TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 194

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:31:59
Lượt xem: 0

Sau khi ăn xong, quản sự lại gọi mấy nông hộ biết về chuyện năm đó tới gặp mặt Phùng Bằng.

Chỉ là đám nông hộ được gọi tới đều một mực chắc chắn rằng lý do xảy ra chuyện là vì đám hài tử kia cứ một mực muốn dẫn Phùng Bằng đi bơi, thế nên mới gây ra chuyện. Ý của họ là Phùng Bằng không hề có trách nhiệm nào trong việc này, thậm chí còn là người bị liên lụy.

Nếu Phùng Bằng thật sự là một người thích trốn tránh trách nhiệm, có lẽ hắn sẽ thật sự vui vẻ tin vào “sự thật” này. Thế nhưng hắn biết tính cách trước kia của mình rất dễ bị người ta ghét, nếu nói chuyện này không có liên quan tới hắn thì hắn chắc chắn không tin.

Phùng Bằng hỏi chuyện xong thì bầu trời đã đen đặc, hắn vốn định qua chỗ chiếc hồ đó để nhìn thử, có điều trời đã tối làm hắn không dám lại gần, đành phải đợi sáng hôm sau sẽ ghé qua xem.

Nửa đêm, lúc hắn đang ngủ trên giường, vì có tâm sự nên hắn ngủ cũng không được yên giấc. Trong lúc mơ màng, hắn đột nhiên thấy hơi lạnh, xung quanh cứ như có gió mùa đông thổi ập vào người, khiến hắn không nhịn được mà trợn tròn hai mắt.

Hắn vừa mở mắt ra đã thấy bầu trời đêm, trăng sáng sao thưa. Nhìn sang xung quanh thì là một mảnh ao hồ, ánh trăng chiếu lên mặt nước lấp lánh, hắn lúc này đang nằm trên một mỏm đá ở giữa hồ, xung quanh là gió lạnh thổi vù vù không ngừng.

Hắn bắt đầu hoảng sợ, vội vàng đứng dậy từ tảng đá, lúc này trong hồ nước mới dần hiện lên mấy chiếc đầu người, bọn họ ngước đôi mắt lên, nhìn chăm chú về phía hắn, có một số “người” còn đang bơi tới gần.

“A!” Phùng Bằng sợ tới mức muốn xoay người bỏ chạy, thế nhưng hắn vừa nhảy khỏi tảng đá thì chân đã rơi vào mặt nước. Bên dưới như có vô số rong rêu cuốn lấy chân hắn, đang chậm rãi kéo hắn vào sâu xuống hồ.

“Tên lừa đảo cuối cùng cũng xuất hiện rồi.” Đó là giọng nói của một hài tử, êm tai tựa như chim chóc trong núi rừng vậy, đồng thời cũng lạnh lẽo tới mức khiến toàn thân Phùng Bằng phải sởn tóc gáy.

Hắn muốn bò lên trên bờ, thế nhưng cơ thể lại bị mặt nước xung quanh bao lấy. Hắn không còn cách nào khác đành phải đối diện với đám “người” kia, ai ngờ hắn vừa mới quay người lại, năm “người” đó đã ở ngay sau lưng hắn.

Lúc này hắn mới nhìn rõ ràng gương mặt của đám hài tử này, có lẽ vì ngâm trong nước quá lâu nên làn da trở nên trắng bệch, không có chút máu.

“Là các ngươi đúng không!” Phùng Bằng giãy giụa kêu to: “Người đi bơi chung với ta trước đó là các ngươi đúng không!”

Năm hài tử kia không nói lời nào, chỉ nhìn hắn dần chìm vào trong nước, cuối cùng bọn chúng phát ra từng tiếng cười đùa vui sướng.

Nước còn chưa vượt qua đỉnh đầu, Phùng Bằng muốn vươn tay nắm lấy cái gì đó, thế nhưng sự giãy giụa của hắn chỉ phí công. Hắn có thể cảm giác được có thứ gì đó ở dưới bắt đầu quấn lấy cơ thể mình, chậm rãi kéo hắn xuống hồ sâu.

Hắn ngẩng đầu, nhìn mặt nước tối đen bên trên.

Hóa ra người chìm vào trong nước sẽ không còn nhìn thấy ánh trăng được nữa…

Vì không thể hít thở, đầu óc của hắn càng lúc càng mơ hồ, hai mắt cũng dần nhắm lại.

