TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 198
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:33:31
Lượt xem: 0
Bọn họ là người đọc sách, tuổi còn trẻ chưa bước vào quan trường cũng đã bắt đầu hận đời.
Lục An tiên sinh nghe câu trả lời của các học sinh, không lập tức đưa ra đánh giá, chỉ nói với người hầu bên cạnh: “Giờ ngươi đi thông báo cho tất cả học sinh một đề bài, xem bọn họ sẽ trả lời như thế nào, khi nào nộp bài thì mới được tan học.”
“Vâng.”
Thấy người hầu rời đi, Đỗ huyện lệnh và Tôn Hạc đã hiểu, tiên sinh muốn nhân cơ hội lần này để kiểm tra các học sinh trong thư viện.
Bọn họ cũng vui vẻ chờ đợi một lúc, nhìn những người trẻ tuổi này sẽ đáp đề như thế nào.
Đề bài bất ngờ này lập tức khiến thư viện nổi lên gợn sóng. Có điều vì đang trong giờ học, bọn họ cũng không thể tụ tập lại với nhau mà bàn luận, mọi người chỉ có thể liếc trái ngó phải một hồi, tự mình đáp đề.
Thời gian nộp bài kéo dài khoảng hơn hai khắc so với thời gian tan học bình thường, Lục An tiên sinh ăn xong cơm trưa, tất cả câu trả lời cũng đã được đưa tới.
Bọn họ và các tiên sinh khác trong thư viện cùng nhau tham gia chấm bài thi.
Những bài thi này đa số đều có ý kiến phản đối, số còn lại thì cho rằng việc giao dịch công bằng cũng không phải không thể xảy ra.
Chỉ riêng bài thi của Lê Phùng Niên là cực lực ủng hộ.
“Giờ thì các ngươi thấy thế nào?” Lục An tiên sinh hỏi Đỗ huyện lệnh.
Đỗ huyện lệnh cười nói: “Hiện giờ học sinh đang rất nghi ngờ, không biết có phải mình đã đồng ý quá sớm hay không. Có điều ngài hẳn là biết dù học sinh không đồng ý, cũng sẽ không thể thay đổi kết quả này được.”
Lời nói của đa số mọi người đều rất nhẹ, không thể ngăn cản nhiều chuyện.
Lục An tiên sinh nhìn ông ta, mất một lúc sau mới nói: “May mắn là ngươi bị lưu đày tới Thủy huyện. Ta hy vọng ngươi có thể trở nên thông minh hơn thì đúng là làm khó ngươi rồi.”
Đỗ huyện lệnh đột nhiên bị tiên sinh chê trách: “???” Chẳng lẽ ông ta nói gì sai rồi à?
“Nếu ngươi đã biết bản thân mình không đủ khả năng để thay đổi kết quả, vậy thì kế tiếp cứ mở to mắt mà nhìn thử xem. Xem thử chuyện này rốt cuộc là tốt hay là xấu, thời gian sẽ cho ngươi biết câu trả lời.” Lục An tiên sinh nói.
Ông đã hoàn toàn bỏ cuộc.
Trước đó ông còn từng nhắc nhở người học sinh này, muốn ông ta để ý tới Thanh Tùng Quan một chút, ai ngờ tới tận bây giờ vẫn không thông minh lên được chút nào.
…
Đỗ huyện lệnh và Phó Yểu ký tên vào khế đất xong, nhóm thợ thủ công bên rừng hòe cũng nhanh chóng vào việc.
Tốc độ của bọn họ rất nhanh, Phó Yểu thậm chí còn nghi rằng bọn họ đã chuẩn bị từ sớm.
Vì đạo quan đã bị sấm sét đốt trụi, để ngừa chuyện này xảy ra lần hai, Trịnh thợ thủ công quyết định to gan dùng nguyên liệu là đá để xây dựng đạo quan.
Bọn họ đã có bản vẽ, thế nhưng muốn xây đạo quan vẫn cần một người đứng ra quản lý toàn bộ công trình. Trịnh thợ thủ công mặc dù rất giỏi việc xây dựng,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-198.html.]
thế nhưng chuyện mua bán vật liệu, vận chuyển và nhân lực thì bọn họ lại không đủ hiểu biết, thế nên cần có người tới quản lý những vấn đề này.
