TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:19:00
Lượt xem: 0

Trong lòng Phó Thị Lang bỗng trào lên một niềm hy vọng, ông nhìn các ca ca đang ngơ ngác bên cạnh, tin rằng không phải chỉ có mình ông nghe được.

Cửu Nương vẫn chưa chết, chỉ cần mở nắp quan tài ra là có thể cứu được! Mấy người còn không mau mở ra đi!

Ông ở bên cạnh gào thét, nhưng ba người đứng trước quan tài lại chẳng hề nhúc nhích.

“Cửu Nương, ngươi hãy an tâm mà yên giấc ngàn thu đi.” “Người quỷ thù đồ, ngươi cần gì phải làm khó chúng ta chứ.” “Sau này chúng ta sẽ mời đại sư tới siêu độ cho ngươi.”

Bọn họ buông những lời lạnh lùng, tiếng động trong quan tài càng lúc càng lớn, người bên trong dường như đang giãy giụa lần cuối trước khi lìa đời.

“Phụ thân, cứu ta!!!” Tiếng khóc nức nở vang lên từ chiếc quan tài, sau đó thì hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

Trái tim Phó Thị Lang như bị đ.â.m thủng, đau tới mức lập tức bừng tỉnh từ giấc mơ.

Ông thở hổn hển nhìn phòng giam trước mặt, cơn đau trước n.g.ự.c vẫn chưa tiêu tan, khiến ông không nhịn được mà ôm chặt lấy lòng ngực.

Cửu Nương…

Lúc này ông cực kỳ muốn được gặp nữ nhi.

Ông vọt tới trước song sắt, gào lên gọi ngục tốt, nói rằng muốn gặp bệ hạ và các vị các lão, cho dù là ai cũng được, chỉ cần giúp ông được về nhà ông sẽ giao cả tính mạng cho người đó.

Tiếc rằng ngục tốt vẫn là ngục tốt, không thèm để ý tới ông. Ông ngồi sụp xuống đất, nhìn ngục giam tối đen, đột nhiên hỏi: “Phó quan chủ, ngài có nghe thấy ta không?”

“Phó quan chủ?”

Ông gọi liên tục ba lần cũng không thấy người đâu, bất lực ôm mặt, đau khổ nói: “Ta chỉ muốn được gặp nữ nhi của mình thôi mà.”

Ông nên nghĩ tới sớm hơn, phụ thân đã có tuổi, có thể chăm sóc Cửu Nương được bao lâu nữa chứ. Trên thế gian này chỉ có mình ông mới là chỗ dựa cho nữ nhi.

“Không phải ngươi nói ta không được nhúng tay vào chuyện nhà của các ngươi à?”

Phó Thị Lang nghe thấy giọng nói này thì xoay người nhìn lại, bắt gặp nữ nhân mặc y phục màu đen đang đứng dựa vào tường sau lưng của ông, tay cầm một quả lê đang gọt, vỏ lê dài gần nửa thước rũ xuống bên dưới.

“Xin lỗi, trước đây là do ta quá tự tin.” Phó Thị Lang nuốt nước mắt vào trong, trong lòng đã nghĩ kỹ mình muốn gì, lập tức nói ngay: “Ta muốn làm một giao dịch với quan chủ, xin hãy cho ta rời khỏi đây, muốn ta trả giá cái gì cũng được.”

“Ra ngoài? Chuyện này thì rất dễ.” Phó Yểu vẫn tiếp tục gọt vỏ: “Nhưng mà dù ra ngoài cũng chưa chắc ngươi đã còn sống. Thật không dám giấu, tuổi thọ của ngươi chỉ còn lại bốn năm thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-166.html.]

“Bốn năm…” Phó Thị Lang nhớ đến cảnh trong mơ, nữ nhi của ông khi đó mười lăm tuổi, ông đúng là đã qua đời. Chẳng lẽ…

“Không, ta phải sống sót rời khỏi đây, ta muốn sống thêm hai mươi năm, không, ba mươi năm nữa.” Tới lúc đó nữ nhi có thể tự mình chăm sóc cho mình, ông có c.h.ế.t cũng không lo lắng.

