TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 191

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:31:14
Lượt xem: 0

Chung Ly thấy việc mình nhìn lén ký ức sâu trong lòng bị nàng phát hiện ra thì cũng không hề hốt hoảng, chỉ nói: “Không có sự đồng ý của chủ mà đã tự tiện uống trộm rượu hình như cũng không phải chuyện đúng đắn gì.”

“Cái này đâu có liên quan, rượu này bao nhiêu tiền? Ngươi cứ việc cộng vào là được.” Phó Yểu bây giờ đã là lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi, nước sôi càng nóng nàng lại càng thích.

Nàng khẽ cử động cổ tay, thoát khỏi sự khống chế của Chung Ly, sau đó lướt từ ống tay áo của hắn lên trên, đồng thời cũng dựa sát vào người Chung Ly, đến khi gương mặt cả hai gần như dán sát với nhau, nàng mới chịu dừng lại, đôi môi thổi nhẹ vào mặt y, nói với giọng điệu dụ dỗ: “Nếu ngươi muốn biết thì có thể trực tiếp hỏi ta mà, ta chắc chắn biết nhiều hơn những gì ngươi thấy được đấy.”

Chung Ly cũng không hề né tránh: “Hỏi ngươi thì ngươi sẽ trả lời à?” “Tất nhiên là không rồi.”

“Vậy thì hỏi làm gì.” Chung Ly đứng lên: “Lúc đi nhớ dọn dẹp chỗ này cho sạch sẽ.” Y nói xong thì xoay người bỏ đi.

Phó Yểu thấy y sắp rời khỏi hầm rượu thì đổi tư thế, khuỷu tay chống xuống đất, một tay đỡ lấy đầu, nói đầy ẩn ý: “Chung Ly, có vẻ như ngươi đã bắt đầu tò mò về ta rồi, đây cũng không phải là chuyện tốt gì đâu.”

Nghe nàng nói, Chung Ly vẫn không hề dừng bước, có điều trong lòng y cũng hiểu rõ.

Lúc nãy tuy rằng y mới chỉ nhìn được chút ký ức của Phó Yểu, thế nhưng nữ hài tử kia lại có gương mặt giống Phó Cửu của Phó gia như đúc.

Y phải thừa nhận rằng y đã bị nàng khơi gợi sự tò mò.

Trong lúc Phó Yểu thoải mái chiếm lấy ngọc quan của Chung Ly, ở bên ngoài, Tam Nương đi bán vải cũng không gặp chút khó khăn gì.

Chỉ cần thời gian giao hẹn vừa tới, nàng ta lập tức mang ba trăm cân quả vải và một ngàn cái giỏ tre đi qua cánh cửa.

Đôi phu thê béo và gầy còn muốn đi theo giúp đỡ, kết quả vừa mở cửa ra đã không thấy bóng người đâu nữa.

“Đi nhanh tới vậy cơ à?” Hai người vẫn là người ngoài cuộc, căn bản không hề biết đến sự đặc biệt của cánh cửa này. Giang chưởng quầy lại chưa tiếp xúc nhiều với hai người bọn họ, thế nên tạm thời cũng không định nói cho họ biết.

Tới Trường An, chủ nhân của Quảng Tụ Lâu đã sớm tự mình ra chờ ngoài cửa tiểu viện mà Tam Nương thuê. Ngay khi thấy người và vải xuất hiện, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, hai bên giao hàng xong, hắn vội vàng sai người mang hàng về tửu lầu.

Tối nay có một bữa tiệc lớn, quả vải sẽ là món chính trên bàn ăn tối nay, hắn không thể để xảy ra dù chỉ là một chút sau sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-191.html.]

Cùng lúc đó, Phùng Bằng cũng đã tới Trường An.

Hắn mệt mỏi quay về phủ, quản gia vừa thấy hắn đã lập tức vui mừng, theo hắn vào nhà: “Sao đột nhiên ngài lại trở về vậy? Lão gia và phu nhân đã đi dự tiệc rồi, hiện đang không có trong phủ.”

Phùng Bằng vội vàng đi vào trong, hỏi: “Tiệc gì?”

“Sinh nhật Ninh Vương, chiêu đãi quả vải ở Quảng Tụ Lâu, tất cả quý tộc trong kinh đều được mời. Tối nay lão gia và phu nhân có lẽ không về sớm được đâu.” Vì chức quan càng cao, xã giao sẽ càng nhiều.

“Ừ, vậy bọn họ về nhớ tới báo cho ta một tiếng, ta vào phòng rửa mặt chút đã.” Phùng Bằng nói.

Hắn biết một khi mình trở về, quản gia chắc chắn sẽ sai người đi thông báo với phụ mẫu.

Đợi Phùng Bằng rửa mặt sạch sẽ, ăn mấy món lót dạ, bên ngoài đã có người hầu chạy vào, nói rằng phu nhân trở về.

Chỉ có phu nhân mà không có lão gia, Phùng Bằng biết rằng phụ thân mình đã bị giữ lại đó rồi.

“Giờ ta phải đi gặp nương đã, quả lê ta mang về cũng mang theo đi.” Hắn về nhà tất nhiên sẽ không về tay không. Ngoài phụ mẫu ra, hắn còn mang quà về cho các huynh đệ tỷ muội khác.

Thấy hắn bước vào chính điện, Phùng phu nhân lập tức vui mừng ra mặt. Bà nhịn không được mà đứng dậy quan sát nhi tử, nói: “Con đã gầy hơn trước không ít rồi, có phải không quen ăn đồ ăn bên ngoài không?”

“Không đâu ạ, đồ ăn bên ngoài rất ngon, cũng giúp con thêm rất nhiều kiến thức.” Phùng Bằng cười đáp.

Mẫu tử hai người nói chút chuyện nhà, Phùng phu nhân hỏi rõ từng chuyện hắn gặp phải khi ở một mình bên ngoài, thậm chí đến ấn tượng của Lục An tiên sinh về hắn ra sao bà cũng hỏi.

Phùng Bằng thành thật trả lời hết, lát sau mới nhìn về phía mẫu thân, hỏi: “Nương hỏi ta rất nhiều chuyện, vậy sao lại không hỏi lý do ta đột nhiên lùn đi?”

Biểu cảm trên mặt Phùng phu nhân thoáng chốc đã trở nên cứng đờ.

Nha hoàn bên cạnh nhìn mặt đoán ý, lập tức ra hiệu cho mấy người hầu khác mau chóng im lặng lui ra ngoài, chỉ để lại mẫu tử hai người ở trong.

Phùng Bằng nắm lấy tay mẫu thân, nói: “Ta nhớ rõ lúc ngài may áo mới cho ta từng đo đạc số liệu, khi đó ta còn cao hơn ngài một chút. Nhưng khi nãy lúc ngài đứng dậy, ta nhận ra ngài và ta bằng nhau, không phải là ngài đã cao lên nữa đấy chứ?”

Tay Phùng phu nhân nắm chặt lấy hắn, muốn an ủi nhưng lại không biết phải nói gì mới đúng.

Loading...