Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 784: Mẹ Lục Dạy Con Dâu
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:06:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn cô con dâu thứ hai , tâm trạng Lục phức tạp.
Một mặt bà giận sự lời của Long Hạnh, khiến bà - một chủ nhiệm phụ nữ ở đại đội hơn hai mươi năm - mất mặt.
Mặt khác, những gì Long Hạnh , rộng , cũng là vì khai chi tán diệp cho nhà họ Lục.
Tuy tâm trạng lắm, nhưng khi bà thấy hai con gầy như khỉ , lòng tự chủ mà mềm nhũn.
Dù con cũng sinh , bà gì cũng vô dụng, bất kể là trai gái, là .
“Được , gì xin xin .”
“Muốn sinh cũng là vì để nhà họ Lục thêm cành thêm lá, sinh con gái cũng giống như là công thần của nhà họ Lục.”
“Con cứ một mực sinh con trai, nhưng bây giờ sinh vẫn là con gái, thì chỉ thể Thanh Miêu duyên với nhà họ Lục chúng .”
“Mẹ cũng nhiều nữa, chăm sóc con cho , sống qua ngày đàng hoàng với Tam Mao.”
“Nuôi , con gái kém gì con trai, nghĩ đến chị dâu cả con xem, nó cũng là con gái nhà .”
“Đứa con gái giống như nó, cho dù là mười đứa con trai, nhà họ Từ cũng sẽ đổi, nhớ kỹ lời , nuôi nấng con cái cho .”
Cái cần cho cho, cái cần , Lục khỏi phòng Long Hạnh.
Lục Thu Mỹ vắt cái khăn mặt đưa cho Long Hạnh: “Long Hạnh, em yên tâm chứ?”
“Chị , thím nhà chị chính là khẩu xà tâm phật.”
“Đừng nữa, còn đang ở cữ đấy, trong tháng nhiều, già mắt sẽ chảy nước mắt.”
“Vừa nãy chị thấy , cha em mang về nhiều đồ, là đồ ăn, chắc chắn là cho em.”
“Long Hạnh, phụ nữ cả đời nếu thể gặp một đôi cha chồng như , đó là phụ nữ chúng kiếp vá trời đấy.”
“Nghe lời em cho , sống qua ngày đàng hoàng .”
Lần , Long Hạnh học ngoan hơn một chút.
Cô , chồng đối với coi như là nhất .
Chỉ là quá đáng tiếc, cái t.h.a.i nếu là con trai, thì bao.
Phụ nữ con trai, tương lai ai nuôi già đây?
Long Hạnh sẽ để khác tâm sự của , cô gật đầu: “Chị Thu Mỹ, em sẽ , nhất định sẽ sống qua ngày thật .”
Trong phòng khách, cha Lục và Lục Tam Mao cũng đang chuyện, cũng đến chuyện nộp phạt.
“Làm theo yêu cầu của chính quyền, nên phạt bao nhiêu thì nộp bấy nhiêu, đừng mặc cả, đây là các con .”
Mộng Vân Thường
“Mẹ con chủ nhiệm phụ nữ hơn hai mươi năm, hai đứa các con đừng bà mất mặt.”
“Chị Thu Mỹ của con là thật thà, nó chịu giúp các con mãi, thì các con cứ thuê nó dài hạn là .”
“Trong tay cha cũng chẳng tiền gì, cái ăn cái uống đều là của cả chị dâu con. Ngày tháng , là tự các con sống.”
Lục Tam Mao vẻ mặt đầy hổ thẹn.
“Cha, chúng con tiền, lứa lợn xuất chuồng tháng Bảy , con lãi ròng hơn tám trăm.”
“Bây giờ lứa , còn nhiều hơn lứa , con ước tính kiếm hơn một nghìn.”
“Chuyện tiền nong cha và đừng lo, chúng con sẽ sống qua ngày thật .”
Được , con cháu tự phúc của con cháu, chớ trâu ngựa cho con cháu.
Cha Lục cũng nhiều nữa.
Con dâu là sinh con chui, Lục và cha Lục đích mang quà đến nhà bí thư, chủ nhiệm thôn, chủ nhiệm phụ nữ xin .
Chính sách kế hoạch hóa bắt đầu, vẫn nghiêm ngặt như , cũng chuyện gì lớn.
Chỉ là bốn đứa sinh tư nhà Lục cả mới hơn chín tháng , , ai nấy đều ngưỡng mộ thôi.
Buổi chiều một chuyến đến nhà họ Hứa thăm ông bà ngoại.