Lúc này Phó Yểu cũng đã gọt vỏ xong, nàng bước tới trước mặt ông, đưa quả lê đã gọt vỏ về phía trước, nói: “Ăn nó rồi thì nguyện vọng của ngươi sẽ được thực hiện. Có điều ta hơi tò mò, không phải ngươi lúc nào cũng ghét mấy chuyện quỷ thần như vậy à, cho rằng điều này đang phá đi luật lệ của thế gian này, sao hôm nay ngươi lại muốn làm giao dịch với ta?”

Phó Thị Lang nhận lấy quả lê, không ăn ngay mà đáp: “Vì ta có một nữ nhi vô cùng đáng yêu. Chỉ cần con bé có thể sống tốt, ta chấp nhận từ bỏ mọi nguyên tắc vì nó. Xin ngài hãy nói yêu cầu của mình, chỉ cần ta có thể cho thì ta đều sẽ cho hết; nếu không được thì ta cũng sẽ cố gắng tìm cách.”

Phó Yểu nhìn khí vận quanh người ông hỗn loạn những sương mù màu đen, biết rằng khi lớp sương mù này hoàn toàn bao phủ cũng là lúc sinh mạng ông đi tới điểm kết thúc.

“Ta sẽ giúp ngươi sống lâu.” Nàng nói: “Nhưng cả đời sau này của ngươi phải làm thật nhiều việc thiện, thay ta thu thập kim quang công đức.”

Phó Thị Lang ngạc nhiên: “Chỉ cần như vậy à?” Ông đã nghĩ tới việc có khi mang cả gia sản ra trao đổi cũng không đủ.

“Ngươi nghĩ kim quang công đức dễ kiếm lắm đấy à?” Phó Yểu không chút thương tiếc mà tạt gáo nước lạnh: “Có những người phải tốn cả đời cũng chẳng thể chạm tới một sợi nhỏ. Tóm lại, ngươi kiếm được rồi hắng nói.”

Phó Thị Lang do dự một lúc rồi cũng đồng ý, chỉ trong nháy mắt, nữ tử hắc y đã biến mất.

Ông nhìn quả lê trắng như tuyết trên tay mình, há miệng cắn một miếng. Thịt lê vừa vào đã lan tỏa mùi hương đặc trưng khắp khoang miệng, làm toàn thân ông tỉnh táo vô cùng.

Thoáng chốc mà ông đã ăn sạch quả lê, bên ngoài cũng vang tới tiếng bước chân. Một người mà ông không ngờ tới lại đang đứng trước mặt ông.

“Bệ hạ?” Ông vội vàng quỳ xuống.

Thánh nhân cải trang bước tới, tay cầm một cây quạt xếp, khẽ vung vẩy: “Nhốt giam ngươi suốt mấy ngày qua, ngươi có từng oán trách quả nhân không?”

“Tội thần không dám.” Phó Thị Lang lập tức đáp: “Có điều tội thần vẫn mong được c.h.ế.t một cách rõ ràng.”

“Nhốt ngươi mấy ngày mà tính tình của ngươi vẫn như vậy.” Thánh nhân cười một tiếng, nói thẳng: “Ngươi không có tội, nhốt ngươi lại là vì muốn ngươi giúp quả nhân làm một việc bí mật.”

Phó Thị Lang không ngờ ông lại rơi vào tình huống liễu ám hoa minh* như vậy, vội vàng tỏ lòng trung thành: “Tội thần nguyện vì bệ hạ mà m.á.u chảy đầu rơi.”

*liễu ám hoa minh: trong hoàn cảnh khó khăn tìm được một lối thoát

“Không tới mức đó.” Thánh nhân nói: “Vì sau này ngươi sẽ không còn là thần tử của quả nhân nữa, mà là một kẻ thất bại, chịu đả kích mà phải lưu lạc tới Giang Nam. Ngươi hiểu ý của quả nhân không?”

Phó Thị Lang giật mình, lập tức hiểu ra.

Ý của thánh nhân là muốn ông tới Giang Nam điều tra việc nào đó. “Thảo dân lĩnh chỉ.”

Loading...