TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 174

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:22:01
Lượt xem: 0

Hiện giờ Liễu Phú Vân coi như đã chấp nhận sự thật rằng Tam Nương đã chết, mặc dù khi nhắc lại chuyện xưa sẽ khiến người ta không vui, nhưng đây cũng không thể coi là bí mật gì lớn.

“Đúng thế.” Hắn suy nghĩ một lát, nói: “Chuyện của ngươi, ta sẽ không tham dự vào. Có điều trên thế gian này, nếu như có việc mà quan chủ không thể giải quyết thì không ai có thể giải quyết được.” Hắn chỉ để lại lời này, quyết định như thế nào là tùy vào Phùng Bằng: “Lần này ta chỉ tới để thắp nén nhang. Vừa hay ta vừa mới tới chỗ của tiên sinh, cũng đã nói chuyện của ngươi cho tiên sinh biết, ngươi muốn đi hay ở là tùy ngươi.”

Hắn nói xong lại bảo Phương Nhị chuẩn bị thêm chút trà nước, tính tiền rồi mới rời khỏi quán trà.

Lần này hắn dựa vào công vụ để thuận đường đi qua đây, không thể nán lại lâu được.

Phùng Bằng thở dài: “Cảm ơn, ta sẽ nghĩ kỹ.”

Hai người cứ thế tách ra, Thẩm Tích nhỏ giọng hỏi Phùng Bằng: “Biểu muội của Liễu đại nhân là ai vậy?”

Đây cũng không phải chuyện bí mật gì, Phùng Bằng liền đáp: “Là người trong lòng của Liễu huynh, có điều người đó đã không còn trên thế gian này nữa.”

“À…” Thẩm Tích hơi đau lòng, nàng ta ôm quyền nói với Phùng Bằng: “Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết, ta đi trước đây.”

“Đợi chút.” Phùng Bằng cản nàng ta lại: “Cô nương, thật ra cô nương không cần phải làm như vậy. Có lẽ việc cô nương cứ đi theo Liễu huynh sẽ chỉ khiến hắn bối rối thêm thôi.”

Thẩm Tích ngơ ngác: “Vậy sao?”

Phùng Bằng gật đầu chắc chắn: “Phải. Cô nương thử nghĩ đi, nếu có một tên đăng đồ tử* cứ quấn lấy cô nương thì cô nương có thấy bực mình không?”

*đăng đồ tử: kẻ quấy rối/ sàm sỡ

Thẩm Tích suy nghĩ một lát, bả vai lập tức xìu xuống: “Chắc chắn là ra đã khiến hắn thấy bối rối rồi.”

Phùng Bằng nhún vai, chuyện này là tất nhiên.

Hai người ngồi trong quán trà tới tận trời tối, Thẩm Tích quyết định ở lại một đêm, ngày mai sẽ rời đi.

Thế thì khoảng cách giữa nàng ta với người đó sẽ xa hơn, không bị hắn bắt gặp thì sẽ không bị hắn ghét bỏ.

Phùng Bằng thì nghĩ tới việc quay về thư viện, nhưng dù có dùng cách nào đi nữa thì hai chân hắn vẫn chẳng thể nhúc nhích.

Ánh mặt trời cuối cùng đã biến mất nơi chân trời, xung quanh dường như thay đổi thành một thế giới khác… nơi hắn nhìn thấy đều là ma quỷ, có kẻ đứng người ngồi, không khác nào người còn sống, thậm chí còn có con quỷ bày sạp hai bên đường.

Phùng Bằng nuốt nước miếng, nói với Thẩm Tích ngồi bên cạnh: “Cô nương có thể dẫn ta trở về không.”

Thẩm Tích thấy sắc mặt hắn tái nhợt, hai hàm răng còn va lập cập vào nhau, nghĩ rằng cơ thể hắn không thoải mái, nhanh chóng dùng một tay kéo hắn đứng dậy: “Muốn ta dẫn ngươi tới gặp đại phu không?”

Phùng Bằng cố đứng vững, lúng túng nói: “Hay là cô nương cứ thả ta xuống trước?”

Đời này của hắn có hai mối hận lớn, một là có thể thấy những thứ mà người khác không thấy được, hai là dáng người không được cao lớn.

Ngay cả một nữ nhân cũng kéo hắn lên được: “Cô nương là đại lực sĩ sao?”

