Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Chương 233: Giao cho cô xử lý
Cập nhật lúc: 2026-05-07 00:22:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe chạy ngoài bao lâu, Lãnh Mộ Bạch liền đưa ba một lớn hai nhỏ khỏi gian, đồng thời nhanh ch.óng dặn dò vợ chồng Lưu Lăng: “Hai đưa phụ nữ đến Khu E, sắp xếp cho bà một chỗ ở, để một ít thức ăn, để cho bà một tờ giấy nhắn, với bà đây coi như là cảm ơn bà những năm qua chăm sóc cho hai đứa trẻ.”
Cảnh Đồng lập tức : “Nơi chúng ở đây vẫn trả, đây là vì đến hạn, Ưng Vương thu hồi Khu E ? Căn nhà đó cũng ai đến đòi nữa.”
“Vậy thì đưa đến đó , sẽ với Mạnh Hồng Hiên một tiếng.”
Lãnh Mộ Bạch dừng xe , lấy một chiếc xe khác, bế hai đứa trẻ lên xe, tách khỏi bọn Lưu Lăng thẳng đến khu mới.
Còn đến khu mới, Lãnh Mộ Bạch gọi điện thoại cho Ngô Khắc. Ngô Khắc và Dương Linh đang đợi ở lầu, xe của Lãnh Mộ Bạch dừng , hai lập tức bước tới.
“Đưa lên cho Mạc Hi, nhớ bảo Bành Tĩnh chăm sóc cho chúng, đừng để chúng rời khỏi phòng, cũng đừng để ngoài thấy chúng.”
Ngô Khắc, Dương Linh mỗi bế một đứa trẻ, chuẩn rời . Bây giờ mặc dù là nửa đêm, nhưng nếu ngoài ban đêm thấy cũng .
“Ngoài , Dương Linh, ngày mai sẽ đến đón cô đến doanh trại, sẽ huấn luyện đặc biệt cho cô. Đó tuyệt đối là một quá trình đau đớn, nhưng hy vọng cô thể kiên trì.” Bỏ câu , Lãnh Mộ Bạch cũng lái xe rời .
Lãnh Mộ Bạch rời một lúc, Dương Linh mới hỏi: “Anh rể, câu đó của Tư lệnh Lãnh ý gì?”
“Kiên trì, cô thể ở bên cạnh chị Hạ. Tư lệnh Lãnh hy vọng cô kiên trì, lẽ là đang với cô rằng, đ.á.n.h giá cao cô.”
Anh đến cổng Bắc nữa, trời sắp sáng . Anh về nhà, bắt đầu những việc mỗi ngày đều : đút cho Hạ Mạt ăn, tắm rửa, xoa bóp, đó ôm cô chìm giấc ngủ.
Bên mới nhắm mắt nghỉ ngơi đầy một tiếng đồng hồ, cửa gõ vang. Anh đành từ trong gian , mở cửa phòng.
Ngũ thẩm ngoài cửa : “Cô gia, bên ngoài một tên là Dương Chí Quân tìm , là chuyện vô cùng gấp gáp.”
“Vâng! Cháu xuống ngay đây.” Lãnh Mộ Bạch trở về phòng khoác áo khoác, xuống lầu.
Tịch Văn Diệu Tịch phu nhân đỡ dạo trong sân, tình cờ đụng mặt Dương Chí Quân trong sân.
“Lão Tịch.” Dương Chí Quân kích động hỏi.
“Hừ! Người khỏe mới đến.” Tịch phu nhân lạnh lùng .
“Phu nhân, , để tự xử lý ?” Tịch Văn Diệu vỗ vỗ tay vợ, Dương Chí Quân : “Ông đến đây là tìm ?”
Dương Chí Quân lắc đầu : “Không , đến tìm Tư lệnh Lãnh. ông sống ở đây, lúc rút lui vốn sắp xếp đón , nhưng cử với là tìm thấy , .”
Tịch Văn Diệu thản nhiên : “Ông cử đến tìm ? vợ và con trai họ vất vả mới đến căn cứ, hơn nữa họ đến nhà họ Dương tìm ông nhiều , đều gặp ông.”
Dương Chí Quân lắc đầu : “Sao thể như , dặn dò cấp hễ tin tức của , lập tức thông báo cho .”
“Có gì mà thể, xảy chuyện như chỉ hai khả năng. Một là Phó nguyên thủ Dương quả thực từ bỏ Tiến sĩ Tịch, còn một khả năng nữa chính là bên cạnh Phó nguyên thủ Tịch xuất hiện nội gián .” Lãnh Mộ Bạch bước khỏi phòng khách thấy cuộc đối thoại của hai liền lên tiếng.
Ba đều về phía Lãnh Mộ Bạch, Dương Chí Quân lập tức lắc đầu: “Không thể nào, lão Tịch chúng là bạn học, cho dù qua cầu rút ván, cũng sẽ đối xử với ông như !”
Tịch Văn Diệu nhíu mày im lặng một lúc mới : “ tin ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-mat-the-quan-truong-sung-ngot-manh-nhat/chuong-233-giao-cho-co-xu-ly.html.]
