Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 813: Lòng Người Nhà Họ Long Rối Loạn

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lòng Long Kiến Lương rối bời.

 

Anh nhắm mắt , xua tay với Long Mẫn Thanh: “Em ngoài , để nghĩ , để nghĩ .”

 

“Mẫn Mẫn, chuyện với ai, hiểu ?”

 

Long Mẫn Thanh dĩ nhiên hiểu, bố đang ở vị trí , nếu chuyện truyền ngoài, sẽ kinh khủng.

 

“Anh cả, yên tâm , em sẽ với bất kỳ ai .”

 

“Ừ, em ngoài , giúp chị dâu cả của em.”

 

“Vâng.”

 

Long Mẫn Thanh , Long Kiến Lương nhắm mắt tựa lưng ghế, chỉ đôi nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t thành cục tố cáo sự phẫn nộ trong lòng .

 

Anh hiểu.

 

Bố ba con trai ruột , tại cứ tìm đứa con riêng thể lộ diện

 

Là vì tiền đồ?

 

Nghĩ đến đây, Long Kiến Lương nhấc điện thoại lên: “Em hai, chuyện lớn, qua đây một lát.”

 

Em trai thứ hai của nhà họ Long tên là Long Kiến Minh.

 

Anh hỏi: “Anh cả, chuyện gì mà gấp ? Hôm nay là Tết mà, em đang bận.”

 

Làm như ai bận !

 

Tâm trạng Long Kiến Lương : “Nhanh lên , Tết thì năm nào cũng , nhưng chuyện thể trì hoãn.”

 

Chuyện gấp đến ?

 

Long Kiến Minh lập tức đồng ý: “Được, em qua ngay.”

Mộng Vân Thường

 

Về chuyện Long Vân Nam về tỉnh Q ăn Tết, em nhà họ Long như gặp đại địch, nhà họ Lục hề chút nào.

 

Hôm nay tuy chút sự cố Cửu bà bà đột nhiên nhập viện, nhưng cái Tết vẫn náo nhiệt.

 

Gia đình tham mưu trưởng Cố hẹn đến ăn Tết cùng, chính ủy sư đoàn kéo mất, nhưng ba chị em Cố Niệm chạy đến nhà khách.

 

“Bà Lục, chúng cháu ăn Tết cùng ông bà, đây là món ăn cháu mang đến!”

 

Cố Cẩm Phàm nhét một đĩa thịt bò tay Lục…

 

Mẹ Lục lập tức vui vẻ: “Được , món của cháu lát nữa sẽ dọn lên bàn!”

 

Năm giờ năm mươi, Từ T.ử Câm mang sáu món một canh đến cho Cửu bà bà, từ bệnh viện sư đoàn về, bữa cơm tất niên bắt đầu.

 

Bây giờ điều kiện của đều hơn, mỗi món ăn lớn đều dùng chậu để đựng.

 

Thường Vân Phi bàn một bàn đầy thức ăn, lập tức cảm thán: “Nhờ phúc của em dâu, đây là đầu tiên trong đời thấy một bữa cơm tất niên thịnh soạn như .”

 

“Hàn Châu, mấy em chúng theo hưởng phúc , hôm nay chúng cùng uống một ly thật !”

 

Lục Hàn Châu gật đầu: “Uống, hôm nay chúng uống cho , lâu uống thoải mái.”

 

“Nhóm chúng , đại nạn c.h.ế.t, ắt phúc về !”

 

“Nào, cùng cạn ly!”

 

, cảnh nguy hiểm như chiến trường họ đều sống sót trở về, thể phúc về chứ?

 

Theo đề nghị của Lục Hàn Châu, những đàn ông nâng bát rượu lên, một tiếng “cạch” giòn tan, tiếng “cạn ly” vang ngoài cửa sổ…

 

Món ăn vơi nửa, rượu cũng quá nửa.

 

Thường Vân Phi chút ngà ngà, lắc lắc cái đầu to, vẻ mặt mãn nguyện: “Sảng khoái! Quá sảng khoái!”

 

“Những ngày thế , trân trọng thật kỹ!”

 

Lời dứt, đều đúng.

 

Lục Hàn Châu : “Lão Thường, đây là gì cả, ngày tháng sẽ càng ngày càng hơn.”

 

“Hôm qua Cục Hậu cần của tập đoàn quân gọi điện đến liên lạc, sang năm mấy sư đoàn đều mua cám heo từ chỗ chúng .”

 

“Cho nên, một ý tưởng, sang năm bên thêm một nhà máy chế biến thức ăn chăn nuôi nữa.”

 

“Bây giờ chính sách khuyến khích quân đội phát triển sản xuất kinh doanh, đến lúc đó chúng thành phố mở một cửa hàng, chuyên bán cám heo.”

 

Sau khi mười một quân khu lớn sáp nhập thành bảy quân khu lớn, quân đoàn cũ đổi thành tập đoàn quân.

