TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 183

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:27:13
Lượt xem: 0

Muốn đi báo lại chuyện này thì phải rời khỏi thủy trại. Thế nên ngay hôm sau, Thẩm Tích nhanh chóng chào tạm biệt, có điều đại đương gia lại viện lý do chưa chuẩn bị lễ vật xong để tiếp tục giữ nàng ta ở lại.

Thẩm Tích không thể nào chờ được nữa, nếu phải thấy cảnh Liễu Phú Vân đầu lìa khỏi cổ thì nàng ta chắc chắn sẽ phát điên lên mất.

Cùng đường, nàng ta đành nói: “Tối qua ta nghĩ tới nghĩ lui, đắn đo cả đêm vẫn thấy đại đương gia có thể nhận lời chiêu an kia. Nếu ngươi lo rằng vừa lộ mặt đã bị bắt lại thì ta đây có thể trở thành thuyết khách trung gian. Thật không dám giấu, thực ra ta có quen biết với vị Liễu đại nhân kia. Có ta ở đây, đảm bảo sẽ không để hắn ra tay với ngươi.”

“Các ngươi quen nhau?” Đại đương gia tỏ vẻ không tin: “Đám quan lại đó không có ai là người tốt cả, sao Thẩm cô nương lại qua lại với bọn chúng chứ?”

“Ta… chúng ta từng đồng hành một đoạn đường.” Thẩm Tích nói: “Tóm lại, đại đương gia có đồng ý cho ta thử một lần không? Nếu không được thì các ngươi cũng không phải chịu thiệt hại gì cả.”

Đại đương gia im lặng một lúc, cuối cùng mới lên tiếng: “Thử một lần cũng không phải không được, có điều… ta muốn cho hai người đi theo cô nương. Nói chung là chúng ta không thể răm rắp nghe theo cô nương hết được, tới lúc đó lỡ mà cô nương bắt tay với đám quan phủ, chúng ta chẳng khác nào ba ba trong rọ. Thẩm cô nương đừng trách ta buông lời khó nghe, những người như chúng ta nghĩ gì nói đó thôi.”

“Ta hiểu, ta sẽ dẫn theo người đi cùng.” Thẩm Tích nghĩ tới việc đến gặp Liễu Phú Vân, báo cho hắn biết việc này để kịp tránh tai họa, rồi nếu may mắn giúp hắn chiêu an đám hải tặc này thành công thì còn tuyệt hơn nhiều.

“Được rồi.” Đại đương gia thở phào: “Ta sẽ cho người chuẩn bị thuyền ngay.” Chỉ khoảng hai khắc sau, Thẩm Tích đã ngồi thuyền rời đi.

Vừa tới Tu Thủy huyện, nàng ta không trực tiếp xông vào quan nha, cũng vì hai tên hải tặc kia rất sợ gặp quan, bước chân vào quan phủ chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp.

Thẩm Tích không còn cách nào khác, đành phải thuê tạm một phòng trong tửu lầu rồi nhờ tiểu nhị tới quan nha báo tin.

Nàng ta cũng biết nếu chỉ ghi một tin nhắn đơn giản thì Liễu Phú Vân chắc chắn sẽ không tới, thế nên nàng đành mượn danh nghĩa của vị quan chủ Thanh Tùng Quan kia để mời hắn.

Liễu Phú Vân nhận được tin, dù trong lòng vẫn thấy hơi nghi ngờ nhưng nghĩ tới việc Phó quan chủ từ trước tới nay chẳng bao giờ làm theo lẽ thường thì hắn vẫn quyết định tới gặp đã rồi tính sau.

Nhưng đến khi hắn tới tửu lầu, vừa mở cửa ra đã thấy Thẩm Tích ngồi cạnh bàn.

