TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 192
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:31:16
Lượt xem: 0
Bà đã tìm mọi cách trong tối ngoài sáng, dù là ngự y trong cung hay cao tăng chùa Hộ Quốc cũng đã mời về thử, chỉ cần có chút hy vọng bà cũng đều hỏi thăm một lượt. Mắt thấy nhi tử càng ngày càng lùn đi khiến bà thường xuyên bị mất ngủ.
Bà vốn tưởng rằng sau này nhi tử trưởng thành rồi thì sẽ không lùn đi như trước nữa, có hiện giờ xem ra còn trầm trọng hơn nhiều.
“Nương.” Phùng Bằng không đành lòng nhìn thấy gương mặt lo lắng của mẫu thân, hắn nói thẳng: “Lần này ta về đây là vì đã gặp được một cao nhân.”
“Cao nhân?” Phùng phu nhân lập tức hỏi lại. Thật ra tới tận bây giờ, bà đã sớm tin rằng nhi tử bị thứ gì đó dơ bẩn quấn lấy, có điều ngay cả quốc sư lẫn cao tăng chùa Hộ Quốc cũng không phát hiện ra được, bà đành phải xem như không có chuyện gì.
“Đúng thế, đó là một vị quan chủ rất lợi hại. Nàng nói cho con rằng vì con đã hứa hẹn với thứ gì đó, rồi lại không hoàn thành, thế nên mới bị oán khí quấn thân, làm cơ thể ngày một lùn xuống. Nếu cứ để như vậy, tới ngày nào đó, khi con lùn đến một mức nhất định cũng là lúc con không thể sống tiếp được nữa.” Phùng Bằng nói: “Có điều con đã nghĩ kỹ lại rồi, con rất ít hứa hẹn với người khác, cho dù có hứa cũng đều thực hiện xong hết, chưa từng thất tín. Vị quan chủ kia còn nói, có thể việc nhớ tới thì không có nhưng chuyện đã quên thì chưa chắc. Thế nên con mới quay về, con muốn hỏi ngài có còn nhớ chuyện trước kia con từng hôn mê suốt bảy ngày không? Con muốn biết lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến con hôn mê suốt bảy ngày.”
Phùng Bằng nhắc lại chuyện cũ khiến sắc mặt Phùng phu nhân thay đổi, sau đó lập tức giận tím mặt, mắng to: “Hóa ra là cái lũ khốn kiếp đó kéo đám quỷ quái tới!”
Nghe mẫu thân nói thế, Phùng Bằng biết mình đã đoán đúng rồi.
“Nương đừng vội tức giận, chúng ta cần phải làm rõ xem chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Ngài nói cho con biết rốt cuộc trước đó đã xảy ra chuyện gì đi. Nếu chúng ta không giải quyết được thì lại tới tìm quan chủ, ít nhất cũng có thể biết được nguyên nhân.” Phùng Bằng nói.
Phùng phu nhân thấy nhi tử của mình đã trở nên chững chạc hơn nhiều, chóp mũi bỗng chốc đỏ bừng. Nhi tử của bà trước đây lúc nào cũng hiếu động và thích cười, vậy mà sau khi phải trải qua chuyện đó thì đã biến thành bộ dáng như bây giờ.
“Lúc đó con còn nhỏ lắm, chỉ mới mười bốn, mười lăm.” Phùng phu nhân nâng khăn tay chấm khóe mắt: “Lúc đó đại ca của con tới thôn trang kiểm tra sổ sách, con cũng làm ầm lên đòi đi theo, đại ca con không chịu nổi nên đành dẫn con đi cùng. Sau khi tới thôn trang, con được đám hài tử ở đó dẫn đi chơi, kết quả là đám đứa nhóc đó lại dẫn con vào hồ bơi. Từ nhỏ con chưa từng chạm vào nước, làm gì đã biết bơi. Đến khi đại ca con tìm được con thì con đã nổi trên mặt nước, xém chút nữa đã tắt thở. Khi chúng ta đưa con về nhà, phải mất bảy ngày con mới tỉnh lại được.”
Khi đó bà sợ tới mức gần như bay sạch hồn phách, ngày nào cũng đều cầu thần bái phật, hy vọng nhi tử có thể bình an không có chuyện gì. Giờ nhớ lại, bà vẫn còn hãi hùng khiếp vía.
Phùng Bằng nghe xong, đầu vẫn không nhớ được chút gì: “Bơi lội?”