Vào lúc nửa sống nửa chết, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện vài hình ảnh. “Ngươi không quen thì đừng nên xuống hồ.”

“Vậy thì ngươi chỉ có thể ngồi bên hồ rửa chân, không được tiếp tục đi xuống nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-194.html.]

“Tiêu rồi, hắn rơi xuống nước rồi, mau tới cứu hắn!”

Sau đó hình ảnh thay đổi thành cảnh hắn giãy giụa trong nước, rồi hắn nắm được thứ gì đó, dùng sức bám chặt không chịu buông tay…

Phùng Bằng chợt mở to hai mắt. Hắn nhớ ra rồi.

Lúc trước là hắn tự mình rơi xuống nước, bọn họ vốn muốn cứu hắn, ai ngờ hắn vì sợ hãi quá mức, ngược lại còn kéo cả bọn họ xuống nước.

Rõ ràng hắn mới là hung thủ hại c.h.ế.t bọn họ. Hắn đúng là có c.h.ế.t cũng không hết tội.

Xin lỗi.

Hắn mở miệng nói lời xin lỗi, nước hồ đầy bùn tanh tràn ngập vào cổ họng, khiến trái tim hắn cũng co rút đau đớn, chút không khí cuối cùng trong phổi cũng từ từ tiêu hết.

Có lẽ con người khi đứng trước ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t thường sẽ nhớ lại đủ những chuyện trong quá khứ.

Hắn nhớ rằng, đây đúng là không phải lần đầu tiên hắn đối mặt với cái chết.

Bảy năm trước, hắn vì quá ham chơi nên một hai muốn vào hồ bắt cá, kết quả rơi xuống nước c.h.ế.t đuối, còn liên lụy năm hài tử khác cũng c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng theo mình.

Khi đó linh hồn hắn đã sắp rời khỏi cơ thể, năm hài tử kia lại hợp sức với nhau, đưa hắn lên mặt nước lần nữa.

“Hắn không thể c.h.ế.t được, nếu hắn chết, cha nương chúng ta chắc chắn cũng không sống nổi. Hắn là chủ nhân, chúng ta là nô lệ, chủ nhân đã c.h.ế.t sẽ không còn ai để tâm tới mạng sống của chúng ta nữa.”

“Ngươi phải đồng ý với chúng ta rằng không được trách phạt cha nương của chúng ta, rõ chưa? Nếu không chúng ta có c.h.ế.t cũng sẽ quấn lấy ngươi.”

Từng đoạn chuyện cũ hiện lên trong đầu, vào lúc Phùng Bằng nghĩ rằng bản thân đã không còn thời gian nữa, cơ thể hắn đột nhiên bị thứ gì đó bắt lấy, kéo ra khỏi mặt nước, vứt lên trên bờ.

Cú va chạm mạnh làm chỗ nước tràn vào người hắn trào ra không ít, có điều hồn phách Phùng Bằng đã rời khỏi cơ thể. Hắn có thể thấy mấy tiểu hài tử ở trong nước cùng với một con rắn lớn ngay bên cạnh.

“Thần linh?” Năm tiểu hài tử nhìn thấy rắn lớn, không cam lòng mà nói: “Sao ngươi lại muốn cứu kẻ lừa đảo này chứ!”

Rắn lớn chỉ quất đuôi, không đáp lời bọn họ mà biến mất vào bóng đêm.

Phùng Bằng thấy rắn lớn đã đi xa, vội vàng nói với năm hài tử vẫn còn ở trong nước: “Là do ta sai, trước đây lúc tỉnh dậy, ta đã quên mất toàn bộ chuyện đã xảy ra. Ta không cầu xin các ngươi tha thứ, ngày hôm qua ta đã trả lại khế ước bán thân cho người nhà các ngươi, về sau bọn họ sẽ được tự do.”

Một hài tử trong số đó cười lạnh nói: “Không phải vì ngươi sắp c.h.ế.t rồi nên mới vội vàng trả khế ước bán thân hay sao?”

“Không phải hiện giờ ta đã c.h.ế.t rồi sao?” Phùng Bằng cười khổ đáp: “Vốn dĩ cuộc sống mấy năm qua của ta đều là ăn trộm mà có. Ta nói lời này với các ngươi là hy vọng có thể bồi thường cho các ngươi một chút. Xin lỗi, chuyện năm đó là do ta sai, là ta có lỗi với các ngươi trước.”

Loading...