Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 606: Cách Thức Đúng Đắn Để Mở Mang Tầm Mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:58:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã quyết định đưa Cố Niệm cùng, Từ T.ử Câm còn định đưa thêm một nữa.

 

Cô bé đó tên là Uông Giai Giai, là con gái của Chủ nhiệm Hậu cần Sư đoàn, nửa cuối năm nay sẽ đại học.

 

Ngoài hai , cô còn quyết định đưa cả Lục Ngọc Châu, Tiểu Lục, Lưu T.ử Vọng và Khâu Hiểu Anh cùng.

 

Kiến thức và trải nghiệm là cách nhất để mở mang tầm mắt.

 

Không thế giới bên ngoài đặc sắc thế nào sẽ hạn chế trí tưởng tượng của bọn trẻ.

 

Vừa căn nhà tỉnh thành sửa sang xong, để chúng đến xem thử.

 

Cố Đoàn trưởng Từ T.ử Câm đưa một đám trẻ con hiệu sách Tân Hoa tỉnh, lập tức điều cho cô một chiếc xe.

 

Từ T.ử Câm thì vô cùng ngại ngùng: “Đoàn trưởng, thế tiện ạ?”

 

Trong điện thoại, giọng Cố Đoàn trưởng nghiêm túc: “Tiểu Từ , cô đang việc bồi dưỡng nhân tài cho đất nước, dùng cái xe thì ?”

 

“Chẳng lẽ chỉ cho phép cô cống hiến cho quân đội, mà quân đội thể cung cấp chút thuận tiện cho cô ?”

 

“Không nhiều nữa, chiếc xe hai ngày nay giao cho cô dùng.”

 

Có xe riêng thì càng .

 

Vậy thì cần ngủ tỉnh nữa.

 

“Cảm ơn Đoàn trưởng.”

 

“Không cần cảm ơn, cô cần dùng xe thì quân đội thể bảo đảm, cứ việc .”

 

Từ T.ử Câm cũng dám tùy tiện , xe của quân đội là để bảo đảm cho quân đội thành huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, thể cứ chiếm món hời mãi ?

 

“Cảm ơn Đoàn trưởng, sáng mai sáu giờ xuất phát, bảo Tiểu Giang và Niệm Niệm sang nhà ăn sáng nhé.”

 

“Được.”

 

Cố Đoàn trưởng là dứt khoát, lập tức đồng ý ngay.

 

Biết tin tỉnh thành, mấy đứa nhỏ vui sướng vô cùng.

 

Lưu T.ử Lâm ngưỡng mộ.

 

“Anh ơi, đến lúc đó về kể cho em ?”

 

Lưu T.ử Vọng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Ừ, nhất định sẽ kể cho em .”

 

“Mẹ , đợi ba Lục về sẽ đưa các em .”

 

Ba Lục bao giờ mới về ạ?

 

Lúc Lưu T.ử Lâm đặc biệt nhớ ba Lục của bé!

 

Thế nhưng, lúc đây, ba Lục của chúng thời gian để nhớ đến chúng.

 

“Lục Tham mưu trưởng, xin phối hợp với công việc của một chút, ?”

 

“Xin hãy hiểu cho nỗi khó khăn của , một chuyến đến tỉnh Q thật sự quá xa.”

 

“Anh là yêu của đồng chí Từ T.ử Câm, phỏng vấn cô và phỏng vấn cũng như cả thôi.”

 

Khương Vân Hân khó khăn lắm mới giành nhiệm vụ phỏng vấn , đây cũng là cơ hội duy nhất để tiếp cận Lục Hàn Châu.

 

Chỉ là cô ngờ, mới mở miệng thì đàn ông từ chối .

 

thực sự phỏng vấn phụ nữ , dựa mà bắt cô tỉnh Q?

 

Năm ngoái từ tỉnh Q trở về Đế Đô, cửa nhà cha dạy dỗ cho một trận tơi bời.

 

Đồng thời cảnh cáo cô năm bảy lượt, nếu còn dám ý đồ với Lục Hàn Châu nữa thì sẽ điều cô đến vùng Tây Nam, và bắt cô lấy chồng ngay lập tức.

 

Khương Vân Hân cha thương yêu .

 

Ông nổi giận lớn như chắc chắn là nguyên nhân.

 

Tuy trong lòng buồn nhưng cô vẫn nhẫn nhịn.

 

Thế nhưng, dù cô cố gắng quên thế nào thì dáng cao lớn đĩnh đạc của Lục Hàn Châu vẫn xua trong tâm trí cô .

 

, cùng trăng hoa, nửa đêm tỉnh mộng mới phát hiện chung quy cũng chỉ là giấc mộng Nam Kha.

 

Vốn dĩ, trải qua vô đêm dài đằng đẵng giày vò, trái tim cô dần c.h.ế.t lặng.

 

cơ hội đến, hơn nữa đây là “công việc”, Khương Vân Hân cảm thấy, liệu đây là định mệnh an bài trong cõi u minh...

 

Đối mặt với nữ phóng viên cứ dây dưa dứt , biểu cảm của Lục Hàn Châu chủ đạo chỉ một chữ: Phiền!

 

“Đồng chí Khương Vân Hân, với cô , quyên góp là vợ , cô phỏng vấn thì phỏng vấn cô .”

