TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 173

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:21:59
Lượt xem: 0

Tuy là từ lâu Tam Nương đã chuẩn bị tâm lý sắn cho việc biểu ca sẽ cưới người khác, có điều khi tận mắt chứng kiến thì vẫn không ngăn được vẻ buồn bã từ trong sâu thẳm trái tim.

“Ta qua chỗ Triệu Hưng Thái xem thử điểm tâm để cúng bái đã làm xong chưa.” Tam Nương nói xong, lập tức bỏ chạy.

Phó Yểu chỉ cười, hai tay vung vẩy, đi xuống chân núi.

Phương gia thôn bây giờ đã khác trước rất nhiều, nhờ có thư viện mà nơi đây dần xuất hiện quán trà và quán cơm, thậm chí là khách điếm. Người tới lui cũng nhiều hơn so với trước kia, dù hiện giờ mới là giữa chiều, trên đường vẫn khá đông người qua lại.

Cuối cùng Phó Yểu gặp được Phùng Bằng ở quán trà mà Phương Nhị gia vừa mở.

Khác với những người khác, âm khí quanh người Phùng Bằng nồng đậm tới mức vô cùng lạnh lẽo.

Phó Yểu ngồi xuống bàn của hắn, nói với Phương Nhị đang bận rộn: “Cho một bình trà.”

Phương Nhị thấy nàng, đây là lần đầu tiên quan chủ tới quán của bọn họ, thế nên hắn vội vã lấy lá trà tốt nhất, dùng đồ sứ xinh đẹp nhất của mình để ngâm, còn bưng thêm mấy món điểm tâm tới.

“Điểm tâm này do Hưng Thái làm, bán rất chạy.” Phương Nhị nói. “Ừ.” Phó Yểu gật đầu: “Ngươi cứ làm việc đi.”

“Vâng.” Phương Nhị lập tức đi tiếp các vị khách khác.

Phùng Bằng nhìn nữ tử dùng khăn gấm che đi đôi mắt mắt phía đối diện, thấy tay của nàng cầm điểm tâm lên một cách chính xác, từ tốn nhai nuốt thì không nhịn được mà liếc mắt nhìn thêm vài lần.

“Cô nương nhìn thấy được sao?” Hắn giơ tay lên trước mặt nàng, vẫy nhẹ rồi tò mò hỏi.

“Ta thấy được là lạ lắm hả?” Phó Yểu nghiêng đầu nhìn hắn. “Chẳng lẽ không lạ sao?” Phùng Bằng hỏi lại.

“Ta cứ tưởng rằng mệnh cách của ngươi thấp, từng gặp qua không ít quỷ quái, hẳn là sẽ không thấy kỳ lạ mới đúng, không ngờ vẫn thiếu hiểu biết như vậy.” Phó Yểu đáp.

Phùng Bằng kinh ngạc: “Ngươi biết?” Phó Yểu cười, không nói gì.

Nhất thời, Phùng Bằng không biết nàng có địa vị ra sao, vậy nên cũng không dám nói gì nữa. Hai người ngồi cùng một bàn, mỗi người uống trà của mình, không nói gì với nhau cả.

Khách hàng vội vã vào ra, mãi tận khi quán trà thay đổi mấy nhóm người, Liễu Phú Vân mới bước vào.

Rõ ràng là hắn thấy Phó Yểu đang ngồi ở đây nên mới bước vào. “Quan chủ.” Hắn mở miệng chào hỏi.

Phó Yểu gật đầu: “Muốn uống trà thì tự gọi đi.”

Phùng Bằng thấy thế liền hỏi: “Hai người quen nhau sao? Quan chủ, chẳng lẽ ngươi chính là vị quan chủ của đạo quan trên núi kia?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-173.html.]

Câu hỏi ở vế sau rõ ràng là hỏi Phó Yểu.

“Đúng thế.” Liễu Phú Vân lại là người đáp lời, hắn bảo Phương Nhị lấy cho mình một ấm trà. Sau khi uống hai chén, mới thấy trong người mát mẻ hơn một chút, lúc này mới mở miệng giới thiệu Phùng Bằng với Phó Yểu: “Tên hắn là Phùng Bằng, tiểu nhi tử của Lại bộ thượng thư.”

