Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 940: Dương Văn Tĩnh Trúng Gió

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:11:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trả lời Dương Thắng Quân chỉ khí, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t điện thoại mãi buông ...

 

“Mẹ, thế?”

 

Binh Binh nhận điện thoại của Dương Vũ xong, lập tức xin nghỉ phép từ đơn vị chạy về.

 

Khi thấy vẻ mặt điên cuồng của , chút hoảng sợ.

 

Vương Lộ đang chìm trong cơn điên loạn thấy tiếng con trai , cuối cùng cũng tỉnh táo .

 

Mười ngón tay bà xoắn c.h.ặ.t , móng tay bấm lòng bàn tay, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ nhẹ nhõm.

 

“Mẹ , chú tư con tỉnh , nhưng chú tìm con tiện nhân !”

 

“Binh Binh, những năm nay, đối xử với chú như , thế mà trong lòng chú luôn nhớ thương con tiện nhân đó.”

 

“Thật quá đáng ghét!”

 

Binh Binh đến đây, chút hiểu tại biểu cảm ...

 

— Trời ơi, định cái gì ?

 

Binh Binh hít sâu một , nhẹ nhàng khuyên giải :

 

“Mẹ, chú tư là quân nhân mà.”

 

“Hơn nữa chú còn là một Sư trưởng, sắp thăng chức .”

 

“Đừng thím tư tin tức xác thực là c.h.ế.t, cho dù thím c.h.ế.t thật, chú tư cũng sẽ chuyện trái luân thường đạo lý.”

 

“Mẹ, tỉnh táo ?”

 

“Kiếp chú tư thể tái hôn với bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối thể là .”

 

“Mẹ là chị dâu của chú , chú đối với chỉ sự kính trọng, còn thấu ?”

 

— Dương Thắng Quân cả đời đều thể kết hôn với bà , kiếp căn bản cơ hội?

 

“Đều tại con Từ T.ử Câm đáng c.h.ế.t , tao nguyền rủa nó đời đời kiếp kiếp xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn siêu sinh!”

 

Ánh mắt Vương Lộ từ lạnh lùng chuyển sang ác độc, từ ác độc chuyển sang vô tình...

 

— Dương Thắng Quân, chúng kiếp khả năng, thì kiếp !

 

— Kiếp , tao tuyệt đối sẽ nhường mày cho khác!

 

Biết tin tỉnh , Dương Văn Tĩnh lập tức chạy đến bệnh viện.

 

gần năm mươi tuổi, tóc hoa râm, hình phát tướng, là một bà già.

 

Vừa cửa, bà bắt đầu lải nhải:

 

“Anh tư, cuối cùng cũng tỉnh , bọn em sợ c.h.ế.t khiếp!”

 

“Cái con họ Từ , đáng đời nó...”

 

“Câm miệng!”

 

Nghe thấy em gái sỉ nhục vợ , Dương Thắng Quân lập tức nổi trận lôi đình:

 

“Văn Tĩnh, T.ử Câm là chị dâu của cô!”

 

“Con họ Từ, con họ Từ, đó là cách cô gọi ? Cô còn ?”

 

Dương Văn Tĩnh dọa giật :

 

“Anh tư, em...”

 

Dương Thắng Quân thực sự tức giận, trừng mắt em gái :

 

“Văn Tĩnh, còn là tư của cô ?”

 

“Vợ của , cô gọi chị dâu thì thôi, cô đối với cô còn bằng ngoài!”

 

“Cô tôn trọng cô , chính là tôn trọng !”

 

“Những năm qua, lưng cô rốt cuộc cho cô bao nhiêu uất ức?”

 

“Cô là vợ , là của Dương Vũ!”

 

“Cô vô lễ như , xem căn bản coi trai nữa đúng ?”

 

“Thôi, dù cô cũng em gái ruột của , cần gọi tư nữa.”

 

Cái gì?

 

Dương Văn Tĩnh ngây :

 

“Anh tư, đang ?”

 

Ánh mắt Dương Thắng Quân lạnh lùng:

 

“Văn Tĩnh, cô và ruột cô đều ở cùng , còn giả vờ ?”

 

“Cô sớm con gái nhà họ Dương, cho nên cô mới đón ruột cô về nuôi, cô tưởng thật ?”

 

Sao ?

 

Tim Dương Văn Tĩnh đập như trống:

 

“Anh tư, em, em...”

 

Mộng Vân Thường

“Đừng nữa.”

 

Dương Thắng Quân lạnh lùng cắt ngang lời ‘em gái’ :

 

“Tuy bà nuôi cô, nhưng dù cũng sinh cô, cô nuôi bà cũng là bổn phận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-940-duong-van-tinh-trung-gio.html.]

