“Không!”
Lưu Niệm kiên quyết .
“Con sẽ đồng ý gả cho Tô Hàng !”
“Lưu Niệm, bà thím cháu , cháu điều thế chứ?”
“Người chê cháu là lắm !”
“ đấy, thể chẳng còn sạch sẽ nữa thì tư cách gì mà kén cá chọn canh.”
Vương Tú Chi hếch mắt lên, vẻ mặt vô cùng chán ghét.
Bà Liễu Hoa nắm lấy tay Lưu Niệm khẽ kéo.
“Mẹ thấy Tô Hàng là một đứa trẻ ngoan.”
Lưu Niệm đảo mắt quanh đám đông, khí thế lẫm liệt.
“Thứ nhất, con hề hủy hoại danh tiết!”
“Thứ hai, chúng cần bắt hung thủ, kẻ đó chính là !”
Lưu Niệm chỉ tay Tô Hàng, giọng điệu đầy gay gắt.
Sắc mặt Tô Hàng lập tức biến đổi.
“Cô, cô bậy bạ gì đó?”
“ bằng chứng.”
Giọng trầm thấp của một đàn ông khiến đồng loạt đầu .
Một thanh niên mặc chiếc áo may ô thô kệch, tay đang xách tên Nhị Lại T.ử như xách một con gà con, ném thẳng gã mặt .
Anh từ trong túi quần của Nhị Lại T.ử móc một chiếc vòng bạc.
Là Tô Tự!
Một Tô Tự trẻ trung với đôi mắt sáng rực, làn da màu đồng cổ cùng những khối cơ bắp rắn chắc, trông vô cùng khỏe mạnh.
“ gì cả, là Tô Hàng!”
“Tô Hàng đưa cho một chiếc vòng bạc, bảo đ.á.n.h ngất Lưu Niệm ở rừng cây nhỏ!”
“ thật sự gì cả!”
Nhị Lại T.ử mặt mũi bầm dập quỳ đất, lóc t.h.ả.m thiết.
“Trên chiếc vòng bạc đó còn khắc tên của Tô Hàng nữa, tin cứ xem !”
Mọi ùa tới xem, mặt trong của chiếc vòng bạc quả nhiên khắc tên Tô Hàng.
Năm đó khi Tô Hàng đầy tháng, nhà họ Tô sắm cho .
Tô Tự và Tô Hàng là em sinh đôi, nhưng Tô Tự .
Mặt Tô Hàng trắng bệch ngay lập tức.
“Không , ! Là Nhị Lại T.ử trộm đấy!”
Nhị Lại T.ử lập tức cuống lên.
“Anh láo!”
Gã gấp đến độ nước bọt b.ắ.n cả ngoài.
“Rõ ràng là , là chỉ thị !”
“Bảo đ.á.n.h ngất Lưu Niệm, giả vờ hủy hoại danh tiết của cô !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nam-70-ga-cho-chu-ut-truc-tuyen-treu-choc-nam-nhan-nuoi-con/chuong-2-hai-nguoi-ho-sao-lai-than-mat-the-nay.html.]
“Anh đừng mà đổ vấy thứ lên đầu !”
Đám đông xôn xao.
“Tô Hàng thể chuyện như chứ? Chẳng là hủy hoại danh dự khác ?”
“Loại nhốt chuồng bò ngay lập tức!”
“Không ngờ Tô Hàng là loại như thế, thật là thất đức quá !”
“Tô Tự, mày gì?”
Vương Tú Chi xông , cầm lấy chiếc giỏ tay đ.á.n.h tới tấp Tô Tự.
“Mày dẫn ngoài tới bắt nạt nhà ? Đồ ăn cháo đá bát!”
Vì đó là nên Tô Tự tiện tay, mặc cho Vương Tú Chi đ.á.n.h c.h.ử.i.
Lưu Niệm quan tâm điều đó, cô chộp lấy tay Vương Tú Chi hất mạnh một cái, trực tiếp khiến bà ngã nhào xuống đất.
“Đừng mà! Đừng mà!”
Tô Hàng lóc t.h.ả.m thiết Lưu Niệm.
“Anh vì yêu em mà, vì yêu em nên mới như !”
“Xin em đấy, tha cho !”
“Hơn nữa, cô cũng chẳng mất mát gì, là cứ bỏ qua như ?”
Vương Tú Chi vội vàng hạ giọng giả nghèo giả khổ.
“Nó chính là quá thích cô thôi, cũng ý hại cô.”
“Mọi đều sống cùng một thôn, cô ơn phước , nếu báo lên đồn cảnh sát thì Tô Hàng sẽ b.ắ.n đấy!”
Vừa nhắc đến chuyện b.ắ.n, đám dân làng vốn đang về phía Lưu Niệm lập tức mủi lòng, bắt đầu nhao nhao đỡ cho Tô Hàng.
“Con bé Niệm , cháu là bụng nhất mà, vả Tô Hàng cũng thật sự gì cháu đúng ?”
“ đấy, đều là cùng thôn cả, đ.á.n.h kẻ chạy chứ ai đ.á.n.h chạy , cũng là tích đức cho chính .”
“Chuyện mà báo lên thì coi như hủy hoại đời Tô Hàng ! Nhà họ Tô và nhà họ Lưu sẽ thành kẻ thù truyền kiếp đấy! Cháu suy nghĩ cho kỹ !”
Lưu Niệm nhíu mày, đưa mắt quét qua đám đông.
Cô ngờ chạm một đôi mắt đang chằm chằm .
Ánh mắt rực cháy như ngọn lửa đang thiêu đốt.
Suốt mấy chục năm ở kiếp , ánh mắt đó luôn âm thầm dõi theo cô.
Lúc đó Lưu Niệm hiểu, giờ đây cô cuối cùng tình yêu ẩn giấu của đàn ông .
Cô cúi đầu, chiếc áo đầy những mảnh vá rơi mặt đất, hóa đó là của Tô Tự.
Kiếp , khi Lưu Niệm đồng ý lời cầu hôn của Tô Hàng, cô nhớ rằng Tô Tự ngoài đám đông cô trân trân với vẻ mặt đầy cam lòng.
Lưu Niệm lập tức nảy một ý định.
Cô nhặt chiếc áo đất lên, đích choàng lên vai Tô Tự .
“Tất nhiên , nể mặt Tô Tự, thể báo lên công an.”
Mọi hiểu lời của Lưu Niệm, ai nấy đều ngơ ngác cô.
Hai họ mật thế ?