Bọn họ không thể trông cậy vào việc Phó Yểu tự mình ra tay. Tam Nương cũng không hiểu biết, dù sao nàng ta cũng không còn sống.
Bọn họ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng chỉ thấy mỗi Giang chưởng quầy là đáng tin cậy một chút.
“Giang chưởng quầy, hay là ngươi giúp chúng ta đi.” Tam Nương nói.
Giang chương quầy rất giỏi việc kinh doanh tửu lầu, thế nhưng quản lý một công trình lớn thế này lại là lần đầu tiên, nàng bỗng thấy chột dạ, có điều vẫn đứng ra gánh vác trách nhiệm này… nàng cũng rất muốn thử sức ở một phương diện mới.
Sau khi chọn được người, chuyện đạo quan cần một số lượng nguyên liệu lớn để xây dựng nhanh chóng lan truyền ra ngoài, trong khoảng thời gian ngắn, không ít thương nhân đã tới thăm núi Nhạn Quy.
Sự xuất hiện của các thương nhân khiến tòa huyện thành vốn yên tĩnh này trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều.
Mọi công việc đã được chuẩn bị xong, hiện giờ chỉ cần tìm đủ nhân lực là được, đa số mọi người đều được mời tới làm việc. Đồng thời phía đạo quan cũng bắt đầu khởi công, cần có người làm.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Phương gia thôn đã trở thành nơi náo nhiệt nhất sau huyện thành.
Ngày nào ở đây cũng có người tới người đi, có người vì miếng cơm manh áo mà tới tìm việc, có người lại thấy được cơ hội làm ăn buôn bán ở đây.
Vì có nhiều người tới, các loại hàng hóa cũng mọc lên như nấm, Phương gia thôn bắt đầu xuất hiện cảnh tượng giống như một thị trấn.
Ban đầu Đỗ huyện lệnh còn lo rằng chuyện xây dựng đạo quan sẽ làm bá tánh mắng chửi ông ta.
Ai ngờ sau khi đạo quan bắt đầu xây dựng, mỗi lần ông ta tới tửu lầu đều nghe các vị khách nói chuyện phiếm với nhau, hy vọng đạo quan sẽ xây to thêm chút, thời gian dài hơn, như thế thì mọi người có thể kiếm thêm ít tiền.
Đỗ huyện lệnh nghe xong mà giật mình ngay tại chỗ.
Một lúc lâu sau, ông ta mới nói đầy hổ thẹn: “Ta đúng là một kẻ ngốc. Tiên sinh nói đúng, ta thật may mắn khi bị lưu đày tới đây.”
Các bá tánh có sống tốt hay không còn quyết định bởi số tiền có trong túi bọn họ.
Xây dựng Thanh Tùng Quan đúng là khiến bá tánh vất vả, có điều thứ mất đi không phải tiền tài trong túi bọn họ. Ngược lại, các bá tánh nhờ vào công việc này mà có thể kiếm thêm rất nhiều tiền.
Quan phủ không có tiền để tạo cơ hội như vậy cho bá tánh, thế nhưng Thanh Tùng Quan đã làm được.
Có thể nói rằng, mỗi một hành động của Thanh Tùng Quan đều đang tạo phúc cho một phương bá tánh.
Cho dù là vịt tương ngọt hay là gạch cầu phúc, Thanh Tùng Quan không hề phô trương việc tốt mình đã làm, thế nhưng mỗi một chuyện đều mang lại lợi ích thực tế nhất cho bá tánh.
Tiếc rằng ông ta chỉ là một cây gỗ mục, tới tận lúc này mới nhìn rõ mọi chuyện.
“Đừng nói huynh, ngay cả ta luôn tự cho mình thông minh không phải cũng không nhìn ra được sao?” Tôn Hạc cười giễu: “Thế nên trước đó tiên sinh không thu chúng ta làm đệ tử cũng là có lý do của ngài.”
“Ít nhất chúng ta cũng đã may mắn được gặp gỡ.” Đỗ huyện lệnh nói: “Tôn huynh, huynh có hứng thú tới Phương gia thôn một chuyến không?”
“Ta cũng đang có ý này.”
Nếu bọn họ không đủ thông minh thì phải học hỏi nhiều hơn nữa.
Bài học hôm nay thật sự đã khảm sâu vào lòng bọn họ, khiến họ tỉnh táo đầu óc.