 

“Cô cảm thấy tỉnh Q quá xa thì cô đừng phỏng vấn nữa, vợ thích nổi tiếng nhất .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-606-cach-thuc-dung-dan-de-mo-mang-tam-mat.html.]

“Được , với cô nữa, việc.”

 

Ném một câu, Lục Hàn Châu bỏ .

 

Nhìn theo bóng lưng xa dần của , Khương Vân Hân tức đến mức suýt hộc m.á.u!

 

— Lục Hàn Châu, là một kẻ từ nhà quê đến, dựa mà kiêu ngạo như ?

 

điểm nào bằng con bé thôn nữ ?

 

Trở tòa soạn, tâm trạng của Khương Vân Hân vẫn vô cùng sa sút.

 

Hứa Chí Thành cùng văn phòng với cô thấy biểu cảm của cô thì chút tò mò.

 

“Khương Vân Hân, thế ? Không bảo hôm nay cô cuộc phỏng vấn ?”

 

Chuyện phỏng vấn nhiều trong tòa soạn đều , bao gồm cả đồng nghiệp .

 

Ánh mắt Khương Vân Hân lóe lên: “Ừ, vốn định tiết kiệm chút chi phí và thời gian, nhưng ngờ chịu phối hợp.”

 

Ồ?

 

Hứa Chí Thành càng tò mò hơn: “Ai , khó chơi thế ?”

 

Khương Vân Hân Hứa Chí Thành tiếp tục tò mò nữa, bèn kể sơ qua sự việc: “Vốn dĩ nghĩ, vợ chồng là một thể.”

 

“Vị nhà việc thì chồng cô chắc chắn rõ.”

 

chỉ phỏng vấn chồng cô một chút.”

 

“Ai ngờ vị đồng chí để vợ nổi tiếng nên cứ bắt tỉnh Q một chuyến, xem, thể như chứ?”

 

Hứa Chí Thành xong, miệng há hốc: “Cô nhà quyên góp cho quân đội tên là Từ T.ử Câm? Chồng cô tên là Lục Hàn Châu?”

 

Khương Vân Hân vẻ mặt khó hiểu: “Anh thế là... Chẳng lẽ quen hai đó?”

 

Hứa Chí Thành : “Cũng thể coi là quen , nhưng .”

 

“Ồ.”

 

Không thì tác dụng gì?

 

Nếu quan hệ thì còn thể nhờ giúp đỡ một chút.

 

Khương Vân Hân lập tức mất hứng, đến hỏi cũng chẳng buồn hỏi nữa.

 

đang cân nhắc xem thế nào để thành nhiệm vụ cho xong.

 

Khương Vân Hân hạ quyết tâm, dù cũng tỉnh Q, cô cứ nghĩ đến Từ T.ử Câm là thấy phiền!

 

Chứ đừng phỏng vấn cô .

 

Hơn nữa, trời nóng thế , ai đường chứ?

 

Đột nhiên, cô nghĩ một ý kiến: Tìm một bạn ở tỉnh Q, nhờ phỏng vấn giúp cô một chút, thành nhiệm vụ là .

Mộng Vân Thường

 

Đương nhiên, Khương Vân Hân thể , vì cô lười biếng trốn việc mà trao cho phóng viên quân báo ở địa phương một cơ hội .

 

Tất nhiên, đây là chuyện về .

 

Chuyện Từ T.ử Câm tự nhiên .

 

Sáng sớm hôm , lên chiếc xe do Cố Đoàn trưởng sắp xếp, cô đưa sáu bạn nhỏ xuất phát.

 

Trẻ con đông, Lưu T.ử Vọng Từ T.ử Câm bế.

 

Mấy đứa còn chen chúc ở hàng ghế , thời đại cảnh sát giao thông kiểm tra quá tải.

 

Chưa đến chín giờ, xe đỗ ngay cửa hiệu sách Tân Hoa.

 

“Giai Giai, Niệm Niệm, hai cháu giúp tìm xem, cuốn nào phù hợp thì tìm hết , nhiều thêm vài cuốn cũng .”

 

Buổi sáng ăn bữa sáng thịnh soạn ở nhà họ Lục, đường uống nước ngọt, ăn đồ ăn vặt, hai cô bé Từ T.ử Câm thu phục .

 

Lời dứt, hai cô bé lập tức gật đầu.

 

“Cô yên tâm ạ, bọn cháu sẽ tìm thật kỹ.”

 

“Được, chúng thôi, nếu buổi sáng mua xong sách và tài liệu học tập thì chiều cô đưa các cháu chơi.”

 

Oa, còn chơi nữa ạ?

 

Lần , mấy đứa trẻ đều vui vẻ.

 

Đặc biệt là mấy đứa nhỏ như Lục Ngọc Châu, đây là đầu tiên chúng tỉnh thành lớn, đến thế.

 

Để thời gian chơi, Uông Giai Giai và Cố Niệm đều tìm kiếm vô cùng nghiêm túc.

 

Đợi Từ T.ử Câm tìm xong vở tập tô, thẻ chữ cho mấy đứa nhỏ như Lưu T.ử Lâm thì các cô bé cũng tìm xong tài liệu học tập.

 

 

Loading...