Thẩm Tích vội buông tay, quên mất phải che giấu điểm này của mình: “Xin lỗi, tại ngươi nhẹ quá.”

“…” Phùng Bằng cảm thấy, không bằng hắn nên tự mình trở về thư viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-174.html.]

Có điều Thẩm Tích vẫn rất trọng nghĩa, đi cùng hắn về thư viện rồi mới chào tạm biệt.

Sáng mai, khi mặt trời còn chưa xuất hiện thì nàng ta sẽ rời đi, thế nên bây giờ nói lời tạm biệt cũng tốt.

“Cô nương nhớ phải cẩn thận.” Phùng Bằng cảm thấy cả hai sẽ không gặp lại nhau nữa, thế nên cũng không keo kiệt vài lời hay ý đẹp: “Hành tẩu giang hồ phải chú ý an toàn.”

“Ta biết rồi.” Thẩm Tích xua tay, rời đi.

Phùng Bằng cũng xoay người nghĩ về chuyện của mình.

Lời hôm nay của Liễu Phú Vân mang cho hắn không ít cảm xúc. Hắn cứ trốn tránh như vậy cũng sẽ có lúc không còn nơi nào để trốn nữa.

Nhưng có vài việc, thật sự muốn hành động không hề dễ như lời nói. Hắn có nỗi sợ bẩm sinh với những thứ này, không biết sao vừa thấy mấy thứ đó, sâu trong nội tâm của hắn lập tức dâng lên một cảm giác sợ hãi khó có thể miêu tả được.

Hắn vẫn nhớ lúc còn nhỏ mình không hề như vậy, sao lại đột nhiên thấy được ma quỷ chứ.

Hắn thở dài, đi về phía phòng của Lục An tiên sinh, thế nhưng còn chưa đi tới đã thấy tiên sinh đang nói chuyện với vài học sinh khác.

Hắn không định nghe lén, lập tức dừng chân, chờ bọn họ nói xong mới qua đó.

“Phùng Bằng bái kiến tiên sinh.” Đây là lần đầu tiên hắn được thấy Lục An tiên sinh.

“Ừ, ngươi tới tạm biệt sao?” Lục An tiên sinh hỏi.

Phùng Bằng cười khổ: “Thật ra học sinh vẫn đang do dự.”

“Muốn rời đi nhưng lại cũng cho rằng trốn tránh mãi không phải cách hay, phải không?”

“Đúng thế.” Phùng Bằng thừa nhận: “Kính xin tiên sinh chỉ cho học sinh một con đường sáng.”

“Ta nói thì ngươi sẽ nghe sao?” Lục An tiên sinh hỏi ngược lại.

“Cái này…” Phùng Bằng không dám chắc chắn: “Học sinh muốn được tham khảo.”

“Nếu đã vậy thì, đúng giờ Tý tối nay, ngươi đi tới quán trà của nhà Phương Nhị, kể hết những chuyện ngươi đã phải trải qua đi.” Lục An tiên sinh nói: “Mỗi ngày kể một câu chuyện. Kể xong có lẽ ngươi sẽ không còn thấy sợ nữa.”

Phùng Bằng: “…”

Phùng Bằng muốn nói rằng “tiên sinh đang đùa với ta sao?” nhưng Lục An tiên sinh lại cầm sách vở đi mất. Hắn đành phải trở lại phòng mình, dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Nhưng khi dọn được một nửa, hắn lại thấy bản thân thật hèn nhát.

Tại sao chứ? Sao một người sống như hắn cuối cùng lại bị một đám người c.h.ế.t dọa sợ? Còn phải trốn tránh khắp nơi, cực kỳ hèn nhát.

“Các ngươi có rượu không?” Hắn hỏi bạn cùng phòng.

“Viện trưởng không cho.” Bạn cùng phòng thành thật đáp lại.

Cuối cùng Phùng Bằng đưa bạc cho bạn cùng phòng để đi mua chút rượu giúp hắn, hắn cũng không mang về thư viện uống, mà chỉ ngồi ngoài cổng lớn, trước đôi mắt trợn tròn của hai hộ vệ ngoài cửa, cứ uống liên tục.

Uống hết một vò rượu gạo, hắn cảm thấy lý trí của mình vẫn minh mẫn, nhưng lá gan đã to hơn nhiều.

“Ai thèm sợ chứ.” Hắn mắng một câu, lảo đảo bước về phía quán trà của nhà Phương Nhị.

Loading...