn dĩ rất dài.” Phó Yểu không định tiết lộ hết thiên cơ cho bà ta: “Ngươi cũng biết rằng con người với con người cũng có xung khắc với nhau. Nếu con của ngươi không đổi hồn thì ngươi thật ra có thể sống thọ và c.h.ế.t tại nhà. Tiếc rằng con của ngươi đã đổi rồi, vậy nên ngươi chỉ có thể sống thêm được bấy nhiêu năm thôi, hiểu chưa?”

“Sao có thể…” Hầu phu nhân lắc đầu không muốn tin tưởng: “Ta không tin.”

Phó Yểu cầm quạt xếp đập mạnh vào lòng bàn tay, nói: “Tin hay không thì tùy ngươi. Mẫn Dục là người sẽ mang lại may mắn không ngừng cho Mẫn gia, hắn đi rồi, tất nhiên sẽ không còn liên quan gì tới các người nữa. Có lẽ tới tận bây giờ Mẫn Dục vẫn không biết tại sao mẫu thân ruột của mình lại đối xử với mình như thế.”

Hầu phu nhân ngơ ngác.

Là vì hắn hại c.h.ế.t nhi tử của bà ta sao? Không phải…

Đây chỉ là lý do ngoài miệng của bà ta thôi, lý do này có thể qua mặt được người khác, nhưng lại không thể qua mặt chính mình.

Thật ra khi A Dục còn nhỏ, bà ta vẫn rất yêu thương hắn. Nhưng về sau, A Hành ở ngoài khiến bà ta được nở mày nở mặt, A Dục lại chỉ biết nghịch ngợm khiến kẻ khác khiếp sợ, cho nên bà ta mới dần thiên vị A Hành hơn.

Về sau lão hầu gia lại bảo sao bà ta không để tâm tới A Dục, bà ta vì thế mà không vui nên mới đối xử với hắn càng lúc càng tệ. Ngày qua ngày, dần dà đã mang tới hậu quả như hôm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-201.html.]

“Ta không cố ý…” Hầu phu nhân thật sự thấy rất hối hận, đặc biệt là khi bà ta biết rằng bản thân vốn phải được sống thọ và c.h.ế.t tại nhà, cuối cùng chỉ vì Mẫn Dục rời đi mà còn lại có mười năm, sự hối hận tựa như một thanh đao sắc bén, cứa từng nhát vào trái tim, làm bà ta không kịp hối lỗi: “Nếu như ta mà biết trước thì chắc chắn đã không đối xử với nó như vậy.”

Phó Yểu cuối cùng cũng hiểu rõ con người bà ta: “Ngươi đúng là kẻ ích kỷ tới tột cùng. Được rồi, ngươi có muốn giao dịch nữa không? Không giao dịch nữa thì ta đi đây.”

“Giao dịch, giao dịch!” Hầu phu nhân vội vàng gọi nàng lại: “Ta có thể lấy một năm tuổi thọ để…”

Phó Yểu thẳng thừng ngắt lời bà ta: “Ít nhất là mười năm, không đổi thì thôi.”

Hầu phu nhân nhanh chóng do dự. Nếu làm giao dịch này, chẳng phải bà ta chỉ còn có ba tháng để sống hay sao?

Thế nhưng nếu không đổi, cả đời này chỉ có thể nằm im trên giường thì còn ý nghĩa gì nữa?

Thật ra lúc này bà ta đã nghiêng về bên làm giao dịch, nhưng vẫn muốn tranh thủ cơ hội để bản thân được sống lâu hơn chút.

“Chẳng lẽ không còn lựa chọn nào khác sao? Ta có thể trả ngài tiền, trả ngài rất nhiều tiền.” Năm đó lúc bà ta gả vào Vĩnh An hầu phủ đã mang theo rất nhiều của hồi môn.

Lúc nữ nhi thành thân chỉ tốn một ít, vẫn còn dư hơn phân nửa. Mấy năm qua quản lý hầu phủ, bà ta cũng không ít lần tích góp trong tối ngoài sáng.

Cũng vì lý do này nên bà ta mới còn được sống yên bình.

“Xùy.” Phó Yểu khinh thường, cười nói: “Ngươi nghĩ ai cũng có thể bị tiền tài thu mua đấy à?”

“Ta…” Hầu phu nhân cho rằng nàng là kỳ nhân dị sĩ, không thích mấy thứ này, đành rụt cổ, nói: “Đổi thành những cái khác cũng được mà.”

“Không cần.” Phó Yểu đen mặt, không muốn nhiều lời nữa, nếu không lỡ mà sấm sét giáng xuống thì to chuyện: “Muốn thì đổi, không thì thôi, ta đi đây.”

“Đừng mà!” Hầu phu nhân lúc này đã lao thẳng từ trên giường xuống, nắm chặt lấy tay áo Phó Yểu: “Ta đổi! Ta đổi là được chứ gì!”

“Từ đầu nói thế luôn có phải nhanh hơn không.” Phó Yểu nói.

Nửa đêm về sáng, nha đầu vốn đang ngủ ngon lành bên ngoài đột nhiên nghe thấy trong phòng có tiếng động.

Nàng ta lập tức mở mắt ra.

Nếu là trước kia, nàng đã nhanh chóng lặng lẽ đi vào xem thử có chuyện gì xảy ra. Có điều bây giờ, nàng ta ở yên đợi một lúc, thấy không có tiếng động nào vang lên nữa thì lại nằm xuống.

Ngay lúc này, nàng nghe được tiếng bước chân vang lên sau tai.

Nàng ta sợ tới mức quay đầu lại, thấy hầu phu nhân vốn phải nằm liệt trên giường đang lạnh lùng nhìn nàng…

Loading...