Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 908: Chuyện Nhà Họ Dương

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:10:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Năm mới, họ hàng là chuyện thường tình.

 

Chỉ điều họ hàng nhà họ Dương nảy sinh vấn đề: Mẹ chồng của Dương Văn Thanh để ý Dương Thắng Quân, gả cô con gái út ly hôn của cho .

 

Thế là?

 

Vừa qua mùng bảy, bà cụ bảo con dâu về nhà đẻ để chuyện kết

 

Triệu Hồng Anh cạn lời với con gái .

 

Cô em chồng của con gái thứ hai đơn vị công tác tồi, nhưng với tướng mạo đó, con trai bà thể để mắt tới ?

 

Không ai hiểu con bằng .

 

Triệu Hồng Anh rõ con trai .

 

E rằng phụ nữ bình thường… , phụ nữ bình thường cũng để mắt tới, ai thể so với… Haizz!

 

Nghĩ đến con trai , Triệu Hồng Anh ngoài thở dài cũng nên gì.

 

Đối tượng đính hôn như chịu cưới, cuối cùng một bằng một phần mười đối tượng cũ tính kế, còn kết hôn.

 

Con , thật sự thể cố chấp.

 

Bà nghĩ, nếu con trai đầu óc tỉnh táo hơn một chút, chắc chắn sẽ rơi cảnh hiện tại: thích, gả cho em nhất của .

 

— Ban đầu còn là do chính cần…

 

Đàn ông phấn đấu sự nghiệp là chuyện , nhưng phấn đấu sự nghiệp là vì cái gì?

 

Ai mà một gia đình hạnh phúc…

 

Còn đứa con gái của , trong lòng Triệu Hồng Anh càng buồn hơn: vì để nịnh bợ nhà chồng, cũng ích kỷ đến mức khiến giận sôi.

 

Bất kể là thế nào, chỉ cần là phụ nữ, chỉ cần liên quan đến lợi ích của nó, e rằng đều kéo về nhà…

Mộng Vân Thường

 

“Thắng Quân nó… e là ý định tái hôn.”

 

“Con cứ về với chồng con, em trai con ý định tái hôn.”

 

Triệu Hồng Anh kiên quyết từ chối.

 

Nghe câu , Dương Văn Thanh chút tức giận: Nói nhiều như , vẫn từ chối mối hôn sự ?

 

— Bà nếu mối hôn sự thành, con gái của bà sẽ sống hơn nhiều ?

 

Nhà chồng của Dương Văn Thanh cũng là gia đình phận địa vị.

 

nghĩ , nếu thể thành công mối hôn sự , chồng nhà chắc chắn sẽ bằng con mắt khác…

 

“Mẹ, còn hỏi, với con là lão Tứ sẽ đồng ý?”

 

“Mẹ cứ gọi nó về , con tự với nó, cần phiền .”

 

Triệu Hồng Anh cần gọi, nhưng bà nếu như , con gái thứ hai sẽ hận c.h.ế.t .

 

Mình chỉ sinh mà nuôi, đối với hai cô con gái lớn, trong lòng Triệu Hồng Anh vẫn chút áy náy…

 

Bà cũng nghĩ thông , nếu đứa con gái đ.â.m đầu tường nam thì đầu, cứ để nó đ.â.m một cho , đỡ cho nó sinh lòng oán hận.

 

“Được, sẽ bảo nó về một chuyến, con tự hỏi nó là .”

 

Tối hôm đó, Dương Thắng Quân đưa con trai về nhà… yêu cầu của chị hai, mặt đen !

 

“Chị hai, đừng là hiện tại trọng trách của em nặng, thời gian chuyện .”

 

“Dù nữa, em cũng tái hôn.”

 

“Chị đừng nữa, em sẽ kết hôn với cô em chồng của chị , chuyện cứ coi như chị từng nhắc đến.”

 

Em trai từ chối chút nể nang khiến Dương Văn Thanh tức giận: “Em còn trẻ như , kết hôn, về già thì ?”

 

“Nếu em em trai , mới thèm quan tâm.”

 

thấy, em chính là trong lòng nhớ nhung con nhỏ họ Từ , nhớ nhung thì ích gì, chồng !”

 

Lời dứt, mặt Dương Thắng Quân càng đen hơn: “Chị hai, nếu chị chị ruột của em, hôm nay em sẽ tát chị mấy cái!”

 

“Kiều Kiều là em gái kết nghĩa của em, là ân nhân cứu mạng của em và Hoa Hoa, là vợ của em nhất của em.”

 

“Chị giận em, , chị còn bậy, đừng trách em nhận chị hai !”

 

“Nói lắm!”

 

Phó bộ trưởng Dương vẫn luôn im lặng, mặt sớm đen .