Hắn nhíu mày, định xoay người rời đi, Thẩm Tích đã vội vàng chạy tới, điên cuồng nháy mắt ra hiệu: “Liễu đại nhân, đã lâu không gặp ngươi, lần này ta tới đây là để giới thiệu cho ngươi hai người bạn. Không phải lúc trước ngươi có nói là muốn chiêu an đám nghĩa phỉ* kia à? Giờ có cơ hội rồi đấy!”

*Nghĩa phỉ: trộm cướp với mục đích tốt/ cướp của người giàu chia cho người nghèo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-183.html.]

Có điều nàng ta còn chưa kịp nói xong, hai tên sau lưng kia đã đột ngột nhào tới chỗ Liễu Phú Vân.

“Tên cẩu quản, đi c.h.ế.t đi!” Hai bóng người đột ngột lao lên, một đao một kiếm ép Liễu Phú Vân vào góc tường.

Liễu Phú Vân không thích phô trương, thế nên ra ngoài cũng không dẫn theo người hầu, khi này nhanh chóng rơi vào nguy hiểm.

Hắn vốn chỉ là một thư sinh tay trói gà còn không chặt, sao có thể ngăn được đao kiếm của hai tên hải tặc g.i.ế.c người như ngóe. Chỉ một lát sau, cánh tay của hắn đã xuất hiện một vết chém.

Thẩm Tích cũng bất ngờ trước cảnh tượng đột ngột xảy ra này, có điều nàng ta cũng lập tức hiểu rõ mọi chuyện… nàng đã bị lợi dụng.

Tên đại đương gia kia không hề tin những lời nàng ta nói, chỉ lấy đó làm cớ để sai người đi theo, cũng là vì muốn thực hiện kế hoạch ám sát này.

Nàng ta lập tức rút kiếm, chặn lại thế tấn công của hai tên hải tặc.

Nàng không hề cố ý, bản thân nàng ta chỉ muốn làm việc tốt mà thôi, vậy mà cuối cùng lại mang tới nguy hiểm.

“Liễu đại nhân, nhanh đi đi!” Nàng ta đã không còn tư cách nào mà đối mặt với hắn nữa.

Thế nhưng rốt cuộc hai đấu một vẫn có lợi thế hơn, vài nhát đao nhát kiếm vẫn c.h.é.m trúng Liễu Phú Vân. Thẩm Tích biết nếu cứ kéo dài như này thì nàng ta rồi cũng sớm kiệt sức, khi đó thì không thể bảo vệ hắn thêm nữa.

Nàng liếc mắt về phía cảnh cửa còn đang mở, dứt khoát cắn răng, tay trái hất mạnh một tên hải tặc, nhân cơ hội mà đẩy Liễu Phú Vân ra khỏi phòng. Để ngăn không cho hai người phía sau đuổi theo, nàng còn đưa chân ra đá cửa phòng, đóng lại.

Trên người Liễu Phú Vân đã bị cắt mấy chỗ, người trong tửu lầu cũng nghe được tiếng động nên đuổi tới, Liễu Phú Vân lập tức ra lệnh: “Mau vào trong cứu người!”

Đúng lúc này, cửa phòng cũng bị hai tên hải tặc kia đá văng, Liễu Phú Vân thấy ánh sáng lóe lên từ thanh kiếm, đang định né đi thì tầm mắt đã bị bóng người bao phủ, có người nào đó đang giúp hắn chặn kiếm.

Một tiếng “phập” vang lên, âm thanh nhỏ tới mức gần như không nghe được, có điều Liễu Phú Vân vẫn nghe thấy.

Thẩm Tích nắm chặt lấy thanh kiếm đ.â.m giữa bụng mình, đầu óc tràn ngập suy nghĩ nhất định không thể thả bọn hải tặc này đi, chỉ cần như vậy thì bọn chúng sẽ không thể làm người mà nàng ta muốn bảo vệ bị thương được.

“Giết người rồi!” Tiểu nhị trong tửu lầu sợ hãi mà hét lớn.

Loading...