Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 855: Đến Đế Đô

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:08:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau một hồi gặp mặt, cũng đến giờ cơm.

 

Hôm nay chuẩn từ sớm, trong đại sảnh bày hai bàn.

 

Bên thức ăn lên bàn, bên hai ông bà An gia tới.

 

Còn kịp mời họ xuống, hai ông bà Dương gia cũng đến nơi.

 

Lần , là một màn giới thiệu náo nhiệt, trong nháy mắt tiếng của Hứa gia xuyên thấu cả mái nhà…

 

Chưa đầy nửa giờ, cả khu an dưỡng đều : Bốn chắt sinh tư của Hứa gia về !

 

Thế là, cửa nhà họ Hứa tấp nập như chợ…

 

Không ngăn sự nhiệt tình của các ông bà lão, bọn trẻ gọi xong cụ ông cụ bà , gọi cụ ông cụ bà .

 

Gọi đến mức hai ông bà Hứa gia xót ruột.

 

“Đi , bọn trẻ nghỉ ngơi , hai ngày nữa các ông bà hãy đến.”

 

Từ T.ử Câm vui vẻ, thế là một đám bốn chiếc xe đưa đến Tứ hợp viện…

 

Cùng lúc đó, Long gia cũng nhận tin đoàn bọn họ đến Đế Đô.

 

“Đến hết ?”

 

Long Vân Châu gật đầu: “Đến hết , ? Đi xem thử .”

 

“Chị đang nghĩ, tìm dẫn gặp mặt một .”

 

Nếu quan hệ giữa Từ T.ử Câm với Hứa gia, An gia, Dương gia, thì Long Vân Nam vô cùng tự tin.

 

Lúc ăn Tết, Lục Tam Mao tiết lộ, chị dâu cả nhà thực là con gái Hứa gia ở Đế Đô, thuở nhỏ trộm mất.

 

Còn , chị dâu cả nhận hai ông bà Dương gia ở Đế Đô ông bà nội…

 

Thân ở Đế Đô, Hứa gia và Dương gia, ai mà ? Ai mà ?

 

Tuy phận của Từ T.ử Câm công bố rộng rãi, nhưng chỉ cần tâm ngóng, tự nhiên sẽ .

 

Huống hồ, Long Mẫn Thanh gả cho Hứa Chí Thành.

 

Vừa ngóng tin , sự tự tin trong lòng Long Vân Nam tan biến sạch.

 

Tuy hiện tại địa vị của ông cao hơn Hứa Chấn Trung một bậc, nhưng so với Hứa gia thì căn bản cách nào so bì.

 

Con dâu gia thế như , con trai còn thể nhận ?

 

Sau khi ngóng tin tức, Long Vân Nam ốm nặng một trận.

 

Tuy nghỉ hưu nhưng điều chuyển chức vụ sang vị trí ngang hàng nhưng ít quyền lực hơn, hơn nữa tinh lực rõ ràng còn đủ.

 

Nghe chị gái , ông khẽ lắc đầu: “Không tự chuốc nhục nhã nữa, là do tự em phạm sai lầm.”

 

“Phạm sai lầm, thì gánh chịu hậu quả.”

Mộng Vân Thường

 

“Nguyện vọng nào khác em , chỉ là bốn đứa trẻ, Long gia từng thấy sinh tư.”

 

Sự kiêu ngạo của em trai còn nữa.

 

Long Vân Châu buồn.

 

tâm nguyện của ông , bèn đề nghị: “Chị tìm để ý, nếu chúng nó ngoài, thì gặp một .”

 

“Dù sai thế nào, ít nhất cũng cho nó sinh mệnh.”

 

Ngoài việc một cái… Long Vân Nam , cũng chẳng còn cách nào khác… Còn về việc cho sinh mệnh… bảo ông cho ?

 

Chuyện Lục Hàn Châu hồi nhỏ ở Lục gia, Long Vân Nam đương nhiên rõ mồn một, ông đứa con trai hồi nhỏ chịu khổ thế nào.

 

Mình cho nó sinh mệnh, nhưng đồng thời cũng mang đến cho nó bao khổ nạn.

 

Con trai nhà trong những năm tháng khó khăn cũng ăn mặc lo, còn nó chẳng những đủ ăn, đủ mặc, còn mắng là tạp chủng.

 

Ông mặt mũi nào , là ông cho nó sinh mệnh?

 

“Chị, chuẩn chút đồ , nghĩ cách đưa cho bọn trẻ, chỉ một cái thôi.”

 

“Được.”

 

Hai chị em chuyện trong thư phòng, hề rằng, những lời thấy.

 

Cụp đôi mắt xuống, Long Kiến Lương lặng lẽ lui ngoài…

 

“Chú hai, cả nhà bọn họ đến Đế Đô .”

 

Long Kiến Minh đang xem tivi, bỗng cả câu , ngẩn : “Đến khi nào?”

 

“Hôm nay.”

 

Hôm nay?

