"Cái gì! Em bán nhà của chú thím á!" Lâm T.ử Mặc Lâm Hân Hân bán nhà, tông giọng liền vọt lên cao quãng tám mà hét lớn.
Lâm Hân Hân vội vàng kéo Lâm T.ử Mặc xuống ghế sofa, giải thích: "Anh T.ử Mặc, đừng gấp. Chủ yếu là vì em cứ mãi thoát bóng ma tâm lý từ ngày bố mất. Em sợ cứ ở trong căn nhà thì ngày sẽ nghĩ quẩn mất. Thế nên em mới bán nhà lấy tiền, về sửa sang căn nhà cũ mà ông bà nội để ."
Lâm T.ử Mặc nghiêm mặt : "Không ! Căn nhà là kỷ vật duy nhất mà chú thím để cho em, bán, đồng ý!"
Lâm Hân Hân định khuyên tiếp thì Lâm T.ử Mặc chặn họng: "Lâm Hân Hân, em thật cho . Có em chuyện gì khuất tất, nợ nần xã hội đen nên tiền trả, định bán nhà gán nợ đúng ?"
Lâm Hân Hân ôm trán đầy bất lực: "Anh! Anh T.ử Mặc ! Anh mới quen em ngày đầu đấy ? Em mà thèm vay nặng lãi ? Em thực sự chỉ đơn thuần là về quê ở, sửa sang nhà cửa quê thôi."
Lâm T.ử Mặc cảm thấy nhận cô em gái mà hết mực cưng chiều từ nhỏ nữa. Anh nhéo má Lâm Hân Hân một cái lẩm bẩm: " là em gái mà... tự nhiên đổi đến mức chẳng nhận thế ?"
Lâm Hân Hân bực bội gạt tay Lâm T.ử Mặc : "Lâm T.ử Mặc, em bao nhiêu , em lớn , đừng nhéo má em nữa. Sao cứ lì thế !"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Lâm T.ử Mặc thấy phản ứng của cô thì những giận mà còn vỗ n.g.ự.c thở phào: " , đúng là em gái . Thế em bán nhà? Muốn về quê ở thì cứ về, bán nhà gì? Muốn sửa sang thì cứ sửa, chú thím chẳng tiền bồi thường đó ? Nếu đủ thì vẫn còn tiền, cùng lắm thì tiền sửa nhà lo hết!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-ngay-tan-the-bat-dau-tu-viec-xay-dung-can-cu/chuong-7-khong-cho-phep-ban-nha.html.]
Lâm Hân Hân liền nảy ý định: , họ cũng ít tiền, thể đòi một ít . Sau tìm lý do lừa về quê, đến lúc mạt thế cực hàn ập tới, cũng nữa!
Nghĩ đoạn, cô liền dứt khoát: "Được , em bán nhà nữa, tiền sửa nhà chi đấy nhé!"
Nghe Lâm Hân Hân bán nhà nữa, Lâm T.ử Mặc mới thực sự nhẹ lòng. Anh xoa đầu cô bảo: "Vậy mới đúng chứ. Anh là trai em, hại em bao giờ . Sau em còn lấy chồng, trong tay căn nhà thì vị thế cũng vững vàng hơn, ?"
Lâm Hân Hân gạt tay , hậm hực: "Anh đừng coi em là trẻ con nữa, hết nhéo má xoa đầu. Thôi , mau , về phòng thí nghiệm mà thí nghiệm của . Lúc nào cần tiền sửa nhà em sẽ gọi điện bảo chuyển khoản."
Nói xong, cô dậy đẩy phía cửa. Lâm T.ử Mặc tức đến nghẹn họng, đẩy lầm bầm: "Cái đồ lương tâm , bỏ cả thí nghiệm để đến thăm em, em ý là đuổi ngay, đến bữa cơm cũng chẳng thèm mời ăn!"
Lâm Hân Hân qua loa đáp: "Rồi , mời mời mời! Đợi chị Đường Đường thi xong cao học em sẽ mời cả thể. Anh mau , vì ở đây với em thì về phòng thí nghiệm mà việc . Đi thong thả nhé, em tiễn . , mai cũng đừng đến tìm em, sáng sớm mai em mua vé về quê . Tạm biệt, tiễn, đường cẩn thận!"
Nói xong những lời , cô cũng vặn đẩy Lâm T.ử Mặc khỏi cửa. Chẳng đợi kịp phản ứng, cô "rầm" một cái đóng cửa đuổi khách, bỏ mặc Lâm T.ử Mặc ngoài cửa tức đến nổ đom đóm mắt.
Dù , nỗi lo lắng trong lòng Lâm T.ử Mặc cũng dần tan biến. Nhìn tình hình thì em gái vẫn , thái độ với vẫn như xưa. Anh lắc đầu ngán ngẩm lập tức bắt xe trở phòng thí nghiệm.