TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 185
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:28:13
Lượt xem: 0
Chuyện xảy ra ở Tu Thủy huyện, Tam Nương hoàn toàn không hề hay biết, hiện giờ nàng đang bận thương lượng cách để kiếm tiền với Giang chưởng quầy.
Nàng ta muốn sống lại, không muốn tiếp tục lãng phí tình cảm của biểu ca nữa.
“Có vẻ như thứ duy nhất chúng ta dựa được vào lúc này chỉ có tài nấu nướng của Hưng Thái.” Giang chưởng quầy cũng thấy rất hứng thú với việc kiếm tiền. Nàng vẫn luôn cho rằng, tiền tài mới là thứ đem lại cho con người ta có cảm giác an toàn nhất.
“Đúng vậy, đặc sản ở Thủy huyện này không nhiều.” Tam Nương nói: “Hơn nữa giá cả cũng không quá cao. Tài nấu nướng của Hưng Thái đã được cải thiện và nâng lên nhiều rồi, món vịt sốt tương ngọt cũng có thể trở thành món ăn đặc trưng, có điều Thủy huyện này chỉ được bấy nhiêu người như vậy, người có thể vì đồ ăn ngon mà đặc biệt lui tới đạo quan rất hạn chế. Dù đồ ăn có ngon cỡ mà bán không được thì cũng không phải cách hay.”
“Ta biết.” Giang chương quầy cũng nghĩ tới việc này: “Nhưng chúng ta lại có một ưu thế rất lớn.”
“Là gì?”
“Ngươi quên rồi sao? Chính là quan chủ đấy. Ngươi nói xem, nếu chúng ta mở một tửu lầu dành riêng cho khách phương xa thì sao?” Giang chưởng quầy nói: “Ví dụ như chúng ta mở một cửa hàng ở Nam Kinh, khách hàng vào gọi món nhưng đồ ăn ở cửa hàng lại được mang đến từ nhà bếp của đạo quan, như vậy không phải là đã có khách rồi sao?”
Tam Nương lập tức hiểu ý của nàng. Chuyện này cũng không khác với việc mở một tửu lầu xuyên suốt hai vùng là bao, mà không, thậm chí là ba tới bốn vùng. Nói vậy thì bọn họ đúng là không thiếu khách hàng.
“Nói như vậy thì chúng ta cũng có thể mang hải sản từ biển Đông tới Trường An đúng không?” Tam Nương suy một ra ba.
Đám quan lại quý tộc ở Trường An chỉ có thể ăn hải sản vào mùa đông, vì khi đó sẽ có băng tuyết, hải sản đông cứng được vận chuyển tới kinh thành, có điều khi đó hải sản cũng đã không còn tươi mới nữa. Nếu bọn họ có thể bán hải sản vào các mùa khác…
Tam Nương dường như đã thấy được vô số vàng bạc đua nhau bay tới chỗ bọn họ.
“Không chỉ hải sản ở biển Đông thôi đâu.” Giang chưởng quầy nói tiếp: “Vải ở Lĩnh Nam sắp chín rồi, thứ này mà mang tới Trường An bán là có thể thu về cả ngàn lượng vàng. Ngoài ra chúng ta còn có thể xuống phía nam, tới Trân Châu mua đường mía, sau đó đưa sang phía bắc, rồi lại mang nhân sâm, vật liệu bằng gỗ về phía nam. Một chuyến này đi đi về về là tiết kiệm được không ít thời gian, còn có thể kiếm tiền lời ít nhất là gấp ba lần giá trị hàng hóa.”
Tam Nương biết nếu Giang chưởng quầy có thể nói rõ ràng như vậy chứng tỏ trước đó nàng đã từng nghĩ tới điều này. Hiện tại nàng thương lượng với nàng ta cũng chỉ vì một mục đích mà thôi.
“Ta biết rồi.” Tam Nương đứng lên: “Ta sẽ đi thuyết phục quan chủ.”
