TRỌNG SINH NHỜ KỸ NĂNG XUẤT HỒN, HOÁN ĐỔI THÂN XÁC TA GIÚP TOÀ ĐẠO QUAN HƯNG THỊNH - Chương 163
Cập nhật lúc: 2025-03-26 14:17:59
Lượt xem: 0
“Giao dịch với ta?” Thánh nhân có hơi bất ngờ, đồng thời cũng vui vẻ. Ít nhất người trước mặt hắn không phải là một kẻ vô dục vô cầu.
“Ta dùng ba năm tuổi thọ để nhờ bệ hạ giúp ta làm một việc nhỏ. Yên tâm, chuyện này chắc chắn không làm ngươi hao tổn gì cả, thậm chí còn mang tới một món quà bất ngờ.” Phó Yểu nói: “Ta muốn Phó Lệnh Ngôn vào tù bảy ngày.”
Phó Lệnh Ngôn là tên của Phó Thị Lang.
Thánh nhân là người nhạy bén cỡ nào? Chỉ cần nghĩ tới họ Phó là lập tức liên hệ tới rất nhiều thứ.
Có điều hắn vẫn không nói thẳng ra, cũng không muốn hỏi lý do của việc này, chỉ liếc mắt nhìn thái giám bên cạnh, thái giám lập tức hiểu ý thánh nhân, lặng lẽ lui xuống làm việc.
Dù rằng vô duyên vô cớ lôi một vị đại thần vào tù không phải chuyện minh quân nên làm, nhưng hắn tin rằng Phó Lệnh Ngôn là người trung quân ái quốc, chắc chắn sẽ đồng ý chịu chút đau khổ vì hắn.
…
Đốc Tra Tư hành động gấp gáp, thánh nhân hạ chỉ lúc nửa đêm, bọn họ cũng lập tức đi bắt người ngay trong đêm.
Phó Thị Lang đang ngủ mơ thì đột nhiên bị kéo đi, còn chưa kịp nói câu nào, toàn bộ phủ Định Quốc Công đều tỉnh giấc, lo sợ không yên.
“Hoàng đại nhân.” Ngay khi thế tử nhìn thấy người dẫn quân là vị thống lĩnh mình quen biết thì lập tức hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là sao vậy, sao đang yên đang lành…”
“Tại sao à?” Hoàng thống lĩnh cười lạnh một tiếng: “Phó đại nhân có liên quan tới người của tiền triều, ngài thử nói xem là tại sao?”
Ông ta nói xong thì nhanh chóng dẫn quân kéo người đi, để lại đám người Phó gia hai mặt nhìn nhau.
Ngày hôm sau, Quốc công gia ngủ dậy mới biết chuyện, tức giận tới mức mắng nhi tử: “Đó là đệ đệ ruột của ngươi đấy, sao có thể làm chuyện phản nghịch được chứ? Các ngươi là ca ca, không đi cùng tới ngục giam thì thôi đi, chẳng lẽ còn không cả muốn giúp hắn à? Ít nhất cũng đừng để hắn phải chịu khổ chứ.”
“Phụ thân.” Thế tử trầm ngâm một lát, mở miệng nói: “Nhi tử đã nghĩ về chuyện này suốt cả đêm, chỉ sợ rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Lão tứ ở bên ngoài qua lại với ai, chúng ta sao có thể biết hết được? Trước đó bệ hạ đột nhiên mở miệng răn dạy lão tứ ngay trên triều, giờ còn sai người của Đốc Tra Tư tới bắt đi ngay giữa đêm. Nếu lão tứ thật sự gây ra chuyện gì đó thì Phó gia chúng ta cũng xong đời.”
“Đúng thế.” Hai huynh đệ còn lại cũng hùa theo huynh trưởng nhà mình: “Lão tứ đã làm gì thì cứ kệ đệ ấy, chúng ta là người vô tội, không thể để lửa giận của thánh nhân đốt tới chúng ta được.”
“Các ngươi…” Quốc công gia trợn mắt nhìn mấy nhi tử của mình, trong lòng muốn mắng bọn họ nhưng lại nghe thế tử nói: “Phụ thân, nếu chúng ta bị liên lụy thì cái bảng hiệu phủ Quốc công này cũng không thể giữ được nữa.”
Nhờ có câu nói này mà toàn bộ lời định nói của Quốc công gia đều nghẹn lại trong cổ họng.