Hắn chỉ giới thiệu họ tên đơn giản, còn những thứ khác thì nếu Phùng Bằng không lên tiếng, hắn cũng sẽ không nhiều chuyện.

“Ừ.” Phó Yểu gật đầu, hỏi Liễu Phú Vân: “Lên núi thắp nhang xong rồi?” “Thắp rồi, còn thắp một một ngọn đèn trường thọ.”

“Ngươi vẫn chưa quên được biểu muội của mình ha.” Lúc Phó Yểu nói những lời này, vừa lúc Thẩm Tích thấy Liễu Phú Vân ở đây nên cũng bước vào.

“Biểu muội nào?” Nàng ta nghe thấy, khuôn mặt đầy vẻ tò mò.

Có điều không ai trả lời nàng ta, Phó Yểu nhìn nàng, nói: “Thẩm cô nương hẳn không đơn giản là người giang hồ thôi nhỉ?”

“Ngươi biết ta là ai sao?” Thẩm Tích hơi bất ngờ, nàng ta chắc chắn rằng mình không quen nữ tử trước mặt: “Ngươi quen ta à?”

“Y phục trên người cô nương không giống với người bình thường. Người trong giang hồ đa số đều mặc y phục sẫm màu vì nó chịu được bụi đất, dù có dính m.á.u cũng có thể giặt sơ rồi mặc tiếp. Còn cô nương đây lại mặc vân cẩm màu trắng sang quý nhất, chỉ có gia đình giàu có mới mua được mà thôi.” Phó Yểu đáp.

“Không ngờ ngươi lại hiểu về mấy chuyện giang hồ tới thế, chẳng lẽ các hạ cũng là người giang hồ sao?” Thẩm Tích bắt đầu thấy hứng thú.

Phụ thân nàng ta từng nói rằng khi hành tẩu giang hồ, có bốn loại người đi một mình là không dễ chọc nhất, đó là hòa thượng, ni cô, nữ nhân và tiểu hài tử, nữ tử mặc hắc y trước mắt này là một trong số đó.

“Giang hồ chẳng lẽ còn có ranh giới gì sao? Nơi nào mà không phải là giang hồ chứ.”

Thẩm Tích đáp: “Đúng là vậy. Không ngờ ở nơi thế này mà có thể gặp được người thú vị tới vậy, ta xin mượn trà thay rượu, kính các hạ một ly.”

Phó Yểu mỉm cười, chạm ly với nàng ta.

Thẩm Tích thấy hai mắt của nàng bị mù nhưng hành động lại rất tự nhiên, trong lòng càng thêm chắc chắn người trước mặt là một vị tiền bối chốn võ lâm.

“Được rồi, trà cũng đã uống xong, tới giờ về ngủ một giấc rồi.” Phó Yểu đứng dậy nói: “Các ngươi cứ từ từ trò chuyện đi.”

“Được.” Liễu Phú Vân đứng lên, nhìn theo bóng dáng nàng đi xa.

Phùng Bằng thấy bộ dáng cung kính của hắn, im lặng quan sát một hồi, đợi Phó Yểu đi xa rồi mới không nhịn được mà hỏi: “Ta nói này Liễu thám hoa, vị biểu muội kia của ngươi không phải gặp ra chuyện ở đây đấy chứ?” Hắn nói tới đây thì vỗ đùi một cái: “Không ngờ ta lại tới nơi này!”

Chuyện của Phó gia, hiện giờ mọi người đều đã biết rõ mười mươi.

Cũng vì thể chất của mình, hắn cố tình tìm hiểu qua, biết Phó Tam c.h.ế.t ở Giang Nam. Có điều hắn không thể ngờ rằng nơi đó lại là ở đây.

“Nói vậy, vị quan chủ kia chính là người trước đây đã giúp đỡ Phó Tam sao?” Chuyện bất ngờ của hôm nay đúng là nhiều thật đấy.

Loading...