 

Long Kiến Minh há miệng: “Có ba…”

 

Kể từ khi điều tra tất cả về Lục Hàn Châu, tâm trạng của Long Kiến Lương phức tạp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-855-den-de-do.html.]

 

Vừa mừng vì ‘em trai’ hậu thuẫn và mạng lưới quan hệ mạnh mẽ, nhưng ghen tị với vận may của .

 

“Không , ông chuyện với bác cả trong thư phòng nhiều, ý là ông từ bỏ việc nhận .”

 

mà, ông dường như đối với bốn đứa sinh tư cho chúng nó thứ gì đấy.”

 

Hả?

 

Ba đây là bù đắp ?

 

Long Kiến Minh chút nỡ: “Dựa ?”

 

“Đồ trong tay ông đều là do chúng để , dựa mà tặng ?”

 

“Anh cả, chúng ngăn cản.”

 

Long Kiến Lương đương nhiên ngăn cản, nhưng ngăn cản thế nào.

 

“Anh nghĩ .”

 

Ngay lúc Long Kiến Lương vắt óc suy nghĩ, Long Vân Nam trong thư phòng nhận một cuộc điện thoại…

 

“Anh cái gì?”

 

Đầu dây bên là đơn vị của Long Vân Nam gọi tới, con trai út của ông tham gia một thế lực đen tối thông đồng với nước ngoài.

 

Những kẻ tội phạm lừa gạt phụ nữ, bán tin tình báo để thu lợi nhuận cao, hai năm bỏ trốn nước ngoài, về nước bắt giữ.

 

Người gọi điện là lãnh đạo của Long Vân Nam, ông đặc biệt chỉ , con trai út nhà họ Long từng buôn bán hai quân tẩu…

 

“Rầm” một tiếng, Long Vân Nam ngã xuống ghế…

 

“Em trai, em trai, em ?”

 

Long Vân Châu thấy tiếng động liền chạy thư phòng, thấy em trai chảy m.á.u mũi, bà sợ hãi.

 

“A Lương, ba cháu xảy chuyện , mau đưa bệnh viện!”

 

Ngay lúc nhà họ Long cuống cuồng đưa Long Vân Nam bệnh viện cấp cứu, nhà họ Lục đến Tứ hợp viện.

 

Đồ đạc trong Tứ hợp viện chuẩn từ sớm, hơn nữa còn dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.

 

Hai gian phòng nam bắc đều giường lò, trần lắp sẵn quạt trần, giường trải chiếu trúc, bọn trẻ tắm rửa xong ngủ khì khì.

 

Ngày hôm nay quá mệt, Từ T.ử Câm cũng ngủ say, cả nhà sáu gian càng thoải mái hơn, ngủ một giấc dậy trời sáng rõ.

 

“Cha, cha dậy sớm thế ạ?”

 

Vừa khỏi cửa, thấy Cha Lục đang quét dọn sân.

 

Cha Lục : “Ngủ đẫy giấc thì dậy thôi, bốn bảo bối dậy chứ?”

 

Chỉ cần ở nhà, Từ T.ử Câm đều đưa bọn trẻ gian ngủ.

 

Nhiệt độ trong gian mãi mãi là hai mươi lăm độ, hơn nữa giường trong gian cũng rộng, khí cực .

 

“Chưa ạ, ? Dậy ạ?”

 

Cha Lục gật đầu: “Dậy , bà cứ đến giờ là tỉnh, đang bận rộn trong bếp đấy.”

 

“Mẹ con bảo, đồ đạc trong bếp chuẩn đầy đủ, sáng nay bà tự .”

 

Mẹ chồng cần cù, Từ T.ử Câm cũng nhiều, thẳng bếp.

 

Trong bếp, Mẹ Lục đang thái rau, Cố Như Tùng đang nhào bột…

 

“Tiểu Cố, cũng dậy sớm thế? Đêm hôm gần như thức trắng cả đêm mà, ngủ thêm một lát?”

 

Cố Như Tùng : “Chị dâu, đầu tiên đến Đế Đô, em ngủ ạ.”

 

“Phụt!”

 

Từ T.ử Câm bật : “Tiểu Cố, đến thì dạo bên ngoài cho thỏa thích.”

 

“Chị thì khắp nơi , mấy đứa nhỏ cũng chẳng hiểu gì.”

 

“Đến lúc đó vất vả chút, đưa cha chị dạo.”

 

“Vâng, thành vấn đề.”

 

Nói xong chuyện , Từ T.ử Câm hỏi Mẹ Lục: “Mẹ, sáng nay ăn gì ạ?”

 

Mẹ Lục : “Ăn bánh bao, bánh bao thịt lớn, nấu cháo loãng , lát nữa xào thêm hai món rau nhỏ.”

 

Được đấy chứ.

 

Bánh bao chồng , ăn cực kỳ ngon.

 

Từ T.ử Câm lập tức xắn tay áo lên: “Con giúp một tay.”

 

còn động thủ, Cha Lục gọi: “T.ử Câm, tìm con.”

 

Sáng sớm tinh mơ thế … ai tìm cô chứ?

 

 

Loading...