Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 921: Bị Dọa Sợ
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Văn Lâm ánh mắt dọa cho lùi mấy bước, lập tức : “Bố, con cái gì cũng , bố đừng con như .”
“Con ngày nào cũng túc trực ở trung tâm thương mại, .”
Không con trai cả, thì là con trai út ?
Nghĩ đến việc con trai út đột nhiên đ.á.n.h gãy xương sườn, cha Dư nghĩ tới điều gì đó, xoay bệnh viện...
“Nói, mấy ngày nay hai con bà rốt cuộc cái gì?”
Thấy chồng đầy mặt nộ khí, Dư vẻ mặt ngơ ngác: “Bố nó , ông cái gì thế? thể cái gì?”
Lửa giận của cha Dư tích tụ cả một đường, lúc căn bản nhịn nữa.
Thấy vợ còn đang giả vờ hiểu, ông gầm lên: “ cái gì, bà hiểu ?”
“Giám đốc Đặng của Quân Phong , sở dĩ Quân Phong rút khỏi Bách hóa Kinh Đô, là vì một đứa con trai , một vợ !”
“Hai thành thật cho , mấy ngày nay rốt cuộc cái gì!”
“Một chữ cũng giấu , nếu hai đều cút khỏi nhà họ Dư cho !”
Mẹ Dư cũng chỉ là một công nhân dệt may, vì nhà họ Dư phất lên, bà mới nghỉ hưu sớm.
Nhìn biểu cảm của cha Dư, bà sợ hãi: “Chúng cái gì cũng , ông đừng trách oan chúng .”
Không là thể nào.
Em trai đ.á.n.h thành thế , chắc chắn là đắc tội với nên đắc tội.
Dư Văn Lâm ở bên cạnh khuyên giải bà cứng miệng của : “Mẹ, tại chú ba đột nhiên đ.á.n.h, hẳn là nguyên nhân chứ?”
“Bây giờ lúc giấu giếm, nếu Quân Phong gia nhập Bách hóa Thuận Xương, trung tâm thương mại của chúng thực sự tiêu đời !”
Doanh thu một năm của điện máy Quân Phong chiếm một phần hai trung tâm thương mại, hơn nữa còn thường xuyên cháy hàng.
Lúc đó điện máy Quân Phong đồng ý gia nhập trung tâm thương mại nhà , Dư Văn Lâm tốn ít công sức, tìm ít giúp đỡ.
Hắn rõ, nếu Quân Phong rút khỏi trung tâm thương mại nhà , e rằng vĩnh viễn cũng sẽ nữa.
Càng nghĩ, Dư Văn Lâm càng vội: “Mẹ, mau , để chúng con xem còn cách nào cứu vãn .”
“, mau !”
Cha Dư thở hổn hển, hận hận : “Không giấu dù chỉ một chữ, nếu bà cút xéo cho !”
Cuối cùng, Dư cũng .
Nói xong, bà phục : “ chỉ thế, tin ông hỏi Kính Nhi.”
“Đó chẳng qua chỉ là một con ranh nhà quê, căn bản thể bản lĩnh lớn như .”
Có lý a.
Cha Dư xong hỏa khí cũng nhỏ một chút.
Ông chằm chằm con trai út hỏi: “Văn Kính, con ranh đó thật sự là từ nông thôn đến ?”
Điểm , là cán bộ hội học sinh, Dư Văn Kính tự nhiên thế của Khâu Hiểu Anh.
Thấy xảy chuyện lớn như , cũng dọa sợ.
Mấp máy môi, rụt rè : “ , là từ vùng nông thôn tỉnh Q đến, bố cô là liệt sĩ.”
Cái gì?
Lại là con gái liệt sĩ?
Thế hệ của cha Dư sự sùng kính bẩm sinh đối với quân nhân...
Nghe đến đây, cả ông chấn động, mày nhíu c.h.ặ.t : “Con chắc chắn?”
Dư Văn Kính gật đầu: “Chắc chắn.”
Lần cha Dư nổi giận!
“Cái mụ đàn bà c.h.ế.t tiệt , nhà họ Dư sắp bà hại c.h.ế.t !”
“Bốp” một tiếng, một cái tát giáng xuống mặt Dư, phát âm thanh giòn tan...
Cái tát , trực tiếp đ.á.n.h cho Dư ngơ ngác!
Sau khi hồn, bà lao cha Dư: “Dư Kiến Quốc, ông phát điên cái gì, dám đ.á.n.h ?”
“Không chỉ là con cái liệt sĩ thôi , thứ cha , chuyện trung tâm thương mại thể liên quan gì đến nó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-921-bi-doa-so.html.]
