Trọng Sinh Không Chịu Đội Nón Xanh! Tôi Tái Giá Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Chồng Trước - Chương 503: Nhà Mới Bay Mất Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-21 16:54:04
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu vợ cái mới, thì nhất định cái mới.

 

Lục Hàn Châu gật đầu: “Được, đến lúc đó chúng hỏi bác Ngưu.”

 

“Buổi chiều bảo Cố Như Tùng một chuyến đến Ban quản lý doanh trại, lấy chìa khóa đo kích thước , tính xem cần bao nhiêu gỗ.”

 

“Được.”

 

Chồng suy nghĩ chu như , Từ T.ử Câm tự nhiên theo .

 

Hai vợ chồng đang chuyện về ngôi nhà , mà nhà Vương Phó chính ủy cũng đang chuyện về ngôi nhà.

 

“Không , xét theo công lao, xét theo tình hình khó khăn về nhà ở của gia đình, căn nhà nên đưa cho Lục Tham mưu trưởng .”

 

Vương Phó chính ủy một mực từ chối yêu cầu của vợ.

 

Mẹ Vương cảm thấy ông nhà quá cứng nhắc, vui : “Bụng của Viện Viện đều to thế , nhỡ tâm trạng sinh non thì thế nào?”

 

“Lão Vương, Lục Tham mưu trưởng cũng nhà ở, bọn họ ở đang yên đang lành, đợi thêm một hai năm nữa đổi ?”

 

Nhà ở trong viện Thủ trưởng đoàn vốn dĩ căng thẳng.

 

Chỉ là Tham mưu trưởng vẫn chuyển , còn hai Phó đoàn trưởng cũ chuyển .

 

Mười căn nhà, hiện giờ ở kín mít.

 

“Không , lãnh đạo Sư đoàn thể vì con cái mà chuyện đặc quyền.”

 

“Nếu Viện Viện nhất định ở riêng, bảo nó đến ở căn hiện tại của Lục Tham mưu trưởng !”

 

Lời Vương Phó chính ủy dứt, Vương ngẩn !

 

“Lão Vương, Thắng Quân là Phó đoàn trưởng, ông bảo chúng nó ở lầu cán bộ cấp tiểu đoàn ? Thế bảo mặt mũi Viện Viện để ?”

 

“Không ! với nó như thế, chắc chắn sẽ tức đến sinh non.”

 

“Con sinh, ông đau lòng thì đau lòng.”

 

Ném một câu, Vương mất.

 

“Bà ? Thanh Hà, bà đừng bừa!”

 

Vương thèm để ý Vương Phó chính ủy?

 

Vợ chồng già trẻ, căn bản thể nào quản .

 

Bên , Lục Hàn Châu đang chuẩn gọi điện thoại cho Cố Như Tùng, bảo Ban quản lý doanh trại lấy chìa khóa, đang định đưa tay cầm điện thoại, điện thoại phản xạ điều kiện vang lên.

 

“Tham mưu trưởng, nhà Vương Phó chính ủy Sư đoàn qua đây , bà bảo hỏi , thể nhường căn nhà cho Dương Phó đoàn trưởng …”

 

Giọng của Cổ phần trưởng Ban quản lý doanh trại tràn đầy khó xử.

 

Lục Hàn Châu ngẩn , chuyện phân nhà, là trong Đoàn quyết định, chuyện Dương Thắng Quân .

 

Vậy bây giờ vị nhà Vương Phó chính ủy ý gì?

 

Anh nhướng mày hỏi: “Chuyện … Dương Phó đoàn trưởng ?”

 

Cổ phần trưởng ngẩn một chút: “ vẫn hỏi qua .”

 

Trong lòng Lục Hàn Châu vui, nhưng giữa đồng đội với vì một căn nhà mà nảy sinh ý kiến, ngoài mất mặt.

 

Anh thở hắt một dài: “Vậy hỏi , nếu ở, thì để chuyển .”

 

“Rõ! Tham mưu trưởng, hỏi ngay đây.”

 

Cổ phần trưởng thở phào nhẹ nhõm: Thần tiên đ.á.n.h , tiểu quỷ gặp tai ương a.

 

Mười phút , Dương Thắng Quân về đến nhà, sắc mặt cực kỳ .

 

Thấy con trai về, Triệu Hồng Anh chút tò mò: “Quân nhi, ăn cơm trưa ?”

 

Rất nhiều lúc, Dương Thắng Quân buổi trưa đều về nhà.

 

Anh trả lời , chỉ hỏi: “Mẹ, Viện Viện ?”

 

Tìm con dâu?

 

Trong lòng Triệu Hồng Anh nhảy dựng: “Ở tầng nghỉ ngơi ? Đây là thế, con bé… gây chuyện ?”

 

Dương Thắng Quân sa sầm mặt mày: “Mẹ, nãy xảy chuyện gì ?”

 

“Mẹ cô chạy tới Ban quản lý doanh trại… đòi căn nhà Đoàn phân cho Hàn Châu, đây là chuyện trong Đoàn nghiên cứu qua.”

 

“Vừa nãy Cổ phần trưởng gọi điện thoại cho con, bảo con lấy chìa khóa.”

