Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất - Chương 170: Lãnh Dạ Hàn Chào Đời
Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:15:34
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh Mộ Bạch để ý đến cô, tự c.ắ.n một miếng sô cô la, nhai nát trong miệng, cúi xuống chặn miệng cô, ép mở hàm răng ngọc của cô , dùng lưỡi đưa sô cô la miệng cô, đó trêu đùa chiếc lưỡi hồng của cô.
“Ưm!” Hạ Mạt lập tức quên cả đau, vội đưa tay đẩy Lãnh Mộ Bạch , đàn ông c.h.ế.t tiệt dám hôn cô mặt bao nhiêu , mà còn là lúc cô đang sinh con, thật đáng ghét…
Lãnh Mộ Bạch rời khỏi miệng cô, cầm sô cô la hỏi: “Tự ăn để đút.”
Trong lòng nghẹn , cô đau khổ, , chỉ ở bên cô, tuy thể chịu đau cô, nhưng thể việc rời nửa bước túc trực bên cô.
cô ở bên, điều khiến cảm thấy khó chịu, nếu thời điểm thích hợp, thật sự sẽ trừng phạt cô một trận.
Hạ Mạt khuôn mặt vô cảm của Lãnh Mộ Bạch, tức giận, cũng dù ngang bướng thế nào cũng sẽ rời , nên ngoan ngoãn c.ắ.n sô cô la nuốt xuống.
Ăn xong sô cô la, Lãnh Mộ Bạch lấy một ly sữa ấm, dùng ống hút đút cho Hạ Mạt. Sữa vắt từ bò sữa trong gian, Lãnh Mộ Bạch còn mang về nhiều dụng cụ vắt sữa, khử trùng từ trang trại. Anh vẫn luôn trữ sữa, mang chia sẻ cho , chỉ cho một cô ăn, đương nhiên là để bồi bổ cho cô.
Hạ Mạt ngoan ngoãn uống hết sữa, Lãnh Mộ Bạch thu ly, tiếp tục lau mồ hôi cho cô, nhưng mặt vẫn biểu cảm.
“Tiểu Bạch, em ý từ chối , nhưng ở đây em cảm thấy trở nên yếu đuối, em nũng mặt , em em đau, thương em.
Như em thể rặn , con trai cũng thể . Tiểu Bạch, em quá dựa dẫm , em sợ con trai sớm sẽ gặp nguy hiểm, nên mới bảo rời .”
Hạ Mạt đáng thương , nước mắt lã chã rơi, bây giờ cô còn quan tâm đến cơn đau nữa, vui còn khiến cô khó chịu hơn cả đau đớn.
“Haiz!” Lãnh Mộ Bạch thở một , giúp cô lau nước mắt.
“Đồ ngốc nhỏ, thể trở thành nguồn gốc khiến em yếu đuối, tại thể trở thành động lực để em mạnh mẽ, để em nỗ lực chứ! Vợ, vì mà cố lên ?”
“Ừm!” Hạ Mạt nắm tay Lãnh Mộ Bạch, một nữa rặn, cô c.ắ.n răng kêu nhiều nữa, khi cơn co thắt đau dữ dội, cô càng rặn mạnh hơn.
“Đầu , tiếp tục rặn nữa .” Bác sĩ chính hét lớn.
Lãnh Mộ Bạch thở phào nhẹ nhõm, hôn lên môi cô: “Vợ thấy ? Đầu con trai , tiếp tục cố lên, em thể mà vợ, vợ, em là tuyệt nhất, tiếp tục cố lên.”
“Tiểu Bạch.” Hạ Mạt hét lớn, nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Anh đây, vợ yêu em, vì cố lên, con trai, cho thấy con trai , ?” Lãnh Mộ Bạch nhẹ nhàng dỗ dành.
“Con trai.” Hạ Mạt nhắm mắt , hai tay dùng sức, cơ thể cũng theo đó mà rặn.
“Oa…” Một tiếng vang dội khắp phòng sinh.
“Sinh .”
“Tốt quá, sinh .”
“ .”
Bên ngoài phòng sinh, cả nhóm căng thẳng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm theo tiếng của đứa trẻ.
“Sinh , vợ, con trai sinh .” Lãnh Mộ Bạch lau sạch mồ hôi, nước mắt mặt Hạ Mạt, hôn thật mạnh lên môi cô: “Vợ, cảm ơn em, cảm ơn em sinh con trai cho , em và con trai đều là báu vật quan trọng nhất đời của , sẽ nâng niu các em trong lòng bàn tay, như một.”
Hạ Mạt dùng hết sức lực, cô thậm chí còn sức để , ánh mắt cô hướng về phía xa.
Lãnh Mộ Bạch theo ánh mắt của cô, hai y tá đang giúp đứa trẻ tắm rửa, bèn : “Đứa trẻ xong ? Phiền các cô mau bế qua cho vợ xem.”
“Đến đây.” Một y tá bọc đứa trẻ bế qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-mat-the-quan-truong-sung-ngot-manh-nhat/chuong-170-lanh-da-han-chao-doi.html.]