“Văn Diệu…” Tịch phu nhân lập tức chịu gọi.
Tịch Văn Diệu với vợ: “Phu nhân, bà cũng ngày đầu tiên quen lão Dương, ông thật sự loại đó.”
“Cho nên bên cạnh Phó nguyên thủ Dương cũng xuất hiện nội gián .” Lãnh Mộ Bạch mỉm bước tới mời xuống chuyện.
“Nội gián thì mấy , ngờ ngay cả tin tưởng nhất cũng thành nội gián .” Dương Chí Quân khổ lắc đầu, đó nghiêm mặt : “Lão Tịch, ôn chuyện cũ với ông nữa, bên chuyện quan trọng. Tư lệnh Lãnh, tối qua đến nhà họ Gia Cát ? Bên thấy, đó đang định báo cáo tin tức cho Gia Cát Phong, vặn thấy, liền nhốt đó . Hôm nay ngoài, liền thấy nhà họ Gia Cát đang tìm trẻ con, là tối qua đột nhập nhà họ bắt tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư của nhà họ Gia Cát .”
Lãnh Mộ Bạch im lặng . Anh vẫn mục đích Dương Chí Quân đến đây, cho nên quan sát thêm.
Dương Chí Quân cũng là một con cáo già, Lãnh Mộ Bạch ý gì, ông lập tức hiểu , thế là : “Tư lệnh Lãnh, cầu đại phú đại quý, chỉ cầu thể an hưởng tuổi già.”
Ý của Dương Chí Quân là sẵn sàng cùng phe với , chỉ cầu cho ông một cơ hội an hưởng tuổi già.
Lãnh Mộ Bạch nhướng mày thản nhiên : “Phó tư lệnh Dương là nhân tài hiếm , căn cứ nhiều việc đều cần ông quán xuyến.”
Lãnh Mộ Bạch chỉ chấp nhận ông , mà còn sẵn sàng giao phó trọng trách cho ông . Dương Chí Quân sửng sốt một lúc mới : “Tư lệnh Lãnh yên tâm, chỉ cần ngài chê, nhất định sẽ những việc nên .”
Lãnh Mộ Bạch gật đầu, mời Dương Chí Quân nhà, chuyện vài câu tiễn Dương Chí Quân rời .
Trở về phòng ngả đầu ngủ một giấc, ăn trưa xong, Lãnh Mộ Bạch đẩy Hạ Mạt sân hít thở khí trong lành, còn bế Hàn Hàn, chuyện với họ. Đến tối, đưa hai con về gian.
Lãnh Mộ Bạch lái xe ngoài, đến cổng Tây ở một lúc đến cổng Đông.
“Ưng Vương, tối nay chút , bình thường giờ xuất hiện nhiều tang thi cấp 3, tối nay thấy một con nào.” Hùng Vũ lo lắng với Lãnh Mộ Bạch.
Lãnh Mộ Bạch nhướng mày, tình huống quả thực chút bình thường. Anh lấy điện thoại gọi cho Vương Khiêm, hỏi thăm tình hình bên đó, giống như tình hình ở cổng Tây, gì bất thường, thì là bên cổng Đông bất thường .
“Đều cảnh giác một chút, tối nay cổng Đông e là sẽ yên bình.” Lãnh Mộ Bạch vỗ vỗ vai Hùng Vũ, cũng tường thành. Tối nay định ở đây, tuyệt đối thể để bên xảy sự cố.
Lãnh Mộ Bạch vẫn luôn xuống khỏi tường thành, Mạc Tân Trạch đợi đến mười hai giờ, cuối cùng nhịn bước lên tường thành.
“Lãnh…”
Mạc Tân Trạch mở miệng, Lãnh Mộ Bạch lo lắng hét lên: “Ngồi xổm xuống.”
Theo bản năng, Mạc Tân Trạch lập tức xổm xuống. Anh chỉ cảm thấy đỉnh đầu thứ gì đó bay qua, tiếp đó kịp để phản ứng, Lãnh Mộ Bạch như một cơn gió đến phía .
Mạc Tân Trạch dậy sang, sắc mặt trở nên trắng bệch vô lực. Vừa nếu Lãnh Mộ Bạch hét kịp thời, thì lúc lẽ con tang thi đó g.i.ế.c c.h.ế.t .
“Mẹ kiếp, đây chẳng lẽ chính là tang thi cấp 5 trong truyền thuyết?” Lâm T.ử Kiệt hét lớn một tiếng, tất cả đều lấy tinh thần, sợ hãi con tang thi gọi là cấp 5 mắt.
Con tang thi nhãn cầu màu xanh lục, khác với bất kỳ con tang thi nào họ từng thấy đây. Trên nó thịt thối, da màu trắng sáp, nhưng hơn nhiều so với da của những con tang thi từng thấy đây. Ít nhất trông cơ thể nó đầy đặn, giống như những con tang thi khác về cơ bản hình dạng ban đầu.
Tang thi cấp 5 cao hơn tang thi cấp 3 chỉ một chút, nó chỉ đó thôi khiến sinh lòng khiếp sợ.