TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 177

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:23:49
Lượt xem: 0

Phùng Bằng chỉ cho rằng người đó nói giỡn, cũng không buồn để ý, đập mạnh chén trà lên bàn, tiếp tục kể chuyện cũ cho tối hôm nay.

“Chuyện này xảy ra vào tháng trước. Ta từ Quốc Tử Giám chuyển tới Thủy huyện này, trên đường vô tình mắc phải một cơn mưa. Mọi người cũng biết là một cơn mưa dầm xuất hiện phải tương đương với lượng mưa cả tháng, con đường sẽ khó đi hơn nhiều. Ta đành nhanh chân tìm một khách điếm sạch sẽ chút để trú lại, đợi mưa hết rồi đi tiếp.”

“Ai ngờ ngay buổi tối đầu tiên, đã có người gõ cửa phòng ta vào lúc nửa đêm, người đó nói mình là khách trọ lại phòng ngay bên dưới phòng của ta, nói rằng ta làm ồn quá, ồn tới mức hắn không thể nào ngủ được.”

“Mọi người cũng biết ta vốn rất nhẹ vía, lúc nào cũng gặp đủ mọi chuyện kỳ quái. Hắn vừa nói vậy là ta đã biết ngay là trong phòng có thứ gì đó không sạch sẽ. Tối hôm đó, ta không ngủ, ngày hôm sau thì nói muốn đổi phòng, nhưng khách điếm này giờ đã đầy khách, trong trấn cũng không có khách điếm nào nữa, ta đành phải nhờ tiểu nhị tìm giúp một xa phu, miễn cưỡng ở lại thêm một đêm.”

“Tối hôm sau, ta không dám ngủ, căn phòng trong khách điếm chỉ lớn cỡ đó, chẳng nghe thấy dù chỉ là chút tiếng vang. Nhưng tới nửa đêm, lại có người tới gõ cửa phòng ta, vẫn là người ngày hôm qua, trong tay hắn còn cầm một thanh kiếm, uy h.i.ế.p rằng nếu ta còn làm ồn vào buổi tối nữa thì sẽ băm ta ra.”

“Ta sợ hãi cả nửa ngày, bị người khác mắng như vậy thì cũng thấy thật oan uổng, hôm sau ta mau chóng dọn dẹp hành lý định rời đi, bảo tiểu nhị hãy nói thật cho ta biết có phải căn phòng của ta có thứ không sạch sẽ nào không.”

“Tiểu nhị bảo ta không được nói linh tinh, khách điếm của hắn trước giờ chưa từng xảy ra chuyện, cũng chẳng có thứ gì kỳ lạ xuất hiện. Ta thấy hắn không chịu nói thật, lập tức nói với hắn rằng vị khách ở căn phòng bên dưới cứ nửa đêm là lại tới gõ cửa phòng ta, nói là ta làm ồn, phiền tới hắn, không tin thì ngươi cứ đi hỏi người đó xem có thật hay không.”

“Lúc này ánh mắt của tiểu nhị nhìn về phía ta hết sức kỳ lạ, nói rằng dưới phòng của ta không có căn phòng nào cả, đó chỉ là kho hàng để chứa cỏ khô mà thôi. Hắn sợ ta không tin, vậy nên dẫn ta đi xem, trong đó thật sự chỉ là một nhà kho chuyên chứa cỏ khô.”

Phùng Bằng kể tới đây thì cười khổ: “Ta cứ mãi nghi ngờ rằng trong phòng mình có thứ gì đó, không ngờ thứ đó đã xuất hiện trước mặt ta từ lúc nào không hay.”

Câu chuyện này có cái kết ngoài dự đoán của rất nhiều người, còn có không ít người bàn luận: “Có khi là dưới khách điếm đó cũng chôn một thi thể, nói không chừng là hắc điếm thì sao?”

“Chuyện này cũng không phải là không có khả năng xảy ra.” Phùng Bằng đáp: “Có điều sau đó chủ quán sợ là thật sự có chuyện đã xảy ra, sai người đào sàn nhà kho lên, nhưng bên dưới lại chẳng có gì cả. Sau đó bọn họ còn cố ý để ta ở lại một đêm, tất cả mọi người đều ở trong phòng với ta. Tới nửa đêm, âm thanh gõ cửa lại vang lên. Có điều lúc này ra mở cửa thì bên ngoài lại chẳng có ai cả.