 

Thực ông cũng hy vọng con trai thứ tái hôn, dù còn trẻ như , cha luôn hy vọng nó hạnh phúc.

 

đứa con gái lôi cả con gái nuôi , ông thật sự tức giận!

 

Với vẻ mặt đen sì, Phó bộ trưởng Dương Dương Văn Thanh mở lời: “Văn Thanh, cổ con mọc là cái đầu óc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-908-chuyen-nha-ho-duong.html.]

 

“Đầu óc mọc để suy nghĩ, để trưng cho !”

 

“Con cũng nghĩ xem, cô em chồng của con, xứng với em trai con ?”

 

“Bố con quan tâm đến em trai con, nhưng kiểu quan tâm áp đặt , chính là tư tâm!”

 

“Nếu chuyện vẫn qua não như , con cũng đừng về nữa!”

 

Dương Văn Thanh lủi thủi bỏ .

 

Phó bộ trưởng Dương gọi con trai thứ phòng sách: “Thắng Quân, bố thấy, con quả thực cũng nên kết hôn .”

 

Không cùng chung sống, Dương Thắng Quân thể tái hôn?

 

“Bố, phương diện của cơ thể con vẫn hồi phục, kết hôn cũng là hại , con kết hôn nữa.”

 

“Con gì? Chưa khỏi?”

 

Dương Thắng Quân lắc đầu: “Vâng, khỏi.”

 

Cơ thể con trai , thì thể kết hôn, vợ chồng nhà họ Dương khuyên nữa.

 

Mà Dương Văn Thanh về đến nhà, Dương Văn Tĩnh liền chạy tới.

 

“Chị hai, thế nào ?”

 

Sắc mặt Dương Văn Thanh vô cùng khó coi: “Toàn là những hiểu chuyện, gì mà kết hôn, chẳng là chê em chồng !”

 

“Ngoại hình của phụ nữ, quan trọng đến ?”

 

“Trông , thì là phụ nữ ? Tắt đèn , chẳng đều như cả !”

 

“Bố còn hơn, gì mà bảo cần lo chuyện bao đồng!”

 

“Đây là chuyện bao đồng ? Đây là chuyện chung đại sự của em trai , chị quan tâm nó, thành lòng xem như lòng lang sói ?”

 

thành công ?

 

Nghe tin , Dương Văn Tĩnh vui mừng khôn xiết.

 

Tuy cô thể gả cho ‘tứ ca’ của , nhưng Dương Thắng Quân kết hôn, cô chính là vui vẻ.

 

“Chị hai, em sớm bố hai đó là hồ đồ, chị tin ?”

 

Dương Văn Thanh cảm thấy chính xác.

 

“Em về là đúng, bố hai , đầu óc đều vấn đề.”

 

, công việc của em cũng sắp xong , đợi thêm chút nữa.”

 

Dương Văn Tĩnh vui: “Vâng , vẫn là chị cả chị hai đối xử với em, cả đời em đều quên ơn của hai chị.”

 

“Chị hai, đừng tức giận nữa, chị tức giận cũng chỉ tự hại thôi.”

 

“Tứ ca kết hôn thì thôi, dù cô độc tuổi già cũng là chị.”

 

Chẳng .

 

Chó c.ắ.n Lã Động Tân, lòng , lúc cho hối hận!

 

Vì chuyện , Dương Văn Hoa và Dương Văn Thanh ngoài dịp lễ Tết, nếu việc gì, đều về nhà họ Dương nữa.

 

Chuyện nhà họ Dương, ngày hôm Từ T.ử Câm mới , đương nhiên là do tên ‘tiểu Hán gian’ Hoa Hoa cho cô

 

“Cô ơi, cô mà là của con thì , con thích cô .”

 

Từ T.ử Câm xong, sợ đến run !

 

— Nhóc con, mới của ngươi , ngươi , mà là yêu nhất và những đứa con nhất .

 

— Người cha ngũ hành khuyết tình cảm của ngươi, cứ để ông cô độc đến già .

 

“Hoa Hoa, thể nhận bừa , con của , dù bà còn nữa, bà vẫn là của con.”

 

“Sau đừng những lời , nếu khác sẽ con là vô tình vô nghĩa, ngay cả ruột của cũng nhận.”

 

Hoa Hoa hiểu.

 

Cậu bé chớp chớp đôi mắt to Từ T.ử Câm: “Cô ơi, T.ử Vọng, T.ử Lâm, T.ử Minh, đều gọi cô là mà.”

 

“Chẳng lẽ họ của ?”

 

Cái giải thích thế nào đây?

 

Trên đầu Từ T.ử Câm như quạ bay qua: “Không , , vì… vì, vì họ bố .”

 

Vậy ?

 

 

 

Loading...