Thật ra nàng thấy mình cũng không cần phải thuyết phục gì cả, vì đằng sau ý tưởng này chính là một núi vàng, quan chủ sao có thể từ chối món lợi to như vậy được.
Quả nhiên, sau khi Tam Nương nói kế hoạch cho Phó Yểu nghe thì Phó Yểu chỉ hỏi điều quan trọng nhất: “Tiền lời chia thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-185.html.]
“Ngài chín, chúng ta một.” Đây là việc mà Tam Nương đã thương lượng trước với Giang chưởng quầy. Nếu nói ra, không có quan chủ thì suy nghĩ của bọn họ chỉ là viển vông, bọn họ lấy một phần đã là nhiều rồi.
Phó Yểu vỗ tay lên trán Tam Nương: “Nói chuyện với người thông minh quả nhiên thoải mái thật đấy. Ngài mai ngươi gọi Hà thợ mộc tới đây, bảo ông ta xây một cánh cửa nhỏ bên trái đạo quan. Chuyện còn lại tta giao cho các ngươi.”
Tam Nương biết nàng đã đồng ý rồi.
“Được! Ngài không cần lo về tiền vốn ban đầu, Giang chưởng quầy nói sẽ tự chi. Lúc đó ngài chỉ cần đợi để đếm tiền là được.”
“Ừ, có điều ta phải nhắc nhở ngươi này.” Phó Yểu tủm tỉm cười, nói với Tam Nương: “Con người không nên tham lam quá, hiểu chưa?”
“Hiểu rồi.” Tam Nương lập tức bảo đảm: “Chúng ta sẽ không làm ầm ĩ.”
Nàng ta đã nghe hết cuộc đối thoại của quan chủ với Chung Ly công tử ở Hồ Bà hôm đó. Nói chung là, bọn họ cần phải khiêm tốn chút.
“Hiểu là được.” Phó Yểu hài lòng nói: “Cuối cùng thì ta cũng không cần phải nuôi đám người rảnh rỗi các ngươi nữa rồi. Tới lúc đó, có khi ta còn có thể mang thỏi vàng thỏi bạc ra chọi vô đầu Chung Ly luôn ấy chứ. Ây da, đúng là đáng mong chờ mà.”
Tam Nương, phu thê Giang chưởng quầy và Triệu Hưng Thái chụm đầu vào với nhau, bắt đầu bàn luận chi tiết về kế sách ôm biển vàng biển bạc về nhà.
Sau khi tất cả mọi người đều nắm hết các bước, Hà thợ mộc cũng đã mang dụng cụ tới đạo quan xây cửa hông.
Hà thợ mộc cực kỳ để tâm tới những việc của đạo quan. Dù là xây cửa cũng dùng loại gỗ tốt nhất, khắc hoa văn hay mài giũa cũng đều tự tay làm từng chút một.
Sau khi làm xong, Giang chưởng quầy ngỏ ý muốn trả tiền nhưng ông ta không chịu nhận, cuối cùng chỉ cầm ít đồ ăn vặt do Triệu Hưng Thái làm mang về cho nhi tử mình.
Lúc ông ta chuẩn bị rời đi, tâm trạng Phó Yểu có lẽ cũng không tệ, tiện tay gắp một chiếc bùa bình an cho ông ta. Còn ông ta muốn đưa nó cho ai thì nàng không quan tâm.
Có cửa rồi, Triệu Hưng Thái vừa đẩy cửa ra đã thấy cảnh tượng quen thuộc của núi Nhạn Quy.
“Ngươi nghĩ rằng cánh cửa này cứ mở ra là có thể tới nơi khác ngay được đấy hả? Mơ tưởng cái gì đó.” Phó Yểu nói: “Cánh cửa này mỗi ngày chỉ có tác dụng đúng một khắc tại thời điểm ngày đêm giao nhau, những lúc khác thì nó không khác gì cánh cửa bình thường cả.”