TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 176

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:22:51
Lượt xem: 0

Cho dù trong tương lai, vị đại nhân kia bị xử lý vì tội danh khác, vậy thì cũng không phải là vì những tỳ nữ hay tiểu thiếp kia. Cái c.h.ế.t của các nàng vẫn uổng phí mà thôi.

Phùng Bằng thở dài, không tham gia thảo luận với những người xung quanh. Hắn nhìn đám “người” đương ở ngoài quán trà, thấy bọn họ đã tụ lại chỗ này không biết từ lúc nào, đang chăm chú nhìn hắn.

Mồ hôi lạnh chảy khắp người, có điều lúc này hắn vẫn cắn răng đứng dậy, đi về phía thư viện.

Ra khỏi quán trà, hắn cảm nhận được đám “người” kia vẫn còn đi theo mình thì vội vàng bước nhanh hơn, chạy như bay về phía thư viện.

Mãi đến khi đứng trước cửa thư viện, nhìn thấy gương mặt đáng sợ của vị hộ vệ canh giữ ngoài cửa, hắn xúc động tới mức gần như muốn nhào tới ôm lấy đối phương.

“Mông cháy hay sao thế?” Hộ vệ nhìn xuống chân hắn, lúc nãy hắn chạy tới đây gần như chỉ để lại một bóng mờ.

Mùa hè vốn nóng bức, toàn thân còn túa một lớp mồ hôi lạnh, hiện giờ Phùng Bằng đã không còn hưng phấn như trước nữa, chỉ để lại một câu “có việc gấp” rồi chạy về phòng ngủ.

Bên chỗ quán trà, Triệu Hưng Thái hỏi Tam Nương: “Ngươi biết đó là ai không?”

Tam Nương gật đầu, nhưng cũng không nói ra tên của vị đại nhân kia.

Chuyện như vậy xảy ra trong phủ của quan lớn không được tính là lạ. Có rất nhiều kẻ hoàn toàn không xem tính mạng của người khác ra gì, dù có thì cũng chỉ là dùng để làm đề tài của câu chuyện mà thôi.

Thật ra Tam Nương rất hiểu cảm xúc của Phùng Bằng, ít nhất thì ở một mức độ nào đó, Phùng Bằng vẫn là người lương thiện, không giống trái tim của một số người khác đã ngâm trong m.á.u tươi, tỏa ra mùi hôi thối khó ngửi mà còn không tự biết.

Phó Yểu ở đối diện ngửi mùi trong không khí, nói: “Oán khí trên người hắn càng lúc càng dày, nếu cứ để thế này thì có đọc thêm sách cũng không giải quyết được gì cả. Triều đình tuyển quan hình như cũng không cần Chu nho*.”

*Chu nho: Người lùn

“Chu nho?” Tam Nương và Triệu Hưng Thái đều nhìn về phía nàng. Bọn họ thấy vóc người của Phùng Bằng không cao, nhưng vóc dáng vẫn được tính là người bình thường. Chẳng lẽ càng lớn sẽ lại càng lùn đi sao?

“Chưa gặp Chu nho bao giờ hả? Vậy thì một thời gian nữa chắc là các ngươi sẽ được thấy.” Phó Yểu nhìn móng tay mang màu đỏ hoa phượng của mình. Vào mùa hè, nhuộm móng tay bằng màu hoa phượng là đẹp nhất, có điều thời gian ủ khá lâu, phải đợi tới ngày mai thì màu mới bám vào được.

“Nghe kể chuyện xong rồi thì chúng ta cũng về thôi.” Phó Yểu đứng dậy, thấy Lục An tiên sinh đang nói chuyện với Chung Ly ở đằng xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-176.html.]

“Vậy thì xin nhờ Chung Ly công tử.” Lục An tiên sinh nói. “Đừng khách sáo, bản thân ta cũng rất hứng thú.” Chung Ly đáp.

Hai người bọn họ thấy Phó Yểu đi tới, Lục An tiên sinh nói thêm mấy câu nữa rồi nhanh chóng quay về thư viện. Chung Ly nhìn Phó Yểu, nói: “Trên người Phùng Bằng có…”

“Suyt!” Phó Yểu vươn tay che miệng y: “Có một số chuyện rất giống lúc ăn bắp, phải lột từng tầng ra mới thú vị. Ngươi đừng nói trước cho ta biết, để ta từ từ tìm hiểu, xem như là tăng thêm chút niềm vui cho cuộc sống tẻ nhạt này đi.”

Chung Ly cảm nhận được lòng bàn tay lạnh lẽo trên môi mình thì lùi về sau một bước ngắn, nói: “Ta chỉ là muốn nói cho ngươi biết, người tên Phùng Bằng này từng gặp được thần linh.”

Phó Yểu vươn móng tay: “Thần linh?”

Nàng biết thần linh trong miệng Chung Ly cũng không phải là thần, chỉ là linh vật được ngưng tụ bởi linh khí trong thiên địa. Ví dụ như trong một chiếc giếng cổ sẽ có giếng thần, hoặc là Sơn thần trên núi. Đối với những linh vật không hại người, nó thậm chí còn ra tay bảo vệ một mảnh đất, cho nên mới được gọi là thần linh.

Nếu Phùng Bằng từng gặp được thì…

“Bảo sao.” Phó Yểu nói: “Hắn vốn có mệnh cách phải chết, thế mà còn sống lâu tới vậy, nếu như đã được một thần linh nào đó yêu quý thì chuyện này coi như có thể hiểu được rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sao ngươi lại nhận ra?”

Thần linh rất ít khi tiếp xúc với con người, đa số còn rất ghét con người. Bản thân nàng cũng chỉ cảm nhận được sự tồn tại của thần linh chứ chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy.

“Trước kia từng giao tiếp với nhau.” Chung Ly chỉ nói tới đây: “Ta về trước.”

“Ngày mai cũng phải qua để nghe kể chuyện đấy.” Phó Yểu nói: “Tiện thể kể một chút về đám thần linh đó cho ta nghe, tốt nhất là kể hết nhược điểm của bọn họ ra, có gì sau này ta dễ lấy chút đồ trên người bọn họ hơn.”

Chung Ly: “…”

Có lẽ vì Phùng Bằng đã trải qua lần đầu tiên, thế nên tới ngày thứ hai, hắn cũng trở nên to gan lớn mật hơn chút, có điều vẫn phải uống rượu để làm tê liệt dây thần kinh sợ hãi.

Khi hắn bắt đầu kể chuyện, Phó Yểu vẫn đúng giờ xuất hiện, Chung Ly thì không, có điều nhóm yêu ma quỷ quái lại tỏ vẻ rất hứng thú, thường xuyên tới nghe kể chuyện, khiến cho toàn bộ quán trà đều mát mẻ vô cùng.

Sau vài đêm, Phùng Bằng bắt đầu thử kể chuyện mà không uống rượu. Hiện giờ khi hắn kể chuyện xưa, trong ngoài quán trà đều ngồi đầy người, tất cả đều tới để nghe kể chuyện.

Câu chuyện còn chưa bắt đầu, trong đám người có một người hơi quen thân với Phùng Bằng đã lên tiếng hỏi: “Phùng tiểu ca, sao ta lại thấy hình như ngươi lùn đi một chút?”

Loading...