Chuyện này đúng là không nằm trong ký ức của hắn. Vậy nghĩa là, ký ức đã mất mà quan chủ nhắc tới kia chính là chuyện này sao?
“Thôn trang đó là thôn trang nào vậy ạ?” Phùng Bằng hỏi.
“Là kinh giao Lê Trang.” Phùng phu nhân nói: “Con muốn tới đó sao?”
“Nếu thật sự là vì chuyện này thì con chắc chắn phải đi điều tra cho rõ.” Phùng Bằng an ủi mẫu thân: “Có điều ngài đừng quá lo lắng, trời sẽ không tuyệt đường người. Vị quan chủ kia là một cao nhân, nếu thật sự không được, con sẽ tới chỗ nàng lăn lộn khóc lóc, nhờ nàng giúp đỡ.”
“Cao nhân này ở đạo quan nào?” Phùng phu nhân hỏi: “Nếu như người đó có thể giúp con giải quyết chuyện này, ta chắc chắn phải tới quyên tiền nhang đèn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-192.html.]
Nàng cho rằng nhi tử đã tới Giang Nam lộng lẫy.
Ai ngờ Phùng Bằng lại nói: “Đạo quan đó tên là Thanh Tùng Quan, chỉ là một tiểu quan không danh tiếng. Còn chuyện quyên tiền nhang khói, mẫu thân cứ để nhi tử làm là được rồi.”
“Thanh Tùng Quan?” Phùng phu nhân thấy cái tên này nghe rất quen, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Vị quan chủ kia có phải họ Phó không?”
Phùng Bằng trợn mắt: “Ngài biết sao?”
Phùng phu nhân niệm thầm một câu “Vô Lượng Thiên Tôn” rồi nói: “Nếu thật sự là người đó thì chuyện này của con chắc chắn sẽ được giải quyết. Năm nay con vẫn cứ trốn trong phòng đọc sách mãi nên không biết, thành Trường An đã xảy ra rất nhiều chuyện.”
Sau đó, Phùng phu nhân kể lại chuyện ly kỳ về việc tiểu hầu gia của Vĩnh An Hầu phủ đổi hồn xảy ra nửa năm trước cho nhi tử nghe, còn nói: “Vị quan chủ kia họ Phó, nghe nói ngay cả hoàng thượng cũng phải kính nàng ba phần. Con gặp được nàng âu cũng là duyên phận.”
Phùng Bằng không ngờ rằng nữ nhân sống trong đạo quan rách nát ở nơi thâm sơn cùng cốc kia lại có lai lịch lớn tới vậy.
Hắn bắt đầu nghi ngờ theo bản năng, có điều nàng thật sự là người rất lợi hại, thế nên hắn không tin cũng phải tin thôi.
“Dù sao ngày mai cũng phải tới thôn trang một chuyến mới được.” Phùng Bằng nói.
“Ta sẽ sai quản gia chuẩn bị những thứ cần thiết.” Phùng phu nhân đáp.
Hai mẫu tử trò chuyện thêm một lúc, Phùng Bằng thấy mẫu thân đã mệt rồi thì chủ động cáo lui.
Hôm sau, ngay khi hắn định tới thôn trang tìm những người đã rủ hắn đi bơi lúc trước, ai ngờ quản gia lại nói cho hắn biết rằng: “Công tử không cần tới thôn trang đó đâu, tất cả hài tử đi bơi cùng ngài khi đó đều đã c.h.ế.t đuối hết rồi. Thi thể của bọn họ tới nay vẫn chưa tìm được, chỉ có mình ngài là được cứu lên thôi.”
Phùng Bằng nghe thế thì bỗng thấy sởn tóc gáy: “Bọn họ đã… không còn?”
“Phải, lúc đó thiếu gia sợ phu nhân thấy khó chịu cho nên không nói cho phu nhân biết. Phụ mẫu của đám hài tử đó cũng đều bị đưa tới thôn trang khác cách đó cả trăm dặm. Giờ mà ngài đi tới đó thì cũng không tìm được bọn họ đâu.” Quản gia nói tiếp.
Phùng Bằng đứng cạnh chuồng ngựa, cả người không rét mà run. “Những người đó đều bị đưa tới thôn trang nào rồi?” Hắn hỏi.
“Chuyện này lão nô cần phải đi điều tra lại chút, hay là tới lúc đó thì gọi bọn họ tới gặp ngài sau?” Quản gia hỏi.
“Không.” Phùng Bằng lắc đầu, xoay người lên ngựa: “Ta sẽ tự tới gặp họ.”