TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 179

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:24:46
Lượt xem: 0

Lần này Thẩm Tích rời đi rất nhanh.

Phó Yểu nhìn theo bóng dáng nàng ta, mỉm cười, tiếp tục ăn đồ ăn ngon trước mặt.

Ăn xong, Liễu Phú Vân vẫn còn việc phải làm nên xin phép về trước, Phó Yểu thì quay lại thị trấn trước đó.

Gần thị trấn này có một con sông, chảy qua ngay bên cạnh cửa sau của khách điếm. Phó Yểu đi dạo một vòng quanh thị trấn, cuối cùng tới bến tàu cạnh dòng sông.

Tu Thủy huyện xây lên dựa vào Hồ Bà, dòng sông này là một nhánh của nó. Những huyện trấn quay xung quanh Hồ Bà này đa số đều di chuyển bằng đường thủy.

Thế nên tuy thị trấn này tuy nhỏ nhưng vẫn có bến tàu.

Phó Yểu tới nơi thì thấy Thẩm Tích cũng ở đó, đang định thuê thuyền đi tới Hồ Bà.

“Thuyền này của ngươi có thể cho vài người lên nữa không?” Phó Yểu đứng trên bờ hỏi Thẩm Tích.

Thẩm Tích nhận ra Phó Yểu, nói: “Trên thuyền chỉ có mình ta, nếu các ngươi muốn lên thuyền thì lát nữa có thể bảo người lái thuyền chở đi. Có điều ta muốn đi ngắm Hồ Bà trước đã.”

“Cảm ơn.” Phó Yểu nhảy lên thuyền.

Nàng vừa bước lên thuyền thì hai người theo sau tất nhiên cũng lên theo.

Người chèo thuyền đã được trả tiền, thế nên cũng không có ý định dò hỏi các vị khách muốn làm gì, lập tức thả dây neo, chống lên cọc gỗ mà đẩy thuyền ra xa.

Chiếc thuyền này có thiết kế giống một chiếc thuyền đánh cá, ở giữa là túp lều khá rộng, trên có tấm ván gỗ, ngoài ra còn có chăn mền và ít đồ ăn.

Phó Yểu ngồi cạnh túp lều, đối diện với Thẩm Tích đang ngắm cảnh hai bên sông, còn người lái thuyền thì ở một chỗ khác để chèo.

Thuyền rời khỏi thị trấn, xung quanh cũng dần trở nên hoang vắng. Thẩm Tích nhìn cảnh vật phía xa, bắt đầu lau nước mắt.

Phó Yểu biết nàng ta đang đau lòng chuyện gì.

Dù sao thì nàng ta cũng chỉ là một cô nương mới mười lăm, mười sáu tuổi, vẫn còn rất thơ ngây.

Thầm khóc một hồi, Thẩm Tích dường như đã lấy lại dáng vẻ bình tĩnh thường lệ. Nàng ta nhìn về phía Phó Yểu, giọng nói vẫn hơi nghẹn: “Quan chủ, có phải ta khiến người khác thấy phiền phức lắm không?”

“Cũng không tới mức đó.” Phó Yểu nói: “Thiếu nữ nào mà không từng có mùa xuân, nếu tình cảm là thứ có thể khống chế được thì trên đời đã không có nhiều si nam oán nữ như vậy rồi.”

“Cha ta từng nói, muốn có được thứ gì thì phải tự mình tranh thủ nhân cơ hội. Ta đã rất cố gắng rồi, nếu hắn không muốn thì về sau ta chỉ cần không thích hắn nữa là được.” Thẩm Tích nói: “Thật ra cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt, bỏ mất một người thì còn có người tiếp theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-179.html.]

Lời này của nàng ta tuy đang nói với người khác, nhưng lại tựa như nói với chính mình.

“Ngươi quen biết vị Liễu đại nhân kia thế nào?” Tam Nương vốn định im lặng, cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

“Hắn từng cứu ta.” Thẩm Tích chỉ về hướng Hồ Bà: “Lần này ta ra ngoài là muốn nhìn ngắm tứ hồ ngũ hải, mở rộng chút kiến thức. Có lẽ vì là lần đầu tiên nên quá tin ngươi, xém chút thì bị bán đi, may mà có hắn cứu ta.”

“Cha ta từng nói, trên giang hồ sẽ có người tốt người xấu, nhưng nhiều nhất vẫn là người không tốt không xấu. Nếu may mắn gặp được người tốt thì phải biết quý trọng, đây chính là duyên phận giữa hai ta.”

“Chuyện sau đó thì các ngươi đã biết, phần duyên phận này không phải ai cũng muốn. Ta không muốn thành người mà hắn ghét, vậy nên quyết định ngắm Hồ Bà một lần rồi sẽ rời đi.”

Tuy nàng ta nói rất nhiều nhưng giọng điệu cực kỳ hào phóng, có điều đôi mắt lại không thể gạt người khác được.

Nàng ta vẫn đau lòng.

Tam Nương đột nhiên thấy xấu hổ.

Biểu ca trước giờ đều hết lòng hết dạ đối xử tốt với nàng ta, là chính nàng luôn lãng phí sự chờ đợi của hắn.

Con thuyền chợt chìm vào im lặng.

Phó Yểu không để ý tới việc riêng của hai nữ nhân, dựa vào vách lều nghỉ ngơi. Gió lướt qua mặt hồ, thổi tới, mang theo hơi nước khiến người ta thấy dễ chịu trong mùa hè oi bức này.

Khoảng một canh giờ sau, chiếc thuyền nhỏ cuối cùng cũng đi vào phạm vi của Hồ Bà.

Mùa hè là lúc mực nước dâng cao, những cảnh vật trồi lên ở giữa hồ đều bị nước bao phủ, khắp nơi chỗ nào cũng chỉ thấy mặt nước mênh mang, nhìn mãi không có điểm cuối. Đến khi thuyền đi tới khoảng giữa hồ, nước bên dưới càng nhìn càng tối đen, khiến người trên thuyền phải sởn tóc gáy, thầm sợ hãi.

“Không thể đi sâu hơn nữa đâu.” Người chèo thuyền nói: “Đằng trước là lãnh địa của thủy thần, nhiều thuyền đã bị lật ở đó rồi, nguy hiểm lắm.”

Thẩm Tích không có ý kiến gì, Hồ Bà thật sự rất rộng và sâu, ngoại trừ nước vẫn là nước, cũng không có phong cảnh gì đặc biệt xinh đẹp cả.

“Vậy dừng ở đây đi.” Nàng ta nói. Hồ đã ngắm xong, nàng cũng chẳng còn tiếc nuối gì với nơi này nữa, về sau hẳn là sẽ không tới nữa.

“Được rồi.” Người chèo thuyền giơ cao mái chèo, chuẩn bị để thuyền lướt dọc trên mặt hồ một chút.

Có điều không biết tại sao mà chiếc thuyền lại bắt đầu tự chuyển động.

Ban đầu người chèo thuyền còn chưa nhận ra, rốt cuộc thì xung quanh cũng toàn là nước, không có thứ gì để xác định được cả, thuyền có đang chuyển động hay không cũng chẳng có gì khác lạ lắm.

Loading...