Cận Khương của kiếp tuyệt đối sẽ bao giờ nghĩ đến những điều . Trước đây, cô luôn cho rằng trời sập xuống thì những kẻ cao lớn hơn chống đỡ. trùng sinh đổi nhiều suy nghĩ trong cô. Cô luôn cảm thấy nên điều gì đó, nếu thì ý nghĩa của việc sống còn ý nghĩa gì nữa?
Trương Nham mỉm : "Được, chú sẽ hết lòng ủng hộ cháu."
"Cảm ơn chú Trương, cháu xin phép ."
Sau khi Cận Khương rời , Trương Nham bên cửa sổ theo bóng lưng cô, ánh mắt thâm trầm. Cho đến khi trợ lý tiến gần, ông mới thu hồi tầm mắt.
"Căn cứ trưởng, ngài tìm ?"
Trương Nham xoay : "Cậu thông báo nhiệm vụ, ưu tiên điều động một phần tư dị năng giả của căn cứ hỗ trợ bên phía Viện nghiên cứu. Trao đổi với Tiêu lão xem họ cần gì thì ghi chép đầy đủ."
"Có thực sự nghiên cứu ạ? Thưa Căn cứ trưởng, trong tình hình hiện nay, chẳng chúng nên ưu tiên đảm bảo sự sinh tồn của chính và tích trữ đủ vật tư ?"
"Sinh tồn? Chúng thể sống, nhưng còn những khác thì ? Ở thành phố B vì Cận Khương nên mới định, nhưng nghĩ đến hàng tỷ khắp cả nước ? Cứ truyền lệnh xuống ."
Cận Khương rời căn cứ, đến một công ty sản xuất thiết nghiên cứu. Sau khi dọn sạch vài con tang thi trong kho, cô thu hoạch một chiếc kính hiển vi điện t.ử cùng vô thiết thí nghiệm quý giá gian.
Khi cô về đến nhà, đập mắt là cảnh tượng dở dở .
"Cận Thiệu, tránh xa em ! Đừng bám theo em nữa, đáng hả đồ hẹp hòi!"
"Sầm Tiếu Tiếu, em còn dám mắng hẹp hòi? Hừ, hẹp hòi mà em dám tùy tiện phòng đàn ông, còn chê ích kỷ, ..."
Cận Khương đẩy cửa bước , lườm trai một cái xuống cạnh Sầm Tiếu Tiếu: "Tiếu Tiếu, đừng chấp gì, mắc bệnh 'trai thẳng' giai đoạn cuối đấy!"
Hóa chỉ vì Tiếu Tiếu phòng Trần Cường chuyện một lát mà Cận Thiệu nổi cơn ghen lôi đình. Cận Khương thừa cơ chọc ngoáy: "Trong nhà , Tiếu Tiếu và Tiểu Bảo là hạng nhất, em hạng nhì, đương nhiên xếp bét ."
Cận Tiểu Bảo lạch bạch chạy , ôm chầm lấy chân Cận Khương. Cậu nhóc dụi mặt lòng cô, giọng buồn buồn: "Chị sắp nữa đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-mat-the-ta-tich-tru-hang-hoa-tram-ty-cho-mat-the-den/chuong-182-tieu-bao-thang-cap.html.]
Cận Khương kinh ngạc: "Sao nhóc ?"
"Hừ." Tiểu Bảo chỉ đầu : "Cảm ứng ."
Cận Khương càng sững sờ hơn. Kiếp cô trẻ em dị năng giả nhất nên huấn luyện 3 tuổi, nên cô từng cho Tiểu Bảo hấp thụ tinh thạch. Vậy mà nhóc giơ hai ngón tay nhỏ xíu : "Cấp hai ạ."
"Em dùng cái gì để tu luyện?"
"Châu báu của chú ch.ó cho ạ."
Hóa là Nhị Ngáo! Cận Khương vội vàng dùng tinh thần lực kiểm tra cơ thể Tiểu Bảo. Cô phát hiện các luồng năng lượng trong bé đang hỗn loạn cực độ. Cô toát mồ hôi hột, vận dụng bộ tinh thần lực cấp 6 của để giúp Tiểu Bảo dẫn dắt năng lượng thức hải, san bằng những luồng khí bạo động.
Nếu cô lên cấp 6, lẽ hôm nay Tiểu Bảo nổ banh xác mà c.h.ế.t.
Sau khi dỗ Tiểu Bảo ngủ say, Cận Khương đùng đùng sát khí gian tìm Nhị Ngáo "tính sổ".
"Nhị Ngáo, giỏi lắm nhỉ? Cho Tiểu Bảo tinh thạch từ bao giờ hả?"
Con ch.ó ngốc còn tưởng khen, vểnh tai đắc ý: "Hừ, cho lâu , đó là quà tặng bạn mà, lợi hại !"
Cốp! Một cú cốc đầu trời giáng khiến Nhị Ngáo nghệch mặt .
"Nhị Ngáo, Tiểu Bảo còn cách khống chế năng lượng. Nếu hôm nay tao phát hiện , ngày mai tao , về chắc chỉ còn nước nhặt xác cho thằng bé thôi!"
Nhị Ngáo sững sờ, nó thực sự hại Tiểu Bảo. Nhìn vẻ mặt hối và lo lắng của nó, Cận Khương vẫn lạnh lùng: "Thằng nhóc ngủ , tao xử lý xong. Từ giờ nếu còn tự tiện như , mày cứ ở lì trong đừng hòng ngoài nữa. Mày tự kiểm điểm !"
Nói cô rời khỏi gian, để Nhị Ngáo buồn bã cúi đầu. Cận Khương vốn định hiệu cho Mạn Mạn an ủi nó, nhưng con khỉ đột Mạn Mạn chẳng hiểu ý, cứ thế lăn ngủ bên cạnh.
Suốt đêm đó, Cận Khương thu dọn hành lý cho chuyến ngày mai, rời mắt khỏi tình trạng của Tiểu Bảo. Năng lượng cấp 2 đối với một đứa trẻ quá nhỏ thực sự là một gánh nặng khổng lồ.