Phó Tam thấy phụ thân không nói gì, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: “Đúng thế. Chúng ta có liên lụy hay không cũng không sao, nhưng tước vị này là do thái gia gia đổi m.á.u mới có được, nếu chúng ta để mất thì làm sao còn mặt mũi mà đi gặp thái gia gia. Hơn nữa lão tứ cũng thật quá đáng mà, làm quan trong triều nhiều năm như vậy, có nhiều chuyện không những không nói cho người trong nhà biết mà còn luôn tự mình quyết định. Mấy thứ này thì thôi đi, ngay cả giúp đỡ người trong nhà cũng không chịu giúp. Ta là ca ca của hắn, nếu hắn chịu giúp đỡ ta thì có lẽ giờ cũng đã là một vị quan lớn rồi. Căn bản là chính hắn không muốn thấy người khác được sống tốt, giờ thì hay rồi, còn làm liên lụy tới chúng ta nữa.”
“Ngươi nói bậy bạ gì đó!” Quốc công gia cầm chén trà quăng về phía ông ta: “Ngươi cút ra ngoài cho ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nho-ky-nang-xuat-hon-hoan-doi-than-xac-ta-giup-toa-dao-quan-hung-thinh/chuong-163.html.]
“Phụ thân…”
“Cút hết cho ta!” Quốc công gia lạnh lùng quát.
Thế tử thấy không thể lay động được phụ thân thì đành dẫn bọn họ rời khỏi phòng.
Quốc công gia thấy ba nhi tử đã đi, suy sụp ngồi bệt xuống ghế. Trong đầu ông ta như có thứ gì đó đang nhảy lên thình thịch, dường như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Ông ta ngẩng đầu nhìn bầu trời mịt mù bên ngoài, đột nhiên thở dài một hơi.
…
Sau khi Phó Thị Lang bị nhốt vào trong tù, không có ai tới thăm ông cả, dường như mọi người đều quên mất có một người thân như vậy, đôi khi cũng có vài người đi ngang qua nhưng đều không phải gọi ông ra ngoài gặp người thân. Lúc ông hỏi ngục tốt thì cũng bị đối phương làm lơ.
Ngày đầu tiên trong tù, ông cho rằng người thân sẽ vào thăm mình. Tới tận lúc hết một ngày, ông vẫn không hề thấy được nửa cái bóng của người thân mình, trong lòng bắt đầu cảm thấy mọi chuyện trở nên ngày càng tệ so với tưởng tượng của mình.
Ông không lo lắng về những chuyện khác, ông chỉ lo cho nữ nhi của mình, hy vọng nàng sẽ không bị dọa sợ.
Ngày thứ ba, cuối cùng cũng có người xuất hiện trước cửa ngục giam của ông.
“Phụ thân?” Phó Thị Lang thấy phụ thân mình đến thì cũng không ngoài ý muốn. Tuy phụ thân ông không có thực quyền nhưng tước vị còn đó, nếu ông ta đi cầu xin bệ hạ thì bệ hạ cũng sẽ nể mặt: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”
Ông cho rằng phụ thân tới để nói cho ông về tình hình bên ngoài.
Nhưng Quốc công gia dường như đã già đi rất nhiều này lại nhìn về phía nhi tử giỏi giang nhất của mình, nói: “Ta đã phân gia rồi.”
Phó Thị Lang không ngờ rằng ba ngày chờ đợi của mình chỉ đổi lại một câu như thế.
Sao lại muốn phân gia chứ?
Đó là vì lo rằng chuyện của ông sẽ ảnh hưởng tới gia tộc, vậy nên mới muốn đá ông ra khỏi nhà trước khi quyết định cuối cùng được ban ra.
Phó Thị Lang nhìn phụ thân đang đứng trước mặt, bàn tay đang nắm chặt lấy song sắt cũng bất giác siết lại, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng hỏi: “Phụ thân có nghe được rốt cuộc ta đã phạm phải việc gì không?”
Quốc công gia nói: “Không phải Hoàng thống lĩnh đã nói rằng ngươi cấu kết với tiền triều à?”
Phó Thị Lang nghe thấy lời này thì cực kỳ thất vọng, mặc dù ông có thể hiểu được rằng phụ thân vứt bỏ ông là vì để giữ được tính mạng của toàn gia tộc.