“Rõ ràng là bản ông bản lĩnh, đẩy trách nhiệm lên đầu !”
“ sống nữa, bà đây liều mạng với ông!”
Dư Văn Lâm tỉnh táo hơn , thấy lúc bà còn đang hồ đồ quấy nhiễu, lập tức tiến lên ngăn bà .
“Mẹ, đừng loạn nữa ?”
“Theo con , tổng giám đốc của tập đoàn điện máy Quân Phong, chính là quân tẩu của bộ đội.”
“Thời điểm bọn họ đột nhiên rút quầy chuyên doanh, thể liên quan đến chuyện .”
“Nếu thể khiến điện máy Quân Phong đổi ý định, thì trung tâm thương mại của chúng thực sự gặp rắc rối lớn .”
“Bố đây là trong lòng sốt ruột a.”
“Bố, bố cũng đừng vội, thực sự liên quan đến họ Khâu còn rõ.”
“Biểu thúc đang việc ở Đại học Sư phạm , tiên tìm chú tìm hiểu một chút .”
cha Dư cứ cảm thấy chuyện liên quan đến cô sinh viên họ Khâu , tuy nhiên ông vẫn gọi điện cho em họ ...
“Cái cô sinh viên họ Khâu , hậu thuẫn gì ?”
Em họ cha Dư ở đầu dây bên lắc đầu quầy quậy: “Cái em rõ lắm, chỉ điều cô sinh viên bản vô cùng xuất sắc.”
“Nghe cô gái trong bốn năm ở trường, đăng nhiều truyện, tiểu thuyết và thơ ca nhiều tạp chí.”
“Ba mươi hai nghiên cứu sinh trường tuyển năm nay, cô là duy nhất miễn thi.”
Lợi hại như ?
Tuy con trai cũng tệ, nhưng trong lòng cha Dư rõ ràng, so với cô gái , kém là một chút.
“Vậy còn manh mối nào khác ?”
Em họ cha Dư tiếp tục lắc đầu: “Ngoài thông tin phiếu đăng ký của cô , cái khác thật sự .”
“Chuyện chị dâu qua đây, em cũng , chỉ là đợi em qua đó thì sinh viên Khâu .”
“Anh họ, chuyện đàng hoàng với chị dâu, hành động của chị ... thật, chính là hành vi của kẻ trọc phú.”
Cha Dư đến đỏ mặt tía tai, ông vẻ mặt giận dữ : “Chú yên tâm, sẽ giáo d.ụ.c bà đàng hoàng.”
Mộng Vân Thường
“Biểu , cảm ơn chú.”
Cha Dư đang định cúp điện thoại, em họ ông đột nhiên nhớ một chuyện: “ họ, em còn chút chuyện với một chút.”
“Chuyện gì?”
Em họ cha Dư khẽ : “Thường xuyên một chiếc xe Jeep quân dụng đưa cô đến trường, biển xe đó là Đế A...”
Biển xe quân sự và biển xe địa phương sự khác biệt lớn, thấy biển xe , cha Dư lập tức gọi điện thoại đến chỗ chiến hữu cũ của bố ...
“Bác ơi, biển xe thường là của đơn vị nào ạ?”
Đầu dây bên : “Đây là biển của Quân khu Đế Đô, cháu hỏi cái gì?”
Nghe thấy câu , cha Dư chuyện lớn .
“Không gì ạ, chỉ là nhờ cháu ngóng, cháu cũng , cho nên mới hỏi bác.”
“Ồ ồ, .”
Cha Dư đặt chiếc điện thoại cục gạch trong tay xuống: “Văn Lâm, chuyện chắc chắn quan hệ với cô sinh viên họ Khâu .”
“Xem rắc rối của chúng lớn , cô gái quan hệ với trong quân đội, trong quân đội đều coi trọng tình cảm chiến hữu.”
Dư Văn Lâm bạn học lính, chuyện hiểu.
“Bố, bây giờ chúng thế nào?”
Cha Dư vẻ mặt phẫn nộ chằm chằm Dư: “Chuyện là do bà gây , bây giờ bà dỗ dành cô nương tiểu Khâu cho .”
“Nếu , bà cứ chuẩn cút khỏi nhà họ Dư cho ông.”
Mẹ Dư .
Bà cũng ấm ức.
Rõ ràng là một cô nhi từ nông thôn đến, hậu thuẫn cứng như ?
Còn nữa, bắt bà xin một cô nhi nhà quê?
Mặt mũi bà để ?