TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 172
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:21:14
Lượt xem: 0
Ngay khi hắn đang đi thẳng xuống chân núi thì lại đúng trúng một người không thể ngờ tới.
“Liễu Phú Vân?” Phùng Bằng còn cho rằng bản thân mình hoa mắt, hắn nhớ rằng Liễu Phú Vân đã ra ngoài làm quan, nơi này hình như không thuộc sự quản lý của y.
“Phùng Bằng?” Liễu Phú Vân đang định lên núi cũng thấy Phùng Bằng, vẻ mặt cực kỳ ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra: “Ngươi tới đây thắp hương đấy à?”
“Thắp cái hương gì.” Phùng Bằng cũng không quá thân quen với Liễu Phú Vân, nhưng cả hai đều từng sống ở Trường An, cũng xem như đã từng quen biết nhau. Hiện giờ ở nơi tha hương gặp được người quen biết, Phùng Bằng tất nhiên muốn xem đối phương như người thân của mình: “Cái đạo quan kia chỉ sợ là một ổ ma quỷ, ngay cả quản sự cũng là nữ quỷ, lúc nãy xém chút đã hù c.h.ế.t ta rồi.”
“Quỷ? Trên đời này thật sự có quỷ à?” Một nữ tử xuất hiện sau lưng Liễu Phú Vân.
Giờ Phùng Bằng mới nhận ra rằng Liễu Phú Vân không đi một mình, sau lưng hắn còn có một nữ nhân. Nữ nhân này mặc y phục bó sát, giống như nữ nhi trên giang hồ, bên hông còn đeo kiếm.
“Cô nương là…” Nếu có người ngoài ở đây thì hắn cũng không tiện nói nhiều.
“Ta tên Thẩm Tích.” Nữ tử rất hoạt bát: “Trước đây trên đường ta vô tình được hắn cứu, nên để báo đáp, ta đã đi theo làm hộ vệ cho hắn.”
Phùng Bằng tức khắc hiểu ra. Dáng vẻ của Liễu Phú Vân không tệ, xuất thân lại khá ổn, còn là Thám Hoa ngoại phóng, tiền đồ không thể đo lường. Trong thoại bản đều viết thế này, bọn họ gặp được người vừa ý mình, lập tức lấy thân báo đáp, còn nếu gặp người không vừa ý, vậy thì lần sau sẽ báo. Cô nương này rõ ràng là có ý với Liễu Phú Vân.
Liễu Phú Vân nhíu mày nói: “Giờ ta đã tới được nơi mình muốn tới, cô nương hãy về đi.”
“Ngươi muốn đuổi ta đi tới vậy à?” Nữ tử có hơi phật ý: “Ta thân là nữ nhi giang hồ, luôn coi trọng nghĩa khí, Liễu đại nhân đừng khách sáo với ta làm gì. Hơn nữa, nếu ngươi có thể tới thắp hương thì ta cũng muốn thắp hương, tiện thể nhìn thử xem trong đó có thật sự có ma quỷ hay không.”
Liễu Phú Vân thấy nàng ta nói không có kẽ hở nào, cũng dứt khoát không thèm để ý tới nữa, chào hỏi Phùng Bằng: “Ta lên núi trước.”
“Không phải.” Phùng Bằng vội kéo hắn lại: “Chuyện ta vừa nói hoàn toàn là sự thật, ngươi đừng có không tin vậy chứ. Giờ ta đang chuẩn bị hồi kinh, hy vọng Lục An tiên sinh sẽ không giận ta. Phải rồi, Lục An tiên sinh không phải là tiên sinh của ngươi à, đợi chút nữa ngươi giúp ta nói chuyện với ông ấy đi. Ta thật sự rất sợ.”
Chuyện Phùng Bằng nhìn thấy ma Liễu Phú Vân cũng đã từng nghe nói, hắn vốn tưởng cậu ta tới đây để nhờ quan chủ giúp đỡ, hiện giờ xem ra không phải thế rồi.
“Phùng huynh, nếu chỉ vì sợ hãi mấy thứ này mà ngươi lựa chọn đi khắp nơi để tránh né thì sau này còn nơi nào phù hợp cho ngươi dung thân nữa?” Liễu Phú Vân nói: “Ngươi không trốn được ở Trường An, sống ở Thủy huyện cũng không được, nhưng dù là sau này ngươi thật sự tìm được một nơi sạch sẽ thì sao? Cả đời này ngươi cũng không dám đối mặt với nó, không dám bước ra ngoài à? Vậy thì cuộc sống này của ngươi chẳng phải chỉ có thể gói gọn trong một không gian nhỏ hẹp thôi hay sao?”