“Vậy có lẽ vì trong phòng có nhiều người, dương khí thịnh nên con quỷ đó không dám xuất hiện.”

“Có lẽ là vậy.” Sau khi hắn rời khỏi khách điếm cũng không biết khách nhân sau đó vào ở có gặp chuyện giống hắn hay không, nhưng việc này đã không còn liên quan gì tới hắn nữa.

Giờ hắn đã không còn sợ mấy thứ này.

Phùng Bằng nhìn đám yêu ma quỷ quái vây quanh hai bên trái phải, khóe mắt có giọt nước chảy xuống.

Hắn tin rằng chỉ cần mình thấy nhiều, sau này rồi cũng sẽ quen thôi. “Khách điếm đó ở đâu?” Phó Yểu lên tiếng hỏi.

Phùng Bằng nghĩ nghĩ một lát, nói: “Ở Y Tuyền Trấn thuộc Tu Thủy huyện, vừa hay là địa phận của Liễu huynh.”

Nơi Liễu Phú Vân được điều đi là Tu Thủy huyện, giữ chức huyện lệnh. Phó Yểu gật đầu: “Phòng số mấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-177.html.]

“Quên rồi, chỉ nhớ là căn phòng ở cuối hành lang.” Phùng Bằng đáp.

“Hóa ra là phòng cuối. Nghe nói ở lại mấy căn phòng đó thường sẽ gặp mấy thứ như vậy.” Có người ở bên cạnh bổ sung.

“Vậy sao?” Này là lần đầu tiên Phùng Bằng nghe người khác nói thế.

Sau khi kể chuyện xong, Phùng Bằng ngồi tại chỗ một lát rồi mới hít sâu, giả vờ như không nhìn thấy mấy thứ kia, chào tạm biệt rồi quay về thư viện.

Về tới nơi, hắn vốn định mở cửa sổ ra để hít thở không khí nhưng khi vừa mở ra, hắn lại phát hiện có gì đó khác lạ.

Trước kia mỗi lần mở cửa sổ, hắn không cần nhón chân vẫn đẩy ra được, có điều hôm nay hắn muốn đẩy ra ngoài lại phải hơi nhón chân lên.

Hắn thử lại hai ba lần nhưng kết quả vẫn vậy, lúc nhìn xuống vạt áo dài thì không biết nó đã chạm gót từ lúc nào, Phùng Bằng lập tức nhớ tới lời của vị khách trong quán trà.

Hắn suy nghĩ một lát, cởi giày đi tới góc tường, dùng d.a.o găm gạch ngang một đường để đánh dấu chiều cao.

Người trong quán trà đều không vội rời đi, Phó Yểu nghe kể chuyện xong, thấy còn chưa muộn lắm thì đứng dậy, tới nhà Phương Nhị. Tam Nương và Triệu Hưng Thái thấy thế cũng đi theo.

Bước vào cửa nhà Phương Nhị, khi ra ngoài, trước mắt đã là một thị trấn nhỏ xa lạ.

Khác với Phương gia thôn náo nhiệt, thị trấn nhỏ này không có nhiều người lắm, giờ còn đang đóng cửa ngừng buôn bán, chỉ sót lại vài ánh nến nhỏ rải rác khắp nơi.

“Khách điếm Cát Tường.” Triệu Hưng Thái đọc tên được treo bên hông khách điếm: “Phùng công tử nói rằng thị trấn chỉ có một khách điếm, hẳn là cái này rồi.”

Phó Yểu hất cằm: “Gõ cửa.” “Được.”

Một lát sau, tiểu nhị vẫn còn đang ngái ngủ ra mở cửa. Hắn thấy bên ngoài có khách nữ thì lập tức chỉnh lại y phục, hỏi: “Khách quan tới ở trọ sao?”

“Đã là giờ Tý rồi, tất nhiên là tới ở trọ.” Tam Nương đáp: “Chúng ta muốn trọ lại căn phòng trong cùng trên lầu.”

“Được.” Tiểu nhị nhìn Triệu Hưng Thái: “Các vị ở chung một phòng sao?” Bọn họ trai đơn gái chiếc, có vẻ không ổn lắm…

Phó Yểu hình như đã nhận ra vẻ nghi ngại trên mặt tiểu nhị, ném lại một câu: “Hắn là nữ giả nam trang.” Rồi dẫn mọi người lên lầu.

Loading...