 

“Con thật , nhà của một lãnh đạo quyền lực lớn đến thế, lớn đến mức thể can thiệp quyết định của bộ đội!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-khong-chiu-doi-non-xanh-toi-tai-gia-voi-ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-chong-truoc/chuong-503-nha-moi-bay-mat-roi.html.]

 

Cái gì?

 

Triệu Hồng Anh xong, sắc mặt đại biến.

 

Là quân nhân, bà rõ quy tắc của bộ đội, loại chuyện liên quan đến lợi ích cán bộ đều họp bàn nghiên cứu.

 

Quyết định thông qua cuộc họp, thể tùy ý đổi?

 

bà vẫn bình tĩnh: “Con hỏi cho kỹ, đừng mở miệng là chỉ trích, khả năng ý của con bé.”

 

“Trong nhà rộng rãi thế , cơm nấu, vệ sinh dọn, con bé chuyển , ai giúp nó những việc ?”

 

“Bụng to thế , con sinh , việc nhiều lắm đấy.”

 

“Mẹ nghĩ, con bé sẽ ngốc thế chứ?”

 

Dương Thắng Quân cho là như : “Mẹ, thể là nghĩ nhiều , con lên hỏi cô ngay đây.”

 

“Nếu đây là chủ ý của cô , bảo cô với một tiếng.”

 

“Căn nhà chúng thể lấy, nếu lấy , con cũng đừng hòng lăn lộn trong Đoàn nữa.”

 

Chẳng ?

 

Con trai tuổi còn trẻ đề bạt Phó đoàn, bao nhiêu con mắt đều đang chằm chằm .

 

Tuy rằng nó và Lục Hàn Châu cùng lúc đề bạt Phó đoàn, trong chuyện phân nhà, nó và Lục Tham mưu trưởng hưởng thụ đãi ngộ ngang .

 

trong tình huống nhà ở tạm thời căng thẳng, trong Đoàn cân nhắc cân nhắc , Lục Tham mưu trưởng nuôi ba đứa con liệt sĩ, nhà ở vẫn luôn khó khăn hơn.

 

Hiện giờ m.ô.n.g Phó đoàn trưởng còn nóng, bắt đầu lợi dụng chức vụ đòi hỏi ?

 

Cái kiên quyết !

 

Triệu Hồng Anh cũng chút nghi ngờ là do Vương Viện Viện xúi giục, nhưng lo lắng đứa bé trong bụng cô , bà vẫn an ủi con trai .

 

“Chắc là của Viện Viện thấy hai chị em nó hợp , bà kế tiện gì, liền tính toán để chúng nó ở riêng.”

 

“Con hỏi cho kỹ, đừng kích động con bé, bụng to thế , nhỡ xảy chuyện gì thì phiền phức.”

 

Dương Thắng Quân còn ý định ly hôn nữa, hơn nữa còn là thích trẻ con.

 

Nghe dặn dò, gật đầu lên tầng.

 

Vương Viện Viện dựa đầu giường đang chuẩn nghỉ ngơi một lát, thấy Dương Thắng Quân đẩy cửa , chút vui vẻ.

 

“Hôm nay buổi trưa về? Ăn cơm ?”

 

Dương Thắng Quân nén cơn giận trong bụng xuống nén xuống, chậm rãi hỏi: “Chuyện căn nhà, em bảo em ?”

 

Chuyện căn nhà?

 

Trong lòng Vương Viện Viện kinh hãi: Chẳng lẽ nhà ?

 

Mộng Vân Thường

—— Vậy cô thể chuyển ngoài ?

 

“Nhà gì cơ, trong Đoàn sắp phân nhà cho chúng ?”

 

Chẳng lẽ cô thật sự ?

 

Sắc mặt Dương Thắng Quân hơn ít: “Không em , nếu là em bảo em đòi nhà, thì quá nên .”

 

“Nhà trong Đoàn phân cho ai, những cái đều do hội nghị ban lãnh đạo nghiên cứu quyết định, lãnh đạo cho ai là cho đó.”

 

“Hàn Châu tư lịch già hơn , cống hiến lớn hơn , nuôi ba đứa con liệt sĩ, khó khăn về nhà ở lớn hơn , căn nhà cho dù là phân cho , cũng sẽ lấy.”

 

“Em tuy rằng quân nhân, nhưng em là nhà quân nhân.”

 

“Cho nên nhất định nhớ kỹ phận của , ngàn vạn thể vì tư lợi của bản , khó lãnh đạo.”

 

“Em nghỉ ngơi .”

 

Nói xong, Dương Thắng Quân xoay xuống lầu, để Vương Viện Viện sắc mặt phức tạp.

 

Mà lúc ở Vương gia…

 

“Bà đây là đang bừa!”

 

“Bà tưởng bộ đội là nơi nào? Là đội sản xuất của các bà ?”

 

“Là nơi bà gì, thì cái đó ?”

 

“Ở đây là bộ đội, bộ đội là nơi kỷ luật nghiêm minh!”

 

“Bà can thiệp công việc của bộ đội như , hỏi bà, rốt cuộc là ai cho bà cái quyền đó?”

 

 

Loading...