Lãnh Mộ Bạch bé bụ bẫm, mũm mĩm trong lòng y tá, bàn tay đưa mà dám bế đứa trẻ.
“Tư lệnh Lãnh, đàn ông đầu bế con đều như , học theo , cứ thế , cứ thế bế đứa trẻ, đứa trẻ sẽ khó chịu, cũng đau.” Bác sĩ chính cầm tay chỉ việc cho Lãnh Mộ Bạch.
Lãnh Mộ Bạch theo động tác của bác sĩ chính, thử vài mới đưa tay đón lấy đứa trẻ.
Khoảnh khắc đứa trẻ trong lòng, ảo giác như đang nâng cả thế giới, rõ ràng chỉ là một sinh linh bé nhỏ, rõ ràng cũng nặng bao nhiêu, nhưng nặng đến thế, nặng đến mức tay cũng mỏi nhừ.
Sững vài giây, Lãnh Mộ Bạch bế đứa trẻ đến mặt Hạ Mạt, phấn khích : “Vợ, con trai trông giống lúc nhỏ ghê!”
“Con trai, Hàn Hàn nhỏ của .” Hạ Mạt đưa tay sờ đứa trẻ, nhưng tay cử động hai mà sức nhấc lên.
Lãnh Mộ Bạch lập tức đưa đứa trẻ đến gần Hạ Mạt, để đứa trẻ hôn lên má cô, cũng hôn cô, dịu dàng : “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, đợi em tỉnh , hồi phục sức lực là thể bế con trai .”
“Anh sẽ bảo vệ con trai thật đúng ?” Hạ Mạt ngẩng đầu , hỏi.
“Đương nhiên, nó là bảo bối mà vợ liều mạng sinh cho .”
Nhận lời hứa của Lãnh Mộ Bạch, Hạ Mạt mỉm , nhắm mắt , chỉ vài giây thấy tiếng thở đều đều của cô.
“Phiền nhẹ tay, đừng phiền cô nghỉ ngơi.” Lãnh Mộ Bạch nhỏ.
“Tư lệnh Lãnh, đưa đứa trẻ cho ! Đứa trẻ còn cần tắm rửa, cần cân nặng.” Một y tá : “Hơn nữa còn phiền ngài, bế phu nhân từ giường sinh xuống xe đẩy.”
“Đi theo .” Lãnh Mộ Bạch , bế Lãnh Dạ Hàn khỏi phòng sinh.
Cả nhóm lập tức vây .
“Đừng ồn, vợ mệt , mới ngủ.” Lãnh Mộ Bạch nhỏ một câu, đưa đứa trẻ cho Tô Hân: “Mẹ, phiền cùng y tá đưa Hàn Hàn tắm, cân nặng. Tiểu Long, Đại Hùng, Lăng Tử, T.ử Kiệt, Dương Tử, ba cũng theo, rời nửa bước.”
“Được.” Mấy đều gật đầu, theo ba y tá hùng dũng rời .
Lãnh Mộ Bạch với Vương Khiêm: “Đi điều hai tốp đến, mời bệnh nhân ở hai bên phòng bệnh của chúng sang phòng khác, phòng bệnh của Mạt Nhi cho phép bất kỳ lạ nào .”
“Được, sắp xếp ngay.” Vương Khiêm bước nhanh rời .
Dặn dò xong, Lãnh Mộ Bạch phòng sinh.
Anh bác sĩ hỏi: “Bây giờ bế ? Đặt lên xe đẩy sẽ ồn đến cô nghỉ ngơi.”
“Ồ! Được .”
Được bác sĩ chính gật đầu, Lãnh Mộ Bạch đến bên cạnh Hạ Mạt, nhẹ nhàng bế cô lên ngoài.
Vì Lãnh Mộ Bạch dặn đừng ồn đến Hạ Mạt nghỉ ngơi, nên khi hai ngoài, ai gì, chỉ lặng lẽ theo .
Về đến phòng bệnh, Lãnh Mộ Bạch mới đặt Hạ Mạt xuống giường, đắp chăn cho cô.
Y tá theo lập tức : “Tư lệnh Lãnh, đường glucose ? Nếu thì rót một ít nước sôi để nguội, đợi đứa trẻ về cho nó uống một ít nước. Lần đói thì cho nó b.ú sữa , ban đầu sữa, nhưng b.ú nhiều mới , nên cho đứa trẻ b.ú một lúc cho nó ăn sữa bột.”
“Được, , cảm ơn.” Lãnh Mộ Bạch cảm ơn y tá.
Y tá rời lâu thì Vương Khiêm dẫn đến, theo lệnh của Lãnh Mộ Bạch, mời bệnh nhân ở hai bên giường bệnh của Hạ Mạt sang phòng khác, điều kiện là chi phí giường bệnh Lãnh Mộ Bạch trả. Vương Khiêm sắp xếp binh sĩ canh gác xung quanh phòng bệnh, vẻ như một con ruồi cũng cho .