Đôi mắt Phùng Bằng co lại, trong lòng hắn tất nhiên không muốn như vậy.
“Phùng huynh hãy cứ suy nghĩ cho kỹ đi.” Liễu Phú Vân nói xong, chắp tay với hắn rồi bước lên núi.
Nữ tử đứng sau lưng hắn cũng vỗ vai Phùng Bằng một cái, nói: “Ngươi phải dũng cảm lên đi.” Sau đó nhảy nhót theo sau lưng Liễu Phú Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-172.html.]
Trong đạo quan, Tam Nương vốn đang sắp lại nhang đèn, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của một nữ nhân, nàng ta lập tức quay đầu lại nhìn, thấy bóng dáng biểu ca xuất hiện ở cửa lớn.
Nàng ta giật mình, vừa muốn tránh mà vừa không muốn đi, đến khi hai người bước vào thì nàng vẫn còn đứng cạnh bàn cúng của tượng Tam Thanh.
“Đạo quan này nhỏ thật.” Thẩm Tích quan sát một hồi mới buông câu đánh giá, cuối cùng thấy Liễu Phú Vân cung kính quỳ lên đệm hương bồ dập đầu, không biết nàng ta nghĩ gì mà cũng quỳ xuống bên cạnh, vừa dập đầu vừa nói: “Thần linh ở đây linh nghiệm lắm à? Đáng cho ngươi phải từ xa tới bái tế như vậy?”
Liễu Phú Vân không buồn để ý tới nàng ta, tiếp tục bái lạy.
Sau khi xong việc, hắn cầm ngân phiếu đã chuẩn bị sắn bỏ vào thùng công đức, mở miệng hỏi chuyện với người đứng ở bên cạnh, có vẻ như là người tiếp khách của đạo quan: “Xin hỏi nơi này có thể thắp đèn trường thọ không?”
Hắn muốn thắp một ngọn đèn cho Tam Nương.
Tam Nương gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có thể. Ngươi viết tên họ và ngày sinh của người đó ra, sau đó đè dưới chân đèn là được.”
“Cảm ơn.” Liễu Phú Vân đứng dậy đi qua một bên.
Thẩm Tích thấy hắn không để ý tới mình thì cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, dù sao nàng ta đã quen rồi.
“Ta cũng muốn thắp.” Nàng ta bước tới cạnh Tam Nương: “Ta có một ân nhân cứu mạng, ta muốn thắp một chiếc đèn cho hắn.”
“Không cần.” Liễu Phú Vân cuối cùng vẫn xoay người lại: “Thẩm cô nương, lần trước ta cứu cô nương một mạng, cô nương cũng đã bảo vệ ta suốt một đường, giữa chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa. Không phải thắp đèn làm gì, ta không cần.”
“Nhưng ân cứu mạng sao có thể tùy tiện làm bừa chút việc là xong được.” Thẩm Tích nói: “Ta đây tự nhận là vẫn còn thiếu ân tình của Liễu đại nhân, từ nay về sau nguyện ý đi theo ngươi. Đại nhân chẳng lẽ ghét bỏ ta vì ta là người trong giang hồ, sợ tay chân ta không sạch sẽ?”
“Ta không cần.” Liễu Phú Vân đen mặt, sau khi thắp đèn xong thì nhanh chóng rời khỏi đạo quan.
Thẩm Tích cũng không vội thắp đèn, đuổi theo hắn nói: “Không sao, ta không cần tiền công.”
Hai người một trước một sau ra ngoài, Tam Nương nhìn theo bóng dáng bọn họ, ngơ ngẩn cả người.
“Chậc chậc… liệt nữ sợ triền lang*, ngược lại thì cũng vậy thôi.” Phó Yểu bước tới từ phía sau, đặt tay lên vai Tam Nương: “Ngươi nói thử xem, nếu cứ để bọn họ tiếp tục như vậy thì biểu ca Liễu gia của ngươi có thể thay lòng đổi dạ không nhỉ? Rốt cuộc thì người sống và người c.h.ế.t không giống nhau, khả năng lâu ngày sinh tình vẫn có thể xảy ra.”
*Liệt nữ sợ triền lang (tục ngữ Trung Quốc): Cô gái kiên cường tới đâu cũng phải thua người đàn ông lì lợm la liếm, mặt dày