TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 184

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:27:15
Lượt xem: 0

Hai tên hải tặc nhác thấy phía đầu hành lang có bóng người cầm kiếm xuất hiện thì biết đã hết cơ hội, cửa chính đã bị chặn đứng, thế là bọn chúng đành quay vào phòng, định trốn thoát qua đường cửa sổ.

“Bọn chúng nhảy xuống lầu rồi, các ngươi mau đuổi theo!” Liễu Phú Vân bình tĩnh ra lệnh: “Tìm huyện ý, nói hắn mau chóng cho người bao vây bến thuyền, tiểu nhị xin hãy nhanh chóng mời đại phu tới, chưởng quầy, ở đây có thuốc chữa thương không?”

“Tiểu nhân lập tức đi ngay!” Tiểu nhị vội vàng chạy mất hút, chưởng quầy cũng nhanh chân làm việc.

Thẩm Tích thấy cả người mình dần trở nên lạnh lẽo, hai mắt mệt mỏi vô cùng, nàng ta cố gắng chống tay nâng người lên, nói: “Ta lại gây phiền phức cho người rồi, quả nhiên ngươi bảo ta nên rời đi là đúng.”

“Ngươi đừng có nói chuyện.” Liễu Phú Vân nhíu mày, không dám chạm vào người nàng ta.

“Nếu giờ ta còn không nói, thì có lẽ sau này sẽ chẳng còn cơ hội để nói nữa.” Thẩm Tích vẫn rất kiên trì: “Đám hải tặc đó đang lập kể hoạch để ám sát ngươi, ta lại không ngờ bản thân ngu ngốc tới vậy, bị bọn chúng lợi dụng. Có điều ta vẫn nhớ vị trí của doanh trại bọn chúng, là một hòn đảo nhỏ hướng Tây Nam. Quanh đảo có rất nhiều bẫy rập, đám người đó còn thay phiên canh gác, nếu muốn diệt trừ bọn chúng thì ngươi phải cẩn thận chút.”

“Ngươi đừng nói nữa.” Liễu Phú Vân nói: “Đợi đại phu tới là không sao nữa rồi.”

Thẩm Tích lại không nghe được hắn nói gì, nàng ta cảm thấy có lẽ đây sẽ lần cuối cùng mình được nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy, nàng ngẩng đầu, sắc mặt vốn đỏ hồng dần trở nên tái nhợt: “Ta muốn hỏi ngươi, kể cả khi ta dùng tính mạng này để trả giá thì ngươi cũng không thích ta sao? Dù chỉ là một chút thôi?”

Liễu Phú Vân cũng nhìn thẳng vào mắt nàng ta, nói rành mạch mà không hề do dự: “Không.”

“Tại sao vậy?” Thẩm Tích thật sự không cam lòng: “Người kia dù gì cũng đã qua đời rồi, chẳng lẽ ngươi định nhớ nhung nàng ta cả đời sao?”

“Ta không biết.” Liễu Phú Vân nói: “Ta bảo ngươi đi, nhưng ngươi lại thà mất mạng vì ta cũng không chịu đi. Ngược lại cũng thế, chuyện ngươi không làm được thì sao lại yêu cầu người khác làm được chứ.”

Thẩm Tích nhắm hờ hai mắt: “Ta biết rồi.”

Liễu Phú Vân thấy nàng không lên tiếng nữa, thuốc cũng đã tới, hắn nhanh chóng cầm thuốc, bôi lên miệng vết thương qua một lớp y phục.

“Ngươi có thể dùng tiết kiệm một chút đi được không, cái này quý lắm đấy.” Bên cạnh bỗng vang lên giọng nói của Phó Yểu.

Liễu Phú Vân ngẩng đầu lên, thấy Phó quan chủ đã xuất hiện ngay cạnh mình từ lúc nào không hay.

“Quan chủ!” Liễu Phú Vân vừa thấy nàng xuất hiện đã biết Thẩm Tích lần này an toàn rồi.

Phó Yểu nhìn Thẩm Tích, nói: “Mấy hôm trước tiểu cô nương này đã giúp ta một chuyện, hôm nay cũng xem như là trả lại ân tình cho nàng. Có điều ngươi đúng là kẻ vô tình, tiểu cô nương người ta bỏ mạng vì ngươi mà cũng chẳng làm ngươi thương tiếc được chút nào.”

