TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 199
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:34:11
Lượt xem: 0
Hai người tự mình tới Phương gia thôn một chuyến, lần này cả hai không hề có chút bất mãn hay nghi ngờ nào, thế nên đã phát hiện ra rất nhiều thứ mới.
Ví dụ như người làm việc trong Phương gia thôn tăng cao, nhờ thế mà một nơi chỉ vừa thu hút được thương nhân tứ phương đã bắt đầu tỏa sáng một con đường sống khác.
“Thương nhân?” Đỗ huyện lệnh như vừa nắm được điều gì đó.
Tuy trong sĩ nông công thương, thương bị xếp ở cuối, nhưng nơi này cũng không phân chia cấp bậc rõ ràng tới vậy. Thế nhưng trong lòng ông ta vẫn có suy nghĩ, nếu như mọi người đều làm buôn bán hết vậy thì ai sẽ làm ruộng đây? Cũng do thái độ này thế nên ông ta chưa từng đặc biệt để ý tới thương nghiệp.
Nếu thương nghiệp hưng thịnh, quan phủ ở trung gian có thể kiếm ít tiền thuế, khi đó sẽ là một tình huống hoàn toàn khác.
Ông ta thấy bản thân mình cần phải cẩn thận sắp xếp lại suy nghĩ.
Lục An tiên sinh nghe ông ta nói về ý tưởng của mình, khuôn mặt cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng, mở miệng chỉ bảo ông ta.
“Sao bệ hạ lại không còn quá bài xích với thương nghiệp như trước kia nữa? Chính vì nguồn thu của quốc khố mọi năm đa số đều tới từ thuế thương nghiệp. Chỉ tính riêng Thủy huyện, nếu như thương nghiệp hưng thịnh, tiền thuế thu nhập được có thể dùng để giúp đỡ người dân. Cho dù là xây cầu hay lót đường, gieo hạt, trồng cây đều là những việc làm có ích với bá tánh, đối với bản thân ngươi cũng là một kiểu thành tích.”
Đỗ huyện lệnh ngồi cạnh nghe lời dạy bảo, sau khi trở về, ông ta không nhịn được mà viết hết những thứ mình nhìn thấy, nghe được vào tấu chương.
Có điều ông ta không lập tức đưa về kinh thành, quyết định đợi tới lúc đạt được thành tích rồi mới dâng lên sau.
…
Phó Yểu ở lại mộ của Chung Ly hai ngày, Trịnh thợ thủ công bên rừng hòe cuối cùng cũng mang kiếm cổ đã được sửa chữa tới.
Thanh kiếm mà nàng nhặt được trong Hồ Bà đã bị hư hại rất nặng, thế nên phải nhờ các thợ thủ công trong rừng hòe xem xét thanh kiếm này rốt cuộc được làm từ gì. Nhóm thợ rèn trong rừng hòe tỏ ra cực kỳ hứng thú, sau đó trực tiếp sửa chữa thanh kiếm.
Phó Yểu nhìn thanh kiếm phiếm màu xanh đen trong hộp, cầm lên hỏi: “Bọn họ có nói thanh kiếm này rốt cuộc được làm từ gì không?”
“Tên cụ thể thì họ không biết.” Trịnh thợ thủ công đáp: “Thế nhưng bọn họ có thể chắc chắn rằng khi thanh kiếm này được rèn đúc, đã từng dùng người sống hiến tế.”
Kiếm được hiến tế khác với kiếm bình thường, mặc dù người ngoài sẽ không hiểu lắm, cũng không cảm nhận được gì, thế nhưng đối với thợ rèn lâu năm thì vẫn có thể cảm nhận được.
“Ồ?” Phó Yểu cũng biết về chuyện hiến tế khi đúc kiếm, thế nhưng thời bây giờ thì rất ít khi nhìn thấy cách làm như vậy.
Bây giờ thợ rèn rèn kiếm đã dễ hơn trước rất nhiều, không còn cần dùng đến cách hiến tế để tạo ra một thanh kiếm tốt nữa, hơn nữa cũng không phải cứ hiến tế là sẽ tạo ra được một thanh thần binh lợi khí, vậy nên không phải ai cũng dám sử dụng phương pháp nguy hiểm này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-199.html.]
“Đây là một thanh cổ kiếm thời Xuân Thu.” Trịnh thợ thủ công nói: “Tiếc rằng nó hỏng mất rồi.”
Nếu không, giá trị của thanh kiếm này có thể cao tới tận trời. Cổ kiếm còn hiếm có hơn nhiều so với các loại đồ cổ khác.
“Thì ra là thời Xuân Thu.” Phó Yểu nhìn thanh kiếm trong tay, múa may một chút rồi nói: “Cảm giác cũng không tệ, vất vả cho nhóm của Trịnh sư phụ rồi.”
“Ta chỉ là kẻ chạy việc thôi, không vất vả.” Trịnh thợ thủ công xua tay, nhìn xung quanh ngôi mộ: “Chung Ly đâu?”
“Y đang bận.” Phó Yểu rất ít khi đi làm phiền y, hai người tuy ở chung một mộ nhưng số lần gặp mặt không khác bình thường là bao.
“Vậy ta không làm phiền y nữa.” Trịnh thợ thủ công cười tủm tỉm nói: “Về sau còn mong Phó cô nương giúp đỡ y nhiều, như vậy thì chúng ta mới yên tâm được.”
Phó Yểu lắc lắc thanh kiếm trong tay không ngừng, hai mắt nhìn về phía hắn: “Ta chăm sóc cho y á? Mơ tưởng.”
“Y chăm sóc cô nương cũng đúng, dù sao không khác nhau lắm.” Trịnh thợ thủ công cười hì hì: “Ta về trước, nếu có việc gì sẽ tới tìm ngươi sau.”
Phó Yểu nhìn hắn rời đi như đang chạy trốn, trong lòng biết bọn họ đã hiểu sai mối quan hệ giữa nàng với Chung Ly ở chỗ nào rồi. Có điều chuyện này càng giải thích sẽ càng rắc rối, tốt nhất cứ làm như không biết gì là được.
Phó Yểu đặt kiếm vào lòng bàn tay, thấy thanh kiếm này cứ có gì đó kì lạ.
Khi còn ở khách điếm, nàng có thể cảm nhận được mùi m.á.u tươi thấu tận trời, bây giờ nắm trong tay lại không cảm nhận được một tia sát khí nào. Cả linh hồn vào tối hôm đó nữa, gần như đã chui rúc trong thanh kiếm, không thể nào bắt được.
Nàng búng nhẹ lên thanh kiếm, khiến cổ kiếm phát ra từng tiếng “ong ong”.
Phó Yểu suy nghĩ một lúc, cuối cùng cầm kiếm vào phòng đặt quan tài, nằm vào ngọc quan, thanh kiếm đặt ở bên ngoài.
Nàng nằm xuống trong im lặng, ban đầu thanh kiếm không có động tĩnh gì, mãi một lúc lâu sau, thanh kiếm cuối cùng cũng không khống chế được nữa, linh khí của ngọc quan bắt đầu chảy về phía nó.
Ngay khi nó đang hút linh khí trong vui sướng, trên đầu đột nhiên vang lên một giọng nữ vui vẻ: “Mới vậy mà đã không nhịn được rồi à?”
Thanh kiếm lập tức dừng việc hút linh khí, thân kiếm trở về trạng thái giả c.h.ế.t như trước.
“Còn giả vờ.” Phó Yểu đưa tay ra tóm lấy, kéo một linh hồn mờ nhạt từ trong kiếm ra.