Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Chương 350: Ngoại Truyện: 20 Tuổi Sẽ Cưới Em (3)

Cập nhật lúc: 2026-05-07 00:25:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mười đều 3 đàn ông bước ký túc xá của họ, đàn ông đầu tiên quét mắt nhanh tất cả cùng với giường chiếu của họ, đó : “Mấy thằng nhóc thối, là tiểu đội trưởng của các Lý Vĩ, từ hôm nay trở công việc của các sẽ do chủ. Hôm nay các mới đến, cũng sẽ giao cho các nhiệm vụ gì, chúng về lịch học của các .”

 

Lý Vĩ bê ghế xuống giữa phòng, mới tiếp tục : “Sáng 6 giờ thức dậy, 10 phút xuống lầu tập hợp tập thể d.ụ.c, 6 giờ 40 giải tán, dọn dẹp nội vụ và vệ sinh, 7 giờ 15 ăn cơm, 8 giờ đúng giờ đến tòa nhà dạy học học văn hóa, buổi sáng bộ đều là học văn hóa, sắp xếp cụ thể, ngày mai lúc các học, giáo viên tự nhiên sẽ , 11 giờ 50 tan học ăn cơm, đó nghỉ ngơi.

 

13 giờ 20 thức dậy dọn dẹp vệ sinh, 13 giờ 55 tập hợp điểm danh, 14 giờ học thao tác, 16 giờ 20 tiến hành huấn luyện thể lực, 17 giờ 25 về đại đội, 18 giờ 15 ăn cơm, 19 giờ xem thời sự, 19 giờ 40 học lý thuyết hoặc tiến hành huấn luyện thể lực, 21 giờ 15 đ.á.n.h răng rửa mặt, 21 giờ 30 tắt đèn.

 

Trong tình huống bình thường là sắp xếp như , nếu tình huống đặc biệt, sẽ thông báo cho các ngay lập tức.

 

Được , lịch học cụ thể xong , các nếu hiểu, bây giờ thể hỏi.”

 

“6 giờ...” Sớm quá.

 

Phùng Dương mở miệng phàn nàn, Lý Vĩ lớn tiếng ngắt lời: “Nhớ kỹ khi phát biểu hô báo cáo, tiểu đội trưởng đồng ý mới chuyện.”

 

Phùng Dương bĩu môi gì nữa.

 

“Nếu đều ai lên tiếng, coi như các bộ đều ý kiến gì, thì bây giờ bắt đầu dọn dẹp nội vụ.”

 

Lưu Vĩ xua xua tay, hai phía lập tức bưng hai cái giỏ lớn đặt ở giữa phòng.

 

Lưu Vĩ lên tiếng : “Đem tất cả những thứ ngoài vật dụng thiết yếu dùng túi đựng cẩn thận, tên lên ném trong giỏ.”

 

“Báo cáo.” Lý Nghiêu rút kinh nghiệm của Phùng Dương, tiên hô một tiếng báo cáo.

 

“Nói.”

 

Vẻ mặt Lý Nghiêu vô cùng nghiêm túc, nhưng lời hỏi ngốc nghếch: “Tiểu đội trưởng cái gì là vật dụng thiết yếu.”

 

Hai đàn ông phía Lưu Vĩ nhếch mép, khóe miệng nở nụ như như , Lưu Vĩ thì ngược , Lý Nghiêu một lúc lâu mới : “Quần đùi, tất thối, d.a.o cạo râu của , xin cái các vẫn dùng đến, tóm những thứ các thể giữ bên chính là quần đùi, tất thối, vài bộ thường phục, những vật dụng khác đều bắt buộc dùng đồ quân đội phân phát thống nhất.”

 

Mấy miệng đều nở nụ , nhưng ai dám tiếng, chủ yếu là tiểu đội trưởng phía mang cảm giác quá đáng sợ, cho nên từng đều ngoan ngoãn, đương nhiên nhóm 5 Lãnh Dạ Hàn căn bản sợ, chỉ là cảm thấy gì đáng .

 

Nhóm 5 Lý Nghiêu dám chậm trễ, bắt đầu lấy những thứ dư thừa của đựng cẩn thận đặt trong giỏ lớn.

 

Mà nhóm Lãnh Dạ Hàn ở vị trí của nhúc nhích, 5 nộp đồ, càng đối đầu với tiểu đội trưởng, chỉ là họ quả thực gì cần nộp, lúc đến cũng chỉ mang vài bộ quần áo, những thứ khác cái gì cũng .

 

Đợi nhóm 5 Lý Nghiêu đều nộp xong đồ, Lưu Vĩ chỉ nhóm Lãnh Dạ Hàn một cái, liền bảo hai lính phía thu dọn giỏ lớn .

 

Lưu Vĩ một nữa về phía Lãnh Dạ Hàn nhạt giọng : “Lãnh Dạ Hàn từ hôm nay trở chính là phó tiểu đội trưởng của tiểu đội , nhiệm vụ chiều nay của là dạy họ nội vụ.”

 

Lý Vĩ thời gian một cái : “5 giờ qua kiểm tra, xong thì ăn cơm, xong thì tiếp tục.”

 

Bỏ câu , Lý Vĩ tự chuồn mất, để một đám đưa mắt .