Liễu Phú Vân nói: “Chuyện này ta cũng đâu muốn.” “Ồ?” Phó Yểu lộ ra vẻ mặt hết sức hứng thú.

“Những chuyện nàng làm đều không phải là chuyện ta muốn.” Liễu Phú Vân nói: “Người chấp nhận bỏ mạng vì ta rất nhiều, cũng chẳng thiếu một người là nàng. Nàng làm vậy chỉ càng khiến ta thấy áp lực hơn thổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-184.html.]

“Câu này của ngươi lạ đời thật đấy, này là lần đầu ta nghe được có tên nam nhân lại không thích nữ nhân nhào vào lòng mình.” Phó Yểu nói.

Trên đời này có không ít nam nhân thích được mỹ nhân vây quanh, bọn họ không chỉ muốn một người mà còn muốn một đôi. Cuối cùng một đôi cũng không đủ để khiến bọn họ thỏa mãn, thế là thành ra có tam thê tứ thiếp.

Bọn họ lấy cái danh đa tình ta để che đi sự tham lam của mình, miệng thì nói yêu tất cả nhưng thật ra là chẳng hề yêu ai cả.

“Vì chuyện nợ người khác việc gì đó cũng chẳng phải là chuyện làm người ta vui vẻ gì.” Liễu Phú Vân nói.

“Ngươi có thể trả mà.” Phó Yểu nhún vai: “Nàng vì ngươi mà bỏ mạng, vậy thì ngươi cứ trả mạng lại cho nàng là được. Nói không chừng ngươi còn có thể đuổi kịp Tam Nương ở dưới đó, hai người nắm tay cùng đi đầu thai.”

“Quan chủ cứ nói đùa.” Liễu Phú Vân đáp: “Nếu Phú Vân thật sự làm vậy, một khi gặp được Tam Nương thì Tam Nương chắc chắn sẽ mắng ta. Phú Vân ta chẳng phải kẻ si tình, sẽ không vì để được ở cạnh Tam Nương mà quên đi trách nhiệm mình gánh vác.”

Hắn không chỉ là Liễu Phú Vân, hắn còn là nhi tử của Liễu gia, là thần tử của triều đình, là quan phụ mẫu của bá tánh.

Hắn có nghĩa vụ và trách nhiệm của riêng mình.

Phó Yểu cười nói: “Trước thì có Lưu Vũ Tích “nói là vô tình mà lại có tình”, mà giờ thấy ngươi như này, ta cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa thật sự của nó. Tiếc rằng người trên thế gian này đa số đều là “nhìn như đa tình thật ra lại vô tình”.”

Phó Yểu nói xong rồi rời đi.

Nhờ thuốc mà Phó Yểu mang tới, lúc đại phu tới nơi thì Thẩm Tích cũng đã tỉnh lại. Liễu Phú Vân sai người chuẩn bị chỗ ở cho nàng ta, tự mình đứng ra lãnh đạo việc tiêu diệt đám hải tặc kia.

Việc hải tặc khó tiêu diệt có hai lý do chính, một là quan binh trong huyện đa số đều chưa từng thấy m.á.u bao giờ, thứ hai là hải tặc vốn rất xảo quyệt, Liễu Phú Vân đành phải đổi sang cách khác, bắt đầu dùng hải tặc như là một phương pháp để luyện binh.

Thẩm Tích khỏi hẳn thì đã là chuyện của nửa tháng sau.

Vết thương vừa mới khỏi, nàng ta đã chủ động tới chào tạm biệt Liễu Phú Vân.

Hôm đó lúc được hắn bôi thuốc cho, Thẩm Tích nàng đã lấy lại ý thức, những gì Liễu Phú Vân nói với Phó Yểu nàng ta đều nghe được.

Nàng ta thấy rất áy náy.

Có lẽ chỉ khi nàng rời đi thật xa thì mới xem như giúp đỡ cho hắn.

Chuyến đi lần này, nàng ta còn chưa ngắm nhìn hết tam sơn ngũ hồ, chỉ mỗi Bà Hồ này thôi cũng đã dạy cho nàng rất nhiều điều rồi.

“Đời này, Thẩm Tích sẽ không còn gặp lại lang quân nữa.” Thẩm Tích nhìn huyện nha một hồi, giơ cao roi ngựa, rời khỏi chốn này.

Nhân duyên của hai ta, cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở gặp gỡ.

Loading...