 

Lời dứt, tròng mắt của Thường Vân Phi lập tức biến thành đèn l.ồ.ng: “Làm! Thu nhập sang năm phấn đấu gấp mười năm nay!”

 

Đường Hạo sốt ruột: “Hàn Châu, nhà máy may mặc của chúng , tin ?”

 

Lục Hàn Châu ha hả: “Chắc chắn , thể thiếu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-813-long-nguoi-nha-ho-long-roi-loan.html.]

 

“Vợ , sang năm cô định hợp tác với nhà máy chăn bông của tỉnh, sản xuất một lô chăn bông kiểu mới, đó phát triển sản phẩm quy cách mới.”

 

“Quy cách của chăn bông khác , xem vỏ chăn thể giống ?”

 

“Đợi chăn bông mới lò, cô sẽ tìm đưa sản phẩm các trung tâm thương mại lớn ở mấy thành phố lớn.”

 

Tin tức quá phấn khởi.

 

Đường Hạo từ khi thương tâm trạng vẫn luôn , cho đến khi việc kinh doanh của nhà máy quân trang khởi sắc mới phấn chấn trở .

 

Bây giờ tin , nâng cao ly rượu: “Nào, Hàn Châu, kính một ly, kính cưới một vợ !”

 

“Ha ha ha ha ha ha…”

 

Mọi câu chọc .

 

Sau mấy ly rượu, Vương Kiến Cường : “Hay là… chuyển ngành nữa? Ở cùng với các ?”

 

Nào ngờ lời dứt, Thường Vân Phi lập tức sốt ruột, cao giọng : “Kiến Cường, ý gì?”

 

“Chẳng lẽ cướp vị trí xưởng trưởng của ?”

 

“Không , , vị trí nhường cho nhé!”

 

Đường Hạo cũng chịu thua kém, sang cà khịa Vương Kiến Cường.

 

! Cậu tay chân lành lặn, cút về địa phương mà cống hiến, đừng đến cướp vị trí của và lão Thường!”

 

Bị em mắng, Vương Kiến Cường hề tức giận, sờ sờ mũi: “ ý đó, chỉ là nỡ rời xa các .”

 

“Quân đội tuy vất vả, nhưng em ở bên , thật sự vui.”

 

“Hàn Châu, là để em dâu giúp, thêm cho đoàn một mối kinh doanh gì đó? Để quản lý?”

 

Mấy em !

 

Lục Hàn Châu vô cùng cạn lời.

 

Quân đội thì , nhưng thể trong quân đội cả đời ?

 

lưu luyến quân đội, cũng thể ăn vạ chứ.

 

Lập tức trợn mắt: “Cậu thôi , quân đội kinh doanh, ở địa phương chống lưng mới hơn.”

 

“Cậu đến địa phương , nghĩ nhiều đến đơn vị cũ, đến lúc đó giúp đỡ nhiều là .”

 

“Dù ở cương vị nào, cũng đều là cống hiến cho quân đội.”

 

Thôi thôi , em lý.

 

Vương Kiến Cường nữa, nỡ là một chuyện, là chuyện khác.

 

Vậy về thăm đơn vị cũ nhiều hơn .

 

Bên quân đội cái Tết náo nhiệt, nhà đẻ của Long Hạnh hôm nay cũng còn náo nhiệt hơn.

 

Tại ?

 

Bác cả quan lớn ở Đế Đô và cô cả vẫn luôn theo bác cả trở về.

 

Hai vợ chồng nhận tin, lập tức mang con cái qua.

 

Họ mang đến hai mươi cân thịt, bố Long Hạnh vô cùng vui mừng, giới thiệu niềm tự hào của nhà họ Long cho Lục Tam Mao.

 

“Chào cô cả, chào bác cả.”

 

Long Vân Nam vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, “ừm” một tiếng, gật đầu.

 

Long Vân Châu hạt đậu xanh trong tay Lục Tam Mao, vẻ mặt hiền từ: “Cháu bé mấy tuổi ?”

 

Lục Tam Mao nhanh nhảu trả lời: “Thưa cô, mới hơn ba tuổi một chút ạ.”

 

“Thanh Đậu, mau gọi bà cô.”

 

Thanh Đậu là một đứa trẻ ngoan, lập tức gọi : “Bà cô.”

 

“Ấy .”

 

Long Vân Châu vui, nắm lấy bàn tay nhỏ của Thanh Đậu vỗ vỗ: “Đứa trẻ chăm sóc thật , sạch sẽ lễ phép, là bà nội chăm .”

 

Lục Tam Mao giải thích: “Cha cháu ở nhà, họ chăm con cho cả cháu .”

 

“Chị dâu cả của cháu tháng chín năm ngoái sinh tư, lúc đó cả cháu tiền tuyến, cha , chị thể nào chăm nổi.”

 

“A? Sinh tư?”

 

Lời dứt, Long Vân Châu cố ý kêu lên với vẻ mặt kinh ngạc: “Cái … cái cũng quá giỏi sinh ? Là con trai con gái?”

 

 

Loading...