TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 164

Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:18:01
Lượt xem: 0

Đó là do ông ta còn không thèm điều tra, chỉ dựa vào một câu nói của Hoàng thống lĩnh đã vội vàng định tội ông, sau đó là từ bỏ ông.

Nếu ông thật sự đã phạm phải tội lỗi tày trời thì có bị từ bỏ cũng sẽ không oán hận lấy một câu. Nhưng hiện giờ mọi chuyện vẫn còn chưa rõ ràng, người thân bên cạnh lại vội vã phủi sạch quan hệ như vậy, điều này khiến ông cảm thấy vừa thất vọng lại vừa đau khổ.

“Phụ thân.” Phó Thị Lang đột nhiên hiểu ra: “Trong lòng ngài, có phải cái tước vị Định Quốc Công còn quan trọng hơn nhi tử là ta không?”

Quốc công gia né tránh ánh nhìn của ông, nói: “Chuyện này là ta có lỗi với ngươi trước. Để phòng chuyện bất trắc, phần gia sản thuộc về ngươi sẽ được phân cho mấy ca ca. Sau này nếu ngươi còn có cơ hội ra ngoài, ta sẽ trả lại hết cho ngươi.”

Ông ta đã nói tới nước này, Phó Thị Lang sao có thể không hiểu chứ.

Trước khi chuyện này xảy ra, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều do một mình ông ra mặt giải quyết. Khi ông xảy ra chuyện, gia tộc lại là nơi đầu tiên vứt bỏ ông.

Việc này thật là quá mức châm chọc.

“Phụ thân, sau này mặc kệ có xảy ra chuyện gì, hãy thay ta chăm sóc tốt cho Cửu Nương. Nó đã mất mẫu thân rồi, cũng có thể sẽ mất luôn người phụ thân là ta, tới lúc đó nó chỉ có thể dựa vào gia gia là ngài.” Phó Thị Lang nghiêm túc dặn dò: “Đây là chuyện duy nhất nhi tử cầu xin ngài khi này.”

Ông có thể không cần gia sản, chỉ muốn nữ nhi của mình được bình an vô sự.

Quốc công gia thấy nhi tử không oán hận mình lấy một câu, trong lòng cũng biết đã thua thiệt đối phương, lập tức đáp lời: “Được, ta sẽ chăm sóc tốt cho nó, sau này cũng sẽ giúp nó tìm một gia tộc tốt, ngươi yên tâm đi.”

Thời gian vào thăm tù không được lâu lắm, phụ tử vừa mới nói chuyện thêm chút thì Quốc công gia đã được mời ra ngoài.

Phó Thị Lang đứng sau song sắt, mãi một lúc sau mới về lại chỗ đống rơm của mình.

Vô số sự bất công ùa tới khiến ông vẫn chưa kịp bình tĩnh lại.

Bây giờ ông chỉ hy vọng mình có thể sống sót, trở về gặp nữ nhi. Nữ nhi còn nhỏ như vậy, nếu không có ông nữa thì biết phải làm sao đây.

Ông ngồi trên đống rơm, thời tiết lúc này vốn đang rất nóng, nhưng mặt đất trong ngục giam ngoại trừ mang mùi hương hơi khó chịu thì cũng không đến nỗi quá nóng.

Phó Thị Lang ngồi dựa vào tường, vì ăn không no nên dần chìm vào giấc ngủ. Lần này ông đã mơ thấy một giấc mơ.

Ông mơ thấy mình trở về phủ Định Quốc Công, có điều dường như mọi người trong phủ đều không thấy được ông, người nào người nấy đều lo làm việc của mình, ánh mắt cũng không dừng lại trên người ông dù chỉ một chút.

Ông mất một lúc để lấy lại tinh thần, đi về phía phòng của nữ nhi, muốn nhìn nàng bây giờ sống như thế nào.

Ai ngờ chỉ mới liếc mắt một cái đã thấy có một tiểu nha đầu ngồi ở cửa sắc thuốc, trong phòng có một nữ hài nằm trên giường, dáng vẻ ốm yếu.

Ông sững người, nữ hài nhi trước mặt này đúng là nữ nhi của ông, có điều nhìn dáng người thì không phải là hài tử chín tuổi, ngược lại đã là thiếu nữ mười bốn mười lăm.

“Khụ khụ.” Người trên giường bắt đầu ho khan, trong ngoài lại không thấy bất cứ nha đầu nào hầu hạ, chỉ có một tiểu nha đầu đang ngồi sắc thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-164.html.]