 

Một lúc lâu Chu Cẩn mới thấp thỏm hỏi: “Lãnh Dạ Hàn, nội vụ , tiểu đội trưởng quá vô trách nhiệm , mà cứ thế bỏ mặc chúng , ít nhất cũng dạy chúng chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-mat-the-quan-truong-sung-ngot-manh-nhat/chuong-350-ngoai-truyen-20-tuoi-se-cuoi-em-3.html.]

 

Lãnh Dạ Hàn Lưu Văn Hạo một cái, lên tiếng : “Văn Hạo dẫn họ nhà vệ sinh sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt .”

 

“Được thôi!” Lưu Văn Hạo lập tức gật đầu và với nhóm 5 Lý Nghiêu: “Mấy em thôi! Các học cho nghiêm túc đấy, 5 giờ nếu nội vụ của các đạt tiêu chuẩn, hôm nay chúng đều đừng hòng ăn cơm.”

 

Dương Tuấn Hi vẻ mặt ngây thơ : “Không thể nào! Quân đội dù thế nào cũng sẽ để chúng chịu đói .”

 

Ngô Lâm Vũ cũng gật đầu hùa theo: “ tin quân đội ngược đãi những mầm non của Tổ quốc như chúng .”

 

Lưu Văn Hạo nhếch mép âm hiểm: “Các tưởng đến quân đội, còn giống như ở bên cạnh ba các ? Ở đây mặc kệ là nam nữ, bao nhiêu tuổi, tóm đến đây dậy sớm hơn gà, nhiều hơn trâu, đúng , còn tinh ranh hơn hồ ly. Được , đừng nhảm nữa, bắt đầu học cách sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt.”

 

Lưu Văn Hạo chỉ đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt của mấy họ : “Nhìn thấy 5 chúng sắp xếp thế nào ? Các cứ sắp xếp đồ đạc giống như của chúng , cái siêu cấp đơn giản, cái là ngay, cho nên cũng gì để dạy các cả.”

 

Mấy lo lắng buổi tối thật sự sẽ cơm ăn, vô cùng nghiêm túc theo cách sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt của nhóm 5 Lưu Văn Hạo.

 

“Cách sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt đơn giản, nhưng nhớ kỹ mỗi ngày đều để như , nếu một khi tiểu đội trưởng kiểm tra phòng phát hiện nội vụ của các đạt tiêu chuẩn, đều sẽ vạ lây.”

 

Ngô Lâm Vũ lên tiếng hỏi: “Lưu Văn Hạo, mấy các đối với những thứ thật thành thạo! Các đây từng ở trong quân đội ?”

 

“Chưa từng ở trong quân đội, nhưng chúng mỗi ngày đều bắt buộc sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt theo cách như .”

 

Nói xong, Lưu Văn Hạo khựng , tiếp tục : “Biết các nhiều chỗ tò mò, chỉ một , các cũng đừng giống như em bé tò mò cái gì cũng hỏi tại .

 

Cha của 5 chúng đều là quân nhân, chúng từ khi còn nhỏ theo quy củ của quân đội , cho nên những thứ căn bản khó chúng .

 

Tuy chúng vấn đề gì, nhưng vấn đề của các lớn, cho nên các nhất định cố lên, ngàn vạn đừng kéo chân chúng đấy nhé!”

 

Năm , Lâm Tuấn Hi Lưu Văn Hạo trong mắt phát sáng, hì hì : “Vận may của chúng thật , gặp cao thủ, hùng xin hãy bảo kê.”

 

“Bảo kê gì đó đừng nghĩ nữa, thấy tiểu đội trưởng đến giao vị trí phó tiểu đội trưởng cho lão đại chúng ? Các đừng thấy đây là cho lão đại chúng quan, vị trí phó tiểu đội trưởng lão đại nhà chúng thèm , mệt mỏi thì chớ, các ai mà xảy vấn đề gì, còn chịu phạt lây, aiza! Nghĩ thôi thấy những ngày tháng của lão đại chúng dễ sống .”

 

“Nói nhảm nhiều thế, chi bằng sớm dạy họ , tránh để cùng xui xẻo.” Lâm Dật Phong ở bên ngoài hét lớn một tiếng, nghĩ đến việc buổi tối thể cơm ăn, bé liền vô cùng vô cùng bực bội, bực bội đến mức bùng nổ.

 

“Đến đây, đến đây, đừng giục.” Lưu Văn Hạo đáp một câu, trực tiếp chủ đề chính, nhanh ch.óng với nhóm Lý Nghiêu quy củ sắp xếp đồ dùng đ.á.n.h răng rửa mặt.

 

Đợi mấy từ nhà vệ sinh , Lãnh Dạ Hàn sắp xếp: “Dạy gấp chăn một kèm một, hành động nhanh lên.”

 

Bỏ câu , Lãnh Dạ Hàn ngoắc ngoắc ngón tay với Chu Cẩn, sải bước đến giường của Chu Cẩn, túm lấy đống chăn đệm lộn xộn của Chu Cẩn, ném lên bàn.

 

Đợi Chu Cẩn đến gần, nhanh ch.óng : “Nhìn cho rõ thế nào.”

 

Nói Lãnh Dạ Hàn cúi đầu bắt đầu nghiêm túc trải giường, để chiếu cố Chu Cẩn, cố ý chậm động tác.

 

Chính là như Chu Cẩn cũng đến mơ hồ, bộ dạng đó của bé là học .

 

 

Loading...