 

“Sau , chúng coi như quen , cô , nghỉ ngơi .”

 

Trong mơ, ‘em gái’ của cũng chẳng lành gì.

 

Có lẽ đây là ông trời đang nhắc nhở , nếu còn nhận ‘em gái’ , vợ sẽ vĩnh viễn tha thứ cho .

 

Dương Thắng Quân , sai nhiều nhất là chính .

 

chuyện quá khứ qua, tương lai, sẽ để ai vợ ghê tởm nữa.

 

Tha thứ , Dương Thắng Quân từng nghĩ tới, chỉ , việc trong tương lai là chuộc tội.

 

Hy vọng duy nhất của , là cầu xin ông trời cho thêm một cơ hội...

 

Đầu óc Dương Văn Tĩnh trống rỗng, bà xảy chuyện gì, nhưng rõ ràng, ‘ tư’ nhận bà nữa.

 

— Lẽ nào là con họ Từ trở về, gì đó?

 

Ra khỏi bệnh viện, Dương Văn Tĩnh gọi điện cho Vương Lộ, đó lập tức qua đó.

 

“Chị dâu cả, con đàn bà về ?”

 

Vương Lộ ánh mắt nhàn nhạt cô em chồng :

 

“Sao thế?”

 

Những lời Dương Thắng Quân , Dương Văn Tĩnh đương nhiên sẽ với Vương Lộ:

 

“Anh tư nổi giận vô cớ, em cũng xảy chuyện gì.”

 

Vương Lộ nhếch mép, vẻ mặt khinh bỉ :

 

“Con đàn bà thủ đoạn cao tay, trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t chơi đến mức lô hỏa thuần thanh, tư cô dọa .”

 

“Nghe , là chiến hữu gọi điện cho chú , con đàn bà đang ở Đế Đô.”

 

Cái gì?

 

Dương Văn Tĩnh kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất:

 

“Nó lên chiếc máy bay đó?”

 

Vương Lộ lạnh lùng gật đầu:

 

“Chắc là , khả năng, đến lúc lên máy bay, vì chuyện gì đó mà lên.”

 

Lời dứt, Dương Văn Tĩnh hận thù mắng một câu:

 

“Hời cho nó quá, ngã c.h.ế.t quách nó chứ? Con đàn bà c.h.ế.t tiệt, em nguyền rủa nó vĩnh viễn về .”

 

Không về thì tác dụng gì?

 

Anh tìm nó!

 

Vừa nghĩ đến đây, tim Vương Lộ như d.a.o cắt:

 

“Mắng tác dụng gì? Người sống lâu, tai họa lưu ngàn năm, hiểu ?”

 

Dương Văn Tĩnh tức đến thở hổn hển:

 

“Đồ tai họa c.h.ế.t tiệt, em em...”

 

Lời hết, “bịch” một tiếng, Dương Văn Tĩnh ngã xuống đất, mắt xếch miệng méo...

 

Vương Lộ sợ hãi, lập tức gọi điện cho con trai:

 

“Binh Binh, mau về , cô út con trúng gió !”

 

Dương Văn Tĩnh trúng gió, liệt nửa , chỉ mắt là cử động .

 

Dương Vũ cũng qua đó:

 

“Bác gái, cô út đột nhiên trúng gió? Xảy chuyện gì ?”

 

Ánh mắt Vương Lộ lấp lóe:

 

“Không xảy chuyện gì cả, chỉ là đang mấy chuyện vui vẻ, thể là kích động quá, đột nhiên ngã xuống đất.”

 

Là chuyện gì mà vui đến mức ?

 

Dương Thắng Quân đương nhiên nhanh nhận tin, đôi mắt lạnh lùng:

 

“Đến nhà cô gọi bà dì qua, bảo bà chăm sóc cô .”

 

Dương Vũ lập tức ngay.

 

Cô út con cái, nhiều năm nương tựa bà dì già trong nhà.

 

Rất nhanh, Dương Vũ đón ruột của Dương Văn Tĩnh đến...

 

Vừa thấy bộ dạng mắt xếch miệng méo, còn ỉa đùn quần của con gái, bà lập tức chịu !

 

“Cái mặc kệ, cũng quản nổi, các tìm khác .”

 

Nghe thấy lời , Dương Vũ vẻ mặt kinh ngạc:

 

“Cô út luôn duyên với bà, còn phụng dưỡng tuổi già cho bà.”

 

“Nuôi bà bao nhiêu năm nay, cô bệnh, bà liền phủi tay quản nữa? Bà còn là ?”

 

Mẹ ruột Dương Văn Tĩnh trợn trắng mắt:

 

đến để hưởng phúc, đến v.ú em!”

 

“Đây là nhà họ Dương các , cũng nào của , dựa bắt quản?”

 

 

Loading...