Phó Thị Lang rời khỏi căn phòng, phát hiện tiểu viện này không phải chỉ có một mình nữ nhi mình, bên cạnh còn có hai thứ nữ nhà tam ca cũng sống cùng nhau.

Phó Thị Lang nghĩ tới tuổi tác của nữ nhi, trong lòng như đã đoán được gì đó.

Ông đi tới chính viện, đại ca đang ở đó, nhị ca và tam ca ở hai bên trái phải. Lúc này bọn họ đang ngồi trong chính viện, thương lượng việc gì đó, dáng vẻ của bọn họ trông cũng già hơn đôi chút.

“Đại ca, giờ trong phủ đã không còn bạc để dùng nữa rồi. Chúng ta còn có mấy nữ nhi phải gả ra ngoài, nhi tử của ta cũng chưa thành thân, ngươi lại còn muốn sửa sang phủ đệ, tiền này từ đâu mà ra chứ?”

“Không bột đố gột nên hồ. Ngươi làm vậy không phải làm khó chúng ta hay sao?”

Phó Thị Lang nghe bọn họ nói đến chuyện tiền bạc, vốn định tìm hiểu xem mình đang ở đâu mà lại để nữ nhi bị bắt nạt cũng không thèm lên tiếng. Có điều, ông nhanh chóng nghe tam tẩu của mình nói tiếp: “Chúng ta đều không có tiền, nhưng trong phủ vẫn còn cất giấu một ngọn núi vàng.”

“Núi vàng nào?”

“Không phải Cửu Nương còn chút của hồi môn à? Hiện giờ chúng ta không còn cách nào khác, cứ mượn tạm của hồi môn của Cửu Nương để giải quyết trước, sau này trả lại cho nàng là được.” Nhị phu nhân nói.

Phó Thị Lang nghe hai người nhắc tới của hồi môn của nữ nhi thì lập tức nổi trận lôi đình.

Thân là trưởng bối mà lại có thể làm ra chuyện vô sỉ tới như vậy!

Ông kiềm chế cơn giận, muốn nghe xem ca ca sẽ trách phạt bà ta thế nào, ai ngờ ông lại chỉ thấy một phòng chìm vào im lặng.

Một lúc sau, thế tử mới mở miệng, nghe giọng điệu thì có vẻ hơi do dự: “Việc này không hay lắm đâu.”

Phó Thị Lang nghe câu này thì lập tức hiểu ra, không hay không phải là vì chiếm đoạt của hồi môn của chất nữ, mà là sợ bị người khác được biết sẽ phải chịu gièm pha.

“Phu thê tứ đệ đã không còn nữa, tứ đệ muội lại là nữ nhi duy nhất. Chúng ta thân làm bá bá và bá nương cũng phải chăm sóc Cửu Nương, chỉ mượn dùng tạm một chút, cũng đâu phải là không trả lại, Cửu Nương không phải người nhỏ mọn thế đâu.” Tam phu nhân nói như thể chuyện này rất đương nhiên.

“Chúng ta cũng đã vào đường cùng cả rồi, nếu không ai mà muốn đội cái danh xấu xa lên đầu chứ.”

Sau một hồi thương lượng, cuối cùng việc này cũng rơi xuống đầu Nhị phu nhân.

Lúc này Phó Thị Lang đã tức tới mức siết chặt nắm tay, ông ta đi theo nhị tẩu tới chỗ ở của nữ nhi. Ông muốn nhìn thử xem bọn họ còn có thể vô sỉ tới trình độ nào!

Nhưng khi tới trước phòng nữ nhi, ông thấy nhị tẩu của mình cũng không bước vào ngay, mà là đuổi tiểu nha đầu sắc thuốc đi, tự mình rót thuốc, dùng cây trâm trên đầu khuấy một lúc, sau đó mới bưng vào phòng.

Hành động của bà ta có nghĩa là gì, không cần nói cũng biết.

Hai mắt Phó Thị Lang như biến thành màu đen, ông đã đánh giá cao lương tâm của những người này, bọn họ căn bản là không có ý định trả lại của hồi môn cho nữ nhi ông.

Ông vội vã chạy vào phòng, muốn nhắc nhở nữ nhi đừng uống chén thuốc độc kia, nhưng những người khác vốn không thể nhìn hay chạm vào người ông, ông chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ nhi uống hết cả chén thuốc đó…

Loading...