Bởi vì giai đoạn khi Long Hạnh trốn kế hoạch hóa đều ở nhà dì tại huyện bên cạnh, cho nên hai ông bà lúc mới Long Hạnh sinh .
“Vẫn chứ?”
Mẹ Lục khổ: “Mẹ, đứa bé m.a.n.g t.h.a.i trốn chui trốn lủi khắp nơi, thể đến mức nào chứ?”
“Mẹ thấy , gầy như con mèo con , con mà đau lòng.”
Bà ngoại Hứa thở dài một tiếng: “Được , hai đứa là , quản nó là nam nữ, hai chị em bầu bạn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-784-me-luc-day-con-dau.html.]
“Bên phía bộ đội, chúng tạm thời nữa.”
“Sau , thăm cháu.”
“ , Thu Linh vẫn chứ?”
Dù cũng là cháu gái ruột, bà ngoại Hứa vẫn nhịn mà hỏi.
Mẹ Lục gật đầu: “Rất ạ, đứa con của nó cũng lớn chắc chắn, giống như con nghé con .”
“Mẹ chồng, chồng của Thu Linh, đều là thật thà, đối với nó .”
“Từ tháng Ba năm nay, chồng của Thu Linh công dài hạn trong vườn của em họ T.ử Câm, một tháng ba mươi đồng.”
“Lúc rảnh rỗi, còn thể về nhà chút việc nông.”
Vậy thì , thì .
Cháu gái ruột, lý nào quan tâm, xong, bà ngoại Hứa thở phào nhẹ nhõm một dài.
“Em hai con nhà máy gạch bên xong cũng về nào, ở đó vẫn chứ?”
Đầu tháng Năm, Hùng Ma T.ử xây một nhà máy gạch quy mô lớn, cần tìm thợ đốt lò, khéo hai Hứa là cao thủ về phương diện .
Mẹ Lục giúp đứa em trai một tay, liền để con dâu cả của tiến cử .
“Mẹ đừng lo, em hai ở đó lắm.”
“Con T.ử Câm là thợ cả ở đó, bao ăn bao ở một tháng thể cầm sáu mươi đồng tiền lương.”
Hả?
Sáu mươi?
Lần bà ngoại Hứa kinh ngạc : “Cái trả cũng quá cao chứ?”
“Thợ cả ở nhà máy gạch ủy ban xã, ăn ở đều là của , một tháng mới bốn mươi đồng thôi đấy.”
Mẹ Lục : “Cái giống, ông chủ Hùng là việc lớn.”
“T.ử Câm với hai , chỉ cần cho , ông chủ Hùng chắc chắn sẽ bạc đãi .”
Thu nhập cao thế còn cho ?
Bà ngoại Hứa nghĩ, trừ phi thằng hai là thằng ngốc!
“Mức lương … đừng để con vợ đanh đá của nó , nếu sẽ ầm ĩ c.h.ế.t mất.”
lời dứt, ngoài cửa bóng lóe lên…
Hai con giật , định hỏi là ai, ông ngoại Hứa .
“ với Vạn Tam lượn một vòng bên ao cá, xem vớt mấy con cá , để bọn nó mang qua đó.”
Bà ngoại Hứa gật đầu: “Ông , vớt thì vớt nhiều chút, bình thường bọn nó cũng hiếm khi về, cho bọn nó ăn chút cũng khó.”
“Ừ.”
Ông ngoại Hứa .
Mẹ Lục và bà ngoại Hứa tiếp tục chủ đề nãy: “Mẹ yên tâm, sẽ để mợ .”
“Lương của hai, với bên ngoài đều là mỗi tháng bao ăn ở chỉ ba mươi đồng, ba mươi đồng gọi là thưởng gì đó.”
“Chuyện tiền thưởng , chỉ , khác đều .”
Thế thì , thế thì .
Đối với mấy cô con dâu nhà , bà ngoại Hứa sợ .
Hai con chuyện nửa ngày, ông ngoại Hứa và cha Lục về, hai tay trở về.
“Sao thế? Một con cũng vớt ?”
Ông ngoại Hứa gật đầu: “Không vớt , hai hôm mưa to thế, nước trong ao sâu quá.”
Nước sâu thế , tháo cạn nửa ngày thời gian, căn bản thể nào.
Bà ngoại Hứa thở dài một : “Vậy thì bắt thêm mấy con gà, đem trứng gà đều đóng gói , đồ nuôi dinh dưỡng hơn.”
“Lan Phương, đến lúc đó con cũng đưa cho Thu Linh hai con qua.”
Tính khí của già Lục cũng rõ, bà cho, nếu nhận, trong lòng bà sẽ